Nguyễn Như Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Như Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Thời gian phiếm chỉ, vô định (thể hiện qua cụm từ "Một hôm"), không xác định cụ thể.

Câu 2: Hai vợ chồng thầy bói tranh cãi gay gắt về việc đám ma có cờ phướn hay có trống kèn.

Câu 3:

  • Đều có khiếm khuyết về giác quan (chồng mù, vợ điếc).
  • Đều chủ quan, bảo thủ, chỉ tin vào nhận định hạn hẹp của mình và phủ nhận người khác.

Câu 4:

  • Đề tài: Phê phán thói chủ quan, phiến diện trong nhận thức.
  • Căn cứ: Câu chuyện dựa trên sự đối lập giữa cái nhìn hạn hẹp của hai nhân vật với thực tế khách quan (đám ma có cả cờ và trống) để rút ra bài học.

Câu 5: Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người đều có những giới hạn riêng về giác quan và tri thức, giống như người chồng chỉ nghe mà không thấy, người vợ chỉ thấy mà không nghe. Nếu chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân, chúng ta sẽ rơi vào cái nhìn phiến diện, dẫn đến sai lầm và xung đột. Ví dụ, khi cùng nhìn vào con số 6, người đứng đối diện sẽ thấy đó là số 9; chỉ khi biết đặt mình vào vị trí của nhau, ta mới thấy được sự thật toàn diện và xây dựng được mối quan hệ hòa hợp.

Câu 1: Phân tích hai nhân vật vợ chồng người thầy bói (khoảng 150 chữ)

Trong truyện ngụ ngôn trên, hai vợ chồng người thầy bói là đại diện tiêu biểu cho thói chủ quan và bảo thủ trong nhận thức. Dù mang những khiếm khuyết cơ thể (chồng mù, vợ điếc), họ lại không ý thức được giới hạn của bản thân mà hoàn toàn tin vào giác quan duy nhất còn lại của mình. Người vợ chỉ tin vào đôi mắt nên khẳng định đám ma chỉ có cờ phướn; người chồng lại chỉ tin vào đôi tai nên quyết đoán đám ma chỉ có trống kèn. Sự mâu thuẫn đẩy lên cao trào qua những lời lẽ gay gắt, quát tháo, cho thấy cái tôi quá lớn đã che mờ lý trí. Qua đó, tác giả dân gian khéo léo phê phán những kẻ "ếch ngồi đáy giếng", luôn coi cái nhìn phiến diện của mình là chân lý toàn thể. Nhân vật không chỉ mang lại tiếng cười trào phúng mà còn để lại bài học sâu sắc về việc cần phải có cái nhìn đa chiều và khiêm tốn trong cuộc sống.


Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" (khoảng 400 chữ)

Trong thời đại kỷ nguyên số, mạng xã hội (MXH) đã trở thành một phần tất yếu của cuộc sống. Tuy nhiên, đằng sau những giao diện hào nhoáng và sự kết nối không biên giới, có một thực tế đáng suy ngẫm: MXH dường như đang khiến con người trở nên cô đơn hơn. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này.

Trước hết, MXH tạo ra một thứ "kết nối ảo" nhưng lại nới rộng "khoảng cách thực". Chúng ta có thể có hàng nghìn bạn bè trên Facebook hay hàng vạn người theo dõi trên Instagram, nhưng khi đối diện với nỗi buồn hay khó khăn, số người có thể ngồi lại để lắng nghe thực sự lại rất ít. Những dòng trạng thái, những nút "like" hay biểu tượng cảm xúc chỉ là những tương tác bề nổi, thiếu đi hơi ấm của ánh mắt, giọng nói và sự đồng cảm trực tiếp. Con người dần rơi vào trạng thái "cô đơn trong đám đông" ngay trên chính trang cá nhân của mình.

Thứ hai, MXH gián tiếp tạo ra sự đố kỵ và mặc cảm. Trên không gian ảo, ai cũng có xu hướng khoe ra những mặt tốt đẹp, thành đạt và hạnh phúc nhất. Khi nhìn vào những "cuộc đời hoàn hảo" đó, nhiều người – đặc biệt là giới trẻ – nảy sinh tâm lý tự ti về bản thân, cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau (hội chứng FOMO). Sự so sánh ngầm này vô tình xây nên bức tường ngăn cách, khiến con người thu mình lại trong vỏ ốc của sự mặc cảm, thay vì mở lòng để kết nối thực sự.

Hơn nữa, thói quen lạm dụng điện thoại và MXH làm suy giảm khả năng giao tiếp ngoài đời thực. Trong các buổi tụ họp, hình ảnh mỗi người cầm một chiếc điện thoại, say sưa lướt dặm dài trên mạng thay vì trò chuyện với người đối diện đã trở nên quá phổ biến. Chúng ta mải mê tương tác với những người ở xa mà quên mất việc sưởi ấm những mối quan hệ ngay bên cạnh, dẫn đến sự lạnh lẽo trong tâm hồn.

Tuy nhiên, MXH không hoàn toàn xấu nếu chúng ta biết sử dụng nó như một công cụ hỗ trợ thay vì để nó chi phối cảm xúc. Để không bị cô đơn trên mạng, mỗi người cần học cách cân bằng giữa thế giới ảo và đời thực, dành thời gian cho những cuộc trò chuyện trực tiếp và xây dựng những giá trị nội tại vững chắc.

Tóm lại, MXH chỉ là một công cụ kết nối, còn sự gắn kết tâm hồn thực sự phải đến từ sự hiện diện chân thành ngoài đời thực. Đừng để những "kết nối 4.0" biến chúng ta thành những ốc đảo cô độc giữa đại dương thông tin.