Trần Thị Thu Hà
Giới thiệu về bản thân
câu 1: thể thự tự do
câu 2
+“con đường nhỏ chạy mòn cùng kỉ niệm”
+“tiến chó thức vọng về từ ngõ xa”
câu 3:làm cho đoạn thơ giàu tính nhạc,dồn dập thể hiện sự nồng nhiệt
làm nổ bật niềm vui sướng,hạnh phúc vỡ oà của các nhân vật
câu 4:
đó là tình yêu làng quê sâu nặng thả thiết và đầy trân trọng
câu 5:
là những mong muốn,mục tiêu cao đẹp mà con người hướng tớ khát vọng giúp con người có động lực vượt qua giới hạn của bản thân
Câu 1: Thơ tự do.
Câu 2:Nhân vật trữ tình là người con.
Câu 3:Biện pháp tu từ : nhân hoá
Tác dụng: Làm cho hình ảnh thiên nhiêu trở nên siinh động, có hồn và gần gũi như con người.
Gợi tả không gian tràn đầy sức sống, niềm vui và sự lan toả của cái đẹp.
Câu 5:Biết yêu thương kính trọng cha mẹ và hiếu thảo
Nỗ lực học tập,rèn luyện để cha mẹ vui lòng
Biết lắng nghe, thấu hiểu và sẻ chia những vất vả,lo toan cùng cha mẹ.
Câu 1:
Dấu hiệu:Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau có dòng 7 chữ dòng 8 chữ,dòng 9 chữ.
Kết luận:Thể thơ tự do.
Câu 2:
Hình ảnh:Lá ướt và mi xanh.
Câu 3:
Tạo dọng điệu:Mang sắc thái nhẹ nhàng,tha thiết, như một lời thủ thỉ, tâm tình.
Nội dung:Nhấn mạnh sự ngỡ ngàng, say đắm trước vẻ đẹp của mùa thu ,đồng thời khẳn định sự gắn kết giữa “em” và “mùa thu Hà Nội”, cả hai hoà quyện l một ,trở thành biểu tượng của cái đẹp.
Câu 4:
Sự hoài niệm, bồi hồi khi nhớ về những dấu ấn lịch sử
Nỗi vương vấn ,thuỷ chung.
Câu 5:
Phải biết trân trọng, tự hà về những giá trị văn hoá, lịch sử và vẻ đẹp thiên nhiên của đất nước.
Tích cực quảng bá hình ảnh Việt Nam cho bạn bè quốc tế thông qua mạng xã hội giao lưu văn hoá.
Giữ gìn bản sắc dân tộc “ hoà nhập nhưng không hoà tan”.
Câu 1:Thể thơ song thất lục bát.
Câu 2:Phương thức biểu đạt chính:Biểu cảm.
Câu 3:
Thời gian:Là buổi chiều xuân.
Không gian:Rộng lớn nhưng tĩnh mịch,nhuốm màu tâm trạng.
Nhận xét:Thời gian và không gian có sự đồng nhất với nỗi lòng của nhân vật: u sầu, vắng lặng và mang tính hoài niệm.
Câu 4:
Nỗi sầu muộn cô đơn sâu sắc trước sự trôi chả của thời gian.
Sự bất lực trước thực tại và tâm trạng hòai cổ xót xa cho thân phận.
Câu 5:
Hình thức: Tạo nhịp điệu câ đối hài hoà và tăng tính nhạc cho bài thơ.
Về nội dung:Nhấn mạnh sự tương phản giữa cái hữu hạn của đời người với cái vô hạn của thiên nhiên,từ đó làm nổi bật nỗi sầu dằng dặc,khôn nguôi của tác giả.
Câu 1: Thể thơ song thất lục bát
Câu 2:Phương thức biểu đạt chính:Tự sự.
Câu 3:Mạch cảm xúc đi từ xót xa,thương cảm cho cuộc đời vất vả của cha mẹ, nỗi đau lớn, hụt hẫng khi cha mẹ qua đời, lòng biết ơ và lời cầu nguyện thành kính mong cha mẹ được siêu thoát.
Câu 4:
Đề tài: Tình cảm gia đình.
Chủ đề: Ca ngợi công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ và lòng hiếu thảo, sự hối tiếc của con cái khi chưa kịp đền đáp ơn sâu.
Câu 5:Cần phải biết yêu thương,quan tâm và phụng dưỡng cha mẹ ngay khi họ còn sống.Đừng để đến lúc mất di mới thấy hối hận.
Câu1: Thể thơ song thất lục bát
Câu 2:
+“ Căn trường nho nhỏ”
+“ Nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non”
Câu 3:
“ Đời đẹp quá”: Sự trân trọng, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của cuộc sống.
“ Tôi buồn sao kịp”: Là sự nuối tiếc vì thời gian trôi nhanh. quá,khiến con người ta chưa kịp cảm nhận hết nỗi buồn thì nó đã trôi qua.
Câu 4:Biện pháp tu từ:Ẩn dụ, hoán dụ.
Tác dụng: Nhấn mạnh sự trôi chảy khắc nghiệt của thời gian.
Thể hiện nỗi xót xa, bùi ngùