Lê Thị Tho
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
- Thể thơ được sử dụng trong bài thơ trên: Tự do.
- Dấu hiệu nhận biết: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (dòng ngắn 4 chữ, dòng dài lên đến 10 chữ); nhịp điệu linh hoạt, không gò bó vào quy tắc hiệp vần hay bằng trắc của các thể thơ truyền thống.
Câu 2: Những hình ảnh của làng quê hiện lên qua nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong khổ 2 là:
- Con đường nhỏ chạy mòn cùng kỷ niệm.
- Tiếng chó thức vọng về từ ngõ vắng.
- Bông hoa đèn khe khẽ nở trong mơ.
Câu 3: Tác dụng của biện pháp lặp cấu trúc "Mặt trời đến với chúng tôi/ Mưa gió đến với chúng tôi/ Người lớn đến với chúng tôi":
- Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ cho lời thơ; làm tăng sức biểu cảm, tạo nên âm hưởng vui tươi, náo nức.
- Về nội dung: Nhấn mạnh sự giao hòa tuyệt đối giữa con người với thế giới xung quanh (thiên nhiên, con người, cuộc đời). Khẳng định rằng mỗi đứa trẻ lớn lên đều được nuôi dưỡng bởi tất cả những gì tinh túy, gần gũi và thiêng liêng nhất của quê hương.
Câu 4: Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho làng quê:
- Đó là một tình cảm sâu nặng, da diết và đầy trân trọng. Làng quê không chỉ là nơi sinh ra mà còn là mảnh đất nuôi dưỡng tâm hồn, là "điểm tựa" tinh thần vững chắc cho người lính trên đường ra mặt trận.
- Tình cảm ấy gắn liền với lòng biết ơn: biết ơn mẹ, biết ơn những kỷ niệm tuổi thơ và cả những sự vật bình dị nhất.
- Làng quê trong tâm tưởng nhân vật trữ tình hiện lên vừa hiện thực vừa lãng mạn, cho thấy một sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời.
Câu 5: Hình ảnh "Chiếc vành nón lăn tưởng chạm đến chân trời" không chỉ gợi lên trò chơi dân gian hồn nhiên của tuổi thơ mà còn là biểu tượng đẹp đẽ cho khát vọng vươn xa của con người. Khát vọng chính là kim chỉ nam, là động lực thúc đẩy mỗi cá nhân vượt qua giới hạn của bản thân để chạm tới những mục tiêu cao cả. Trong cuộc sống, nếu không có khát vọng, con người sẽ dễ rơi vào trạng thái trì trệ, sống hoài sống phí. Ngược lại, một khát vọng chân chính – dù là "chạm đến chân trời" hay đơn giản là hoàn thiện chính mình mỗi ngày – sẽ giúp chúng ta khai phá những tiềm năng vô hạn, đóng góp giá trị cho cộng đồng và làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa hơn. Đừng sợ ước mơ của mình quá lớn lao, bởi chính quá trình nỗ lực để "lăn" chiếc vành nón đời mình đi xa nhất mới là điều tạo nên bản lĩnh và hạnh phúc thực sự.
Câu 1:
- Thể thơ được sử dụng trong bài thơ trên: Tự do.
- Dấu hiệu nhận biết: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (dòng ngắn 4 chữ, dòng dài lên đến 10 chữ); nhịp điệu linh hoạt, không gò bó vào quy tắc hiệp vần hay bằng trắc của các thể thơ truyền thống.
Câu 2: Những hình ảnh của làng quê hiện lên qua nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong khổ 2 là:
- Con đường nhỏ chạy mòn cùng kỷ niệm.
- Tiếng chó thức vọng về từ ngõ vắng.
- Bông hoa đèn khe khẽ nở trong mơ.
Câu 3: Tác dụng của biện pháp lặp cấu trúc "Mặt trời đến với chúng tôi/ Mưa gió đến với chúng tôi/ Người lớn đến với chúng tôi":
- Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ cho lời thơ; làm tăng sức biểu cảm, tạo nên âm hưởng vui tươi, náo nức.
- Về nội dung: Nhấn mạnh sự giao hòa tuyệt đối giữa con người với thế giới xung quanh (thiên nhiên, con người, cuộc đời). Khẳng định rằng mỗi đứa trẻ lớn lên đều được nuôi dưỡng bởi tất cả những gì tinh túy, gần gũi và thiêng liêng nhất của quê hương.
Câu 4: Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho làng quê:
- Đó là một tình cảm sâu nặng, da diết và đầy trân trọng. Làng quê không chỉ là nơi sinh ra mà còn là mảnh đất nuôi dưỡng tâm hồn, là "điểm tựa" tinh thần vững chắc cho người lính trên đường ra mặt trận.
