Dương Ánh Nguyệt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Ánh Nguyệt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Tổ chức chính quyền thời Đinh - Tiền Lê Tổ chức bộ máy nhà nước thời kỳ này được xây dựng theo mô hình quân chủ trung ương tập quyền, cụ thể: Ở Trung ương: Vua: Đứng đầu nhà nước, nắm mọi quyền hành (chính trị, quân sự, ngoại giao). Giúp việc cho vua: Có các chức quan văn, quan võ. Các nhà sư có uy tín (như Khuông Việt, Pháp Thuận) cũng tham gia bàn luận việc nước. Ở Địa phương: Cả nước chia thành các Lộ (hoặc Phủ). Dưới Lộ là Phủ, dưới Phủ là Châu. Quân đội: Gồm 10 đạo (Thập đạo quân) và quân cấm vệ bảo vệ kinh thành. b. Giả sử là Đinh Tiên Hoàng, em có chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư không? Vì sao? Câu trả lời: Có, việc chọn Hoa Lư làm kinh đô là một quyết định sáng suốt và mang tính chiến lược cao vào thời điểm đó. Lý do: Địa hình hiểm trở: Hoa Lư có núi non bao quanh như những bức tường thành tự nhiên, sông ngòi chằng chịt, rất thuận lợi cho việc phòng thủ và bảo vệ kinh thành trước các thế lực thù địch (nhà Tống) và tàn dư của 12 sứ quân. Vị trí chiến lược: Đây là vùng đất tiếp giáp giữa vùng đồng bằng và miền núi, giúp nhà vua dễ dàng kiểm soát tình hình trong nước khi nền độc lập còn non trẻ. Củng cố sức mạnh: Việc chọn một nơi "dễ thủ khó công" phù hợp với tiềm lực kinh tế và quân sự còn hạn chế của đất nước sau nhiều năm loạn lạc, giúp tập trung xây dựng chính quyền vững mạnh trước khi hướng ra vùng đồng bằng rộng lớn hơn.

a. Trình bày sự phân hóa địa hình ở Bắc Mỹ Địa hình Bắc Mỹ có sự phân hóa rõ rệt theo chiều Tây - Đông, chia làm 3 khu vực chính: Hệ thống núi Cooc-đi-e ở phía Tây: Là hệ thống núi trẻ, cao và đồ sộ, chạy dọc theo bờ Thái Bình Dương. Gồm nhiều dãy núi song song, xen kẽ là các cao nguyên và bồn địa. Miền đồng bằng ở giữa: Là một vùng đồng bằng rộng lớn, lòng chảo, cao dần về phía Bắc và phía Tây, thấp dần về phía Nam và Đông Nam (hệ thống sông Mi-xi-xi-pi). Miền núi già và sơn nguyên ở phía Đông: Bao gồm dãy núi già A-pa-lat và sơn nguyên La-bra-đô. Đây là những vùng địa hình thấp, có đỉnh tròn và sườn thoải. b. Trình bày sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao thể hiện rõ nhất ở hệ thống núi An-đét. Do có độ cao lớn (trung bình 3000 - 5000m) và trải dài trên nhiều vĩ độ, thiên nhiên ở đây thay đổi rất phức tạp: Các đai thực vật: Thay đổi từ thấp lên cao tùy theo vĩ độ. Ở vùng xích đạo: Chân núi là rừng nhiệt đới, lên cao dần là rừng lá rộng, rừng lá kim, đồng cỏ núi cao và trên cùng là băng tuyết vĩnh cửu. Sự khác biệt giữa hai sườn: Sườn Đông (đón gió ẩm từ Đại Tây Dương): Thường ẩm ướt, thực vật phong phú, rừng rậm rạp. Sườn Tây (chịu ảnh hưởng của dòng biển lạnh): Khô hạn hơn, thường là cảnh quan hoang mạc hoặc cây bụi gai.