- Tình cảm ấy gắn liền với lòng biết ơn: biết ơn mẹ, biết ơn những kỷ niệm tuổi thơ và cả những sự vật bình dị nhất.
- Làng quê trong tâm tưởng nhân vật trữ tình hiện lên vừa hiện thực vừa lãng mạn, cho thấy một sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời.
Câu 5: Hình ảnh "Chiếc vành nón lăn tưởng chạm đến chân trời" không chỉ gợi lên trò chơi dân gian hồn nhiên của tuổi thơ mà còn là biểu tượng đẹp đẽ cho khát vọng vươn xa của con người. Khát vọng chính là kim chỉ nam, là động lực thúc đẩy mỗi cá nhân vượt qua giới hạn của bản thân để chạm tới những mục tiêu cao cả. Trong cuộc sống, nếu không có khát vọng, con người sẽ dễ rơi vào trạng thái trì trệ, sống hoài sống phí. Ngược lại, một khát vọng chân chính – dù là "chạm đến chân trời" hay đơn giản là hoàn thiện chính mình mỗi ngày – sẽ giúp chúng ta khai phá những tiềm năng vô hạn, đóng góp giá trị cho cộng đồng và làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa hơn. Đừng sợ ước mơ của mình quá lớn lao, bởi chính quá trình nỗ lực để "lăn" chiếc vành nón đời mình đi xa nhất mới là điều tạo nên bản lĩnh và hạnh phúc thực sự.
Câu 1:
- Thể thơ được sử dụng trong bài thơ trên: Tự do.
- Dấu hiệu nhận biết: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau (dòng ngắn 4 chữ, dòng dài lên đến 10 chữ); nhịp điệu linh hoạt, không gò bó vào quy tắc hiệp vần hay bằng trắc của các thể thơ truyền thống.
Câu 2: Những hình ảnh của làng quê hiện lên qua nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong khổ 2 là:
- Con đường nhỏ chạy mòn cùng kỷ niệm.
- Tiếng chó thức vọng về từ ngõ vắng.
- Bông hoa đèn khe khẽ nở trong mơ.
Câu 3: Tác dụng của biện pháp lặp cấu trúc "Mặt trời đến với chúng tôi/ Mưa gió đến với chúng tôi/ Người lớn đến với chúng tôi":
- Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ cho lời thơ; làm tăng sức biểu cảm, tạo nên âm hưởng vui tươi, náo nức.
- Về nội dung: Nhấn mạnh sự giao hòa tuyệt đối giữa con người với thế giới xung quanh (thiên nhiên, con người, cuộc đời). Khẳng định rằng mỗi đứa trẻ lớn lên đều được nuôi dưỡng bởi tất cả những gì tinh túy, gần gũi và thiêng liêng nhất của quê hương.
Câu 4: Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho làng quê:
- Đó là một tình cảm sâu nặng, da diết và đầy trân trọng. Làng quê không chỉ là nơi sinh ra mà còn là mảnh đất nuôi dưỡng tâm hồn, là "điểm tựa" tinh thần vững chắc cho người lính trên đường ra mặt trận.
- Tình cảm ấy gắn liền với lòng biết ơn: biết ơn mẹ, biết ơn những kỷ niệm tuổi thơ và cả những sự vật bình dị nhất.
- Làng quê trong tâm tưởng nhân vật trữ tình hiện lên vừa hiện thực vừa lãng mạn, cho thấy một sự gắn bó máu thịt, không thể tách rời.
Câu 5: Hình ảnh "Chiếc vành nón lăn tưởng chạm đến chân trời" không chỉ gợi lên trò chơi dân gian hồn nhiên của tuổi thơ mà còn là biểu tượng đẹp đẽ cho khát vọng vươn xa của con người. Khát vọng chính là kim chỉ nam, là động lực thúc đẩy mỗi cá nhân vượt qua giới hạn của bản thân để chạm tới những mục tiêu cao cả. Trong cuộc sống, nếu không có khát vọng, con người sẽ dễ rơi vào trạng thái trì trệ, sống hoài sống phí. Ngược lại, một khát vọng chân chính – dù là "chạm đến chân trời" hay đơn giản là hoàn thiện chính mình mỗi ngày – sẽ giúp chúng ta khai phá những tiềm năng vô hạn, đóng góp giá trị cho cộng đồng và làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa hơn. Đừng sợ ước mơ của mình quá lớn lao, bởi chính quá trình nỗ lực để "lăn" chiếc vành nón đời mình đi xa nhất mới là điều tạo nên bản lĩnh và hạnh phúc thực sự.
Cuộc sống giống như một bức tranh có nhiều mảng màu, có những gam màu sáng rực rỡ của tình yêu thương, của ý thức đẹp đẽ, nhưng cũng tồn tại những mảng màu tối khiến ta phải suy ngẫm. Một trong những mảng màu tối ấy chính là 'áp lực học tập của học sinh hiện nay' ,vấn đề để lại nhiều hệ luỵ sau này và cần được giải quyết kịp thời.
Trong nhịp sống hối hả hôm nay, áp lực học tập đang dần trở thành điều khiến nhiều người quan tâm. Thực chất, đó là trạng thái căng thẳng, mệt mỏi về cả thể chất lẫn tinh thần khi người học phải gánh vác những kỳ vọng quá lớn, phản ánh cách con người đang quá đề cao điểm số mà quên đi sự phát triển tự nhiên trong đời sống thường nhật.
Không khó để nhận ra áp lực này đang hiện diện ở quanh ta, ở trong những ánh mắt đờ đẫn vì thiếu ngủ của học sinh bên chồng sách vở chất cao, ta có thể bắt gặp cảnh những bạn trẻ thức xuyên đêm, bỏ ăn bỏ ngủ để ôn luyện cho các kỳ thi chuyển cấp khốc liệt; trong câu chuyện về những giọt nước mắt hối tiếc khi kết quả không như ý muốn của gia đình, ai nấy cũng không khỏi suy ngẫm. Thậm chí, ngay cả tại các lớp học thêm chật kín người vào cả ngày nghỉ cuối tuần cũng đang xảy ra tình trạng quá tải và kiệt sức. Những điều đó cho thấy vấn đề này không còn là điều xa vời mà đang diễn ra từng ngày.
Nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy nhiều nguyên nhân khiến nỗi lo này chưa được cải thiện. Có khi xuất phát từ bản thân mỗi người khi luôn tự ti và ép buộc mình phải hoàn hảo, cũng có khi từ gia đình, nơi những kỳ vọng "hóa rồng" của cha mẹ vô tình trở thành sợi dây trói buộc. Rộng hơn, xã hội với những yếu tố như bệnh thành tích, sự cạnh tranh gay gắt vào các trường điểm cũng góp phần khiến vấn đề ấy ngày càng đáng lo ngại.
Những gì mà áp lực học tập gây ra thật sự không hề nhỏ. Với mỗi cá nhân, nó có thể dẫn đến sự suy giảm sức khỏe, mất đi niềm vui sống, thậm chí là dẫn đến những chứng bệnh tâm lý nguy hiểm. Còn với tập thể, cộng đồng, hiện tượng ấy khiến môi trường giáo dục trở nên nặng nề, thiếu tính sáng tạo, để lại khoảng cách giữa các thế hệ mà ai cũng cảm nhận rõ. Nếu cứ để kéo dài, e rằng sự thui chột tài năng thực sự sẽ còn tạo ra những hệ lụy lâu dài cho sự phát triển chung.
Muốn khắc phục tình trạng ấy, tất cả đều phải chung tay. Mỗi người trước hết cần xây dựng mục tiêu học tập phù hợp với năng lực, tập cho mình thói quen cân bằng giữa việc học và giải trí. Trong gia đình, việc cha mẹ biết lắng nghe, động viên thay vì gây áp lực sẽ giúp định hướng đúng đắn cho con cái. Trường học và xã hội cũng cần đổi mới cách đánh giá, giảm bớt lý thuyết khô khan để tạo môi trường tích cực hơn. Đồng thời, các cơ quan chức năng phải triển khai các chương trình hỗ trợ tâm lý học đường nhằm đem lại những biện pháp thực sự hiệu quả.
Từ câu chuyện về áp lực học tập, ai trong chúng ta cũng cần tự nhắc nhở bản thân: phải biết trân trọng sự nỗ lực của chính mình thay vì chỉ nhìn vào điểm số, tránh biến việc học thành gánh nặng tâm lý và không ngừng nuôi dưỡng niềm đam mê tri thức. Chỉ khi mỗi người tự ý thức và cùng chung tay, xã hội mới bớt đi những mảng tối và trở nên tốt đẹp hơn từng ngày.
Trong cuộc sống, có những giá trị tốt đẹp luôn là ngọn đèn soi đường cho con người hướng đến sự hoàn thiện. Khi xã hội ngày càng phát triển, những giá trị ấy lại càng cần được giữ gìn và lan tỏa. Một trong những điều có ý nghĩa lớn lao chính là vấn đề việc người trẻ cần cân bằng giữa “cái tôi” và “cái chúng ta”. , đây là điều tích cực mà chúng ta cần quan tâm và phát huy.