Câu 1: Phân tích hai vợ chồng người thầy bói (Khoảng 150 chữ) Đoạn văn cần làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ ngoài "đạo mạo" và bản chất lừa lọc, mê tín dị đoan của hai nhân vật này. Mở đoạn: Giới thiệu ngắn gọn về hai nhân vật thầy bói trong văn bản (thường xuất hiện trong các tác phẩm trào phúng hoặc phê phán thói hư tật xấu). Thân đoạn: Hành động/Thái độ: Sự phối hợp nhịp nhàng, "kẻ tung người hứng" để lừa gạt lòng tin của những người nhẹ dạ, cả tin. Bản chất: Đại diện cho những kẻ sống bằng nghề mê tín, lợi dụng sự lo lắng của người khác để trục lợi. Họ hiện thân cho sự thiếu trung thực và sự xuống cấp về đạo đức trong xã hội. Kết đoạn: Nêu bài học cảnh tỉnh về việc bài trừ mê tín dị đoan và cái nhìn phê phán của tác giả. Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" (Khoảng 400 chữ) Đây là dạng bài nghị luận xã hội bày tỏ sự tán thành với một quan điểm. 1. Mở bài Dẫn dắt về sự bùng nổ của mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) trong đời sống hiện đại. Nêu vấn đề: Dù kết nối hàng tỷ người nhưng mạng xã hội lại đang khiến chúng ta cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Khẳng định sự tán thành với quan điểm này. 2. Thân bài Giải thích: Mạng xã hội là thế giới ảo, nơi con người tương tác qua màn hình, nút "like" và những dòng bình luận thay vì gặp gỡ trực tiếp. Tại sao mạng xã hội gây cô đơn? Sự thay thế các mối quan hệ thực: Con người mải mê lướt điện thoại mà quên mất việc trò chuyện với người thân bên cạnh. Sự kết nối hời hợt trên mạng không thể thay thế được hơi ấm và cảm xúc thật. Áp lực từ sự hoàn hảo ảo: Nhìn thấy cuộc sống "lung linh" của người khác khiến chúng ta tự ti, mặc cảm và tự cô lập bản thân. Sự "nghiện" tương tác ảo: Chúng ta chạy theo những giá trị ảo (lượt theo dõi, tim) và cảm thấy trống rỗng khi không nhận được sự chú ý như mong đợi. Chứng minh: Nêu ví dụ về những bữa ăn gia đình mà mỗi người một chiếc điện thoại, hay việc có hàng ngàn "bạn bè" ảo nhưng không có ai để tâm sự lúc buồn. Phản biện: Mạng xã hội không xấu, nó chỉ trở nên độc hại khi con người quá lạm dụng và quên đi giá trị thực tại. 3. Kết bài Khẳng định lại vấn đề: Mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Bài học: Cần học cách làm chủ công nghệ, dành thời gian cho những kết nối trực tiếp để tâm hồn không bị "bỏ hoang" trong thế giới ảo.

Câu 1: Thời gian trong truyện có đặc điểm gì? Thời gian trong truyện ngụ ngôn thường là thời gian phiếm chỉ, không xác định cụ thể (ví dụ: "ngày xưa", "một ngày nọ"). Điều này giúp bài học của truyện có giá trị phổ quát, đúng với mọi thời đại. Câu 2: Sự kiện chính trong truyện là gì? Sự kiện chính thường là cuộc tranh luận/cãi vã giữa các nhân vật (các thầy bói) về hình dáng của một sự vật (con voi) dựa trên sự tiếp xúc phiến diện của bản thân. Câu 3: Điểm chung của hai nhân vật chính trong truyện Sự hạn chế: Đều có khiếm khuyết (mù) và chỉ tiếp xúc được một phần của sự vật. Thái độ: Cả hai đều chủ quan, bảo thủ, cho rằng nhận định của mình là duy nhất đúng và phủ nhận ý kiến của người khác. Câu 4: Đề tài và căn cứ xác định Đề tài: Phê phán những người có cái nhìn phiến diện, chủ quan trong cuộc sống. Căn cứ: Dựa vào hành động các nhân vật chỉ sờ một bộ phận mà khẳng định toàn thể con voi và dẫn đến việc tranh cãi không hồi kết. Câu 5: Đoạn văn nghị luận (5 - 7 dòng) Gợi ý: Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau sẽ có những trải nghiệm và cách nhìn nhận khác nhau về cùng một vấn đề. Nếu chỉ khư khư giữ lấy cái tôi hạn hẹp, ta sẽ giống như những thầy bói xem voi, mãi mãi không thấy được bức tranh toàn cảnh. Ví dụ, khi cùng nhìn vào con số 6 nằm dưới đất, người đứng ở trên nhìn thấy số 6 nhưng người đứng đối diện lại thấy số 9; cả hai đều đúng ở góc độ của họ, chỉ khi biết lắng nghe nhau ta mới hiểu rõ bản chất sự thật.