Trong nhịp sống hiện đại đầy biến động hôm nay, việc cân bằng giữa “cái tôi” cá nhân và “cái chúng ta” tập thể đang ngày càng được nhìn nhận như một giá trị đáng quý. Thực chất, đó là sự hài hòa giữa việc khẳng định màu sắc riêng biệt của bản thân với việc hòa nhập, cống hiến cho cộng đồng, phản ánh cách con người biết tôn trọng sự khác biệt để gắn kết và sống ý nghĩa hơn. “Cái tôi” chính là dấu ấn để bạn không bị hòa tan giữa đám đông, còn “cái chúng ta” là đòn bẩy đưa những khát vọng cá nhân vươn xa.
Không khó để nhận ra tinh thần cân bằng này đang hiện hữu quanh ta, ở trong các dự án khởi nghiệp sáng tạo hay những cuộc thi tài năng. Người ta từng xúc động trước cảnh những nhóm bạn trẻ với những sở trường khác nhau (người giỏi kỹ thuật, người giỏi truyền thông) cùng ngồi lại để tạo ra những sản phẩm giúp ích cho người khuyết tật; trong câu chuyện về những đội ngũ tình nguyện viên cứu trợ bão lụt, ai cũng thêm tin rằng sự kết hợp giữa tài năng cá nhân và tinh thần đồng đội thật sự cần thiết. Thậm chí, trong những việc tưởng như rất nhỏ nhặt như một buổi thảo luận nhóm trên lớp, nơi mỗi thành viên dám đưa ra ý kiến phản biện nhưng vẫn biết lắng nghe để thống nhất mục tiêu chung, giá trị ấy vẫn âm thầm lan tỏa, khiến môi trường học tập trở nên năng động và hiệu quả hơn.
Những gì sự hòa quyện giữa bản sắc và đoàn kết đem lại không chỉ dừng lại ở thành công trước mắt. Nó giúp con người khám phá giới hạn bản thân, biết khiêm nhường và học hỏi, khích lệ mỗi người sống bản lĩnh và vị tha hơn. Khi lan tỏa trong cộng đồng, nó còn tạo nên một khối đoàn kết vững chắc mà vẫn giàu sức sáng tạo, để xã hội thêm thịnh vượng. Một khi tư duy cộng sinh trở thành thói quen chung, đó sẽ là nền tảng cho một thế hệ trẻ vừa có phong cách riêng, vừa có sức mạnh dời non lấp bể, giúp thế hệ hôm nay và mai sau cùng hướng đến những đỉnh cao mới.
Tuy vậy, vẫn còn những biểu hiện khiến ta phải suy nghĩ: có người quá đề cao cái tôi cá nhân mà trở nên kiêu ngạo, ích kỷ, có người thậm chí vì quá hòa nhập mà đánh mất bản sắc, trở thành những "bản sao" nhạt nhòa trước những áp lực của số đông. Những điều ấy làm cho giá trị của cả cá nhân và tập thể chưa được phát huy trọn vẹn. Chính thực tế ấy càng thôi thúc chúng ta phải nhìn nhận lại bản thân và không ngừng điều chỉnh thái độ sống.
Muốn sự cân bằng này thực sự lan tỏa, trước hết mỗi cá nhân phải biết thấu hiểu chính mình, tập cho mình thói quen lắng nghe và sẻ chia. Trong gia đình, việc cha mẹ tôn trọng cá tính của con cái nhưng vẫn dạy về lòng nhân ái sẽ gieo vào con trẻ hạt mầm về sự hòa hợp. Ở trường học, việc tăng cường các hoạt động làm việc nhóm và giáo dục về sự đa dạng sẽ giúp thế hệ mới nuôi dưỡng giá trị này. Trong xã hội rộng lớn, cần có những hoạt động văn hóa, nghệ thuật khuyến khích cái mới, những chương trình xây dựng cộng đồng và cả sự chung tay của các nhà giáo dục, người truyền cảm hứng để tinh thần hiệp lực trở thành dòng chảy chủ đạo trong đời sống. Đồng thời, các phương tiện truyền thông cũng nên tôn vinh những tấm gương vừa có thành tựu cá nhân vừa đóng góp lớn cho xã hội nhằm lan truyền nhiều hơn những câu chuyện truyền cảm hứng.
Từ câu chuyện về “cái tôi” và “cái chúng ta”, ai trong chúng ta cũng cần tự nhắc nhở mình: hãy biết tỏa sáng theo cách riêng, tránh sống mờ nhạt hay quá cực đoan và luôn kiên trì để hoàn thiện bản thân. Khi từng người đều sống tự tin và biết hy sinh vì cái chung, chắc chắn xã hội sẽ thêm văn minh, hạnh phúc và hướng tới một tương lai bền vững hơn.
Trong cuộc sống, có những giá trị tốt đẹp luôn là ngọn đèn soi đường cho con người hướng đến sự hoàn thiện. Khi xã hội ngày càng phát triển, những giá trị ấy lại càng cần được giữ gìn và lan tỏa. Một trong những điều có ý nghĩa lớn lao chính là vấn đề vai trò của giới trẻ hiện nay trong việc giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc dân tộc, đây là điều tích cực mà chúng ta cần quan tâm và phát huy.
Trong nhịp sống hôm nay, việc gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc đang ngày càng được nhìn nhận như một giá trị đáng quý. Thực chất, đó là những nét đặc trưng về tinh thần và vật chất làm nên cốt cách riêng của quốc gia, phản ánh cách con người biết trân trọng cội nguồn để tự hào và sống có bản sắc hơn.
Không khó để nhận ra trách nhiệm thiêng liêng này đang hiện hữu quanh ta, ở khắp các diễn đàn mạng hay các lễ hội truyền thống, người ta từng xúc động trước cảnh hàng ngàn bạn trẻ mặc cổ phục đi check-in tại di tích lịch sử hay say mê học hát dân ca; trong câu chuyện về những kênh TikTok, YouTube quảng bá ẩm thực và thổ cẩm Việt ra thế giới, ai cũng thêm tin rằng tình yêu văn hóa thật sự cần thiết. Thậm chí, trong những việc tưởng như rất nhỏ nhặt như việc dùng tiếng Việt chuẩn mực, giữ gìn phong tục thờ cúng tổ tiên, giá trị ấy vẫn âm thầm lan tỏa, khiến đời sống hiện đại trở nên đậm đà hồn cốt dân tộc hơn.
Những gì sự tiếp nối văn hóa đem lại không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn di sản. Nó giúp con người hiểu rõ nguồn cội, biết tự tôn dân tộc, khích lệ mỗi người sống vững vàng và ý nghĩa hơn. Khi lan tỏa trong cộng đồng, nó còn tạo nên sức mạnh nội sinh to lớn, để xã hội thêm gắn kết. Một khi ý thức dân tộc trở thành thói quen chung, đó sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững, giúp thế hệ hôm nay và mai sau cùng hướng đến sự trường tồn của nước nhà.
Tuy vậy, vẫn còn những biểu hiện khiến ta phải suy nghĩ: có người mải mê chạy theo lối sống ngoại lai trước sự bùng nổ của toàn cầu hóa, có người thậm chí xem nhẹ các giá trị cổ truyền khi chạy theo sự hào nhoáng tức thời. Những điều ấy làm cho giá trị của bản sắc dân tộc chưa được phát huy trọn vẹn. Chính thực tế ấy càng thôi thúc chúng ta phải thay đổi nhận thức và không ngừng nuôi dưỡng lòng yêu nước.
Muốn văn hóa dân tộc thực sự lan tỏa, trước hết mỗi cá nhân phải biết tích cực học tập lịch sử, tập cho mình thói quen tìm hiểu và quảng bá cái hay của quê hương. Trong gia đình, việc cha mẹ duy trì nếp nhà và kể chuyện xưa sẽ gieo vào con trẻ hạt mầm về sự biết ơn. Ở trường học, việc tổ chức các CLB nghệ thuật và tích hợp văn hóa vào bài giảng sẽ giúp thế hệ mới nuôi dưỡng giá trị này. Trong xã hội rộng lớn, cần có những hoạt động lễ hội truyền thống, những chương trình văn hóa nghệ thuật và cả sự chung tay của toàn xã hội để bản sắc Việt trở thành dòng chảy chủ đạo trong đời sống. Đồng thời, các phương tiện truyền thông cũng nên đầu tư các nội dung văn hóa sâu sắc nhằm lan truyền nhiều hơn những câu chuyện truyền cảm hứng.
Từ câu chuyện về vai trò của thế hệ trẻ, ai trong chúng ta cũng cần tự nhắc nhở mình: hãy biết gìn giữ hồn dân tộc, tránh thái độ vô cảm, lai căng và luôn nỗ lực để không ngừng hoàn thiện bản thân. Khi từng người đều sống tự hào và trách nhiệm, chắc chắn xã hội sẽ thêm vững mạnh, tốt đẹp và hướng tới một tương lai rạng rỡ hơn.
Trong cuộc sống, có những giá trị tốt đẹp luôn là ngọn đèn soi đường cho con người hướng đến sự hoàn thiện. Khi xã hội ngày càng phát triển, những giá trị ấy lại càng cần được giữ gìn và lan tỏa. Một trong những điều có ý nghĩa lớn lao chính là vấn đề văn hoá sử dụng mạng xã hội của giới trẻ hiện nay, đây là điều tích cực mà chúng ta cần quan tâm và phát huy.
Trong nhịp sống hối hả hôm nay, văn hóa sử dụng mạng xã hội đang ngày càng được nhìn nhận như một giá trị đáng quý. Thực chất, đó là tập hợp những quy tắc ứng xử văn minh, tử tế trên không gian ảo, phản ánh cách con người biết tôn trọng lẫn nhau, chắt lọc thông tin để kết nối bền vững và sống có trách nhiệm hơn.
Không khó để nhận ra những nét đẹp văn hóa này đang hiện hữu quanh ta, ở trên các diễn đàn hay trang cá nhân của nhiều bạn trẻ, người ta từng xúc động trước cảnh hàng ngàn lượt chia sẻ, kêu gọi giúp đỡ cho những mảnh đời bất hạnh hay các dự án thiện nguyện vì cộng đồng; trong câu chuyện về những lời bình luận văn minh, khích lệ nhau dưới mỗi bài đăng, ai cũng thêm tin rằng sự tử tế trên mạng thật sự cần thiết. Thậm chí, trong những việc tưởng như rất nhỏ nhặt như một nút "like" đúng lúc, một cái chia sẻ thông tin hữu ích, giá trị ấy vẫn âm thầm lan tỏa, khiến thế giới ảo trở nên nhân văn và ấm áp hơn.
Những gì văn hóa ứng xử đẹp trên mạng đem lại không chỉ dừng lại ở việc kết nối bạn bè. Nó giúp con người mở mang kiến thức, biết lắng nghe những ý kiến đa chiều, khích lệ mỗi người sống tích cực và ý nghĩa hơn. Khi lan tỏa trong cộng đồng, nó còn tạo nên một môi trường internet lành mạnh, để xã hội thêm văn minh. Một khi việc sử dụng mạng xã hội có văn hóa trở thành thói quen chung, đó sẽ là nền tảng cho sự phát triển tư duy và nhân cách, giúp thế hệ hôm nay và mai sau cùng hướng đến những giá trị chân - thiện - mỹ thực sự.
Tuy vậy, vẫn còn những biểu hiện khiến ta phải suy nghĩ: có người vô tư dùng ngôn từ nhạy cảm để lăng mạ người khác, có người thậm chí lan truyền tin giả, tin độc hại gây hoang mang dư luận trước những sự kiện nóng hổi của đời sống. Những điều ấy làm cho giá trị của mạng xã hội chưa được phát huy trọn vẹn. Chính thực tế ấy càng thôi thúc chúng ta phải thay đổi nhận thức và không ngừng trau dồi văn hóa số.
Muốn văn hóa mạng xã hội thực sự lan tỏa, trước hết mỗi cá nhân phải biết kiểm soát cảm xúc, tập cho mình thói quen suy nghĩ kỹ trước khi bình luận hay đăng tải. Trong gia đình, việc cha mẹ đồng hành, định hướng cách dùng mạng cho con cái sẽ gieo vào con trẻ hạt mầm về sự tỉnh táo và tử tế. Ở trường học, việc tuyên truyền luật an ninh mạng và xây dựng các diễn đàn học tập bổ ích sẽ giúp thế hệ mới nuôi dưỡng giá trị này. Trong xã hội rộng lớn, cần có những hoạt động vinh danh những hành động đẹp trên mạng, những chương trình phổ biến kiến thức số và cả sự chung tay của cộng đồng người dùng mạng để lối sống văn minh trở thành dòng chảy chủ đạo trong đời sống. Đồng thời, các phương tiện truyền thông cũng nên phê phán cái xấu, cái độc hại nhằm lan truyền nhiều hơn những câu chuyện truyền cảm hứng.
Từ câu chuyện về văn hóa sử dụng mạng xã hội, ai trong chúng ta cũng cần tự nhắc nhở mình: hãy biết chắt lọc thông tin, tránh những cám dỗ, thị phi tiêu cực và luôn học hỏi để hoàn thiện bản thân. Khi từng người đều sống văn minh và trách nhiệm, chắc chắn xã hội sẽ thêm gắn kết, tốt đẹp và hướng tới một tương lai rạng rỡ hơn.
Cuộc sống giống như một bức tranh có nhiều mảng màu, có những gam màu sáng rực rỡ của tình yêu thương, của ý thức đẹp đẽ, nhưng cũng tồn tại những mảng màu tối khiến ta phải suy ngẫm. Một trong những mảng màu tối ấy chính là 'lối sống thực dụng của giới trẻ hiện nay' vấn đề để lại nhiều hệ luỵ sau này và cần được giải quyết kịp thời.
Trong nhịp sống hối hả và hiện đại hôm nay, lối sống thực dụng đang dần trở thành điều khiến nhiều người quan tâm và trăn trở. Thực chất, đó là cách sống quá coi trọng giá trị vật chất, tiền bạc và những lợi ích trước mắt mà xem nhẹ các giá trị tinh thần, đạo đức, phản ánh cách con người đối xử với nhau dựa trên sự tính toán thiệt hơn trong đời sống thường nhật.
Không khó để nhận ra lối sống này đang hiện diện ở quanh ta, ở trong từng ngóc ngách của đời sống, ta có thể bắt gặp cảnh những bạn trẻ chọn bạn mà chơi dựa trên gia thế, sự giàu sang hay những bộ đồ hiệu đắt tiền; trong câu chuyện về những cuộc tình "hợp đồng" chỉ để trao đổi lợi ích vật chất, ai nấy cũng không khỏi suy ngẫm. Thậm chí, ngay cả trong môi trường sư phạm vốn thanh cao cũng đang xảy ra tình trạng chạy đua theo thành tích ảo và những giá trị phù phiếm. Những điều đó cho thấy vấn đề này không còn là điều xa vời mà đang diễn ra từng ngày, bào mòn đi những nét đẹp vốn có của con người.
Nếu nhìn sâu hơn, ta sẽ thấy nhiều nguyên nhân khiến hiện trạng thực dụng chưa được cải thiện. Có khi xuất phát từ bản thân mỗi người khi lòng tham và sự ích kỷ lấn át, lười tu dưỡng tâm hồn, cũng có khi từ gia đình, nơi việc giáo dục đạo đức và sự gắn kết tình cảm chưa được quan tâm đúng mức. Rộng hơn, xã hội với những yếu tố như sự lên ngôi của nền kinh tế thị trường, áp lực từ những hình ảnh hào nhoáng trên mạng xã hội cũng góp phần khiến vấn đề ấy ngày càng đáng lo ngại.
Những gì mà lối sống thực dụng gây ra thật sự không hề nhỏ. Với mỗi cá nhân, nó có thể dẫn đến sự nghèo nàn về thế giới nội tâm, thậm chí là đánh mất dần nhân cách và sự tự trọng của bản thân. Còn với tập thể, cộng đồng, hiện tượng ấy khiến tình người trở nên nguội lạnh, để lại sự hoài nghi và vô cảm mà ai cũng cảm nhận rõ. Nếu cứ để kéo dài, e rằng sự xói mòn đạo đức sẽ còn tạo ra những hệ lụy lâu dài cho sự phát triển chung của toàn xã hội.
Muốn khắc phục tình trạng ấy, tất cả đều phải chung tay. Mỗi người trước hết cần biết trân trọng những giá trị tinh thần, tập cho mình thói quen cho đi mà không mong cầu nhận lại. Trong gia đình, việc cha mẹ làm gương về lối sống nhân ái sẽ giúp định hướng đúng đắn cho con cái. Trường học và xã hội cũng cần đẩy mạnh giáo dục kỹ năng sống và lòng trắc ẩn để tạo môi trường tích cực hơn. Đồng thời, các cơ quan
Từ câu chuyện về lối sống thực dụng, ai trong chúng ta cũng cần tự nhắc nhở bản thân: phải biết cân bằng giữa vật chất và tinh thần, tránh chạy theo những giá trị ảo tạm bợ và không ngừng bồi đắp vẻ đẹp cho tâm hồn. Chỉ khi mỗi người tự ý thức và cùng chung tay, xã hội mới bớt đi những mảng tối và trở nên tốt đẹp hơn từng ngày.chức năng phải xây dựng những chuẩn mực văn hóa ứng xử nhằm đem lại những biện pháp thực sự hiệu quả.
Câu 1: Dấu hiệu nhận biết thể thơ của văn bản:
- Bốn câu đầu viết theo thể Thất ngôn (mỗi câu 7 chữ).
- Các câu tiếp theo viết theo thể Lục bát (các cặp câu 6 chữ và 8 chữ xen kẽ).
- Kết luận: Văn bản được viết theo thể thơ Song thất lục bát biến thể (hoặc nêu là sự kết hợp giữa thất ngôn và lục bát).
Câu 2:
- Phương thức biểu đạt chính của bài thơ trên là: Biểu cảm.
Câu 3:
- Nhận xét về không gian và thời gian trong văn bản.
- Thời gian: "Chiều xuân", "Mười lăm năm trước", "Tám năm" – Đây là thời gian của hiện tại đan xen với dòng hồi tưởng về quá khứ, tạo nên sự suy ngẫm về sự đổi thay của cuộc đời.
- Không gian: Mở rộng từ cảnh sắc thiên nhiên (hoa nở, oanh hót, giời mây) đến không gian kỳ vĩ của "non sông", "giang sơn" và kết lại ở không gian cô độc trên "thuyền một lá".
- Nhận xét: Không gian và thời gian có sự đối lập giữa cái mênh mông, vĩnh hằng của vũ trụ với sự hữu hạn, nhỏ bé và đầy thăng trầm của kiếp người.
Câu 4: Nhân vật trữ tình gửi gắm những tâm trạng, cảm xúc:
- Niềm tự hào, nhuệ khí: Hồi tưởng về một thời tuổi trẻ đầy chí khí "tang bồng", khao khát dùng ngòi bút để cống hiến cho đất nước ("Dư đồ rách, nước non tô lại").
- Nỗi sầu u uất, bất lực: Đau xót khi lý tưởng gặp trắc trở, sự nghiệp văn chương (tờ tạp chí) bị đình chỉ ("Sức thua giời", "không công mất thuyền").
- Sự cô đơn: Cảm giác lạc lõng giữa cảnh xuân vui tươi của đất trời nhưng lại thiếu vắng bạn tri âm.
Câu 5: Tác dụng của phép đối trong văn bản (Ví dụ: "Dư đồ rách, nước non tô lại"; "Gan vàng, tóc bạc"):
- Về nội dung: Nhấn mạnh sự đối lập giữa nghịch cảnh (đồ rách, tóc bạc) với ý chí sắt đá, lòng nhiệt huyết (tô lại, gan vàng). Qua đó làm nổi bật bản lĩnh và cái tôi ngông, đầy trách nhiệm của Tản Đà trước vận mệnh dân tộc.
- Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu cân đối, hài hòa cho câu thơ; giúp lời thơ trở nên hàm súc, giàu sức biểu cảm và mang đậm phong cách cổ điển.
Câu 1: Dấu hiệu nhận biết thể thơ của văn bản:
- Bốn câu đầu viết theo thể Thất ngôn (mỗi câu 7 chữ).
- Các câu tiếp theo viết theo thể Lục bát (các cặp câu 6 chữ và 8 chữ xen kẽ).
- Kết luận: Văn bản được viết theo thể thơ Song thất lục bát biến thể (hoặc nêu là sự kết hợp giữa thất ngôn và lục bát).
Câu 2:
- Phương thức biểu đạt chính của bài thơ trên là: Biểu cảm.
Câu 3:
- Nhận xét về không gian và thời gian trong văn bản.
- Thời gian: "Chiều xuân", "Mười lăm năm trước", "Tám năm" – Đây là thời gian của hiện tại đan xen với dòng hồi tưởng về quá khứ, tạo nên sự suy ngẫm về sự đổi thay của cuộc đời.
- Không gian: Mở rộng từ cảnh sắc thiên nhiên (hoa nở, oanh hót, giời mây) đến không gian kỳ vĩ của "non sông", "giang sơn" và kết lại ở không gian cô độc trên "thuyền một lá".
- Nhận xét: Không gian và thời gian có sự đối lập giữa cái mênh mông, vĩnh hằng của vũ trụ với sự hữu hạn, nhỏ bé và đầy thăng trầm của kiếp người.
Câu 4: Nhân vật trữ tình gửi gắm những tâm trạng, cảm xúc:
- Niềm tự hào, nhuệ khí: Hồi tưởng về một thời tuổi trẻ đầy chí khí "tang bồng", khao khát dùng ngòi bút để cống hiến cho đất nước ("Dư đồ rách, nước non tô lại").
- Nỗi sầu u uất, bất lực: Đau xót khi lý tưởng gặp trắc trở, sự nghiệp văn chương (tờ tạp chí) bị đình chỉ ("Sức thua giời", "không công mất thuyền").
- Sự cô đơn: Cảm giác lạc lõng giữa cảnh xuân vui tươi của đất trời nhưng lại thiếu vắng bạn tri âm.
Câu 5: Tác dụng của phép đối trong văn bản (Ví dụ: "Dư đồ rách, nước non tô lại"; "Gan vàng, tóc bạc"):
- Về nội dung: Nhấn mạnh sự đối lập giữa nghịch cảnh (đồ rách, tóc bạc) với ý chí sắt đá, lòng nhiệt huyết (tô lại, gan vàng). Qua đó làm nổi bật bản lĩnh và cái tôi ngông, đầy trách nhiệm của Tản Đà trước vận mệnh dân tộc.
- Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu cân đối, hài hòa cho câu thơ; giúp lời thơ trở nên hàm súc, giàu sức biểu cảm và mang đậm phong cách cổ điển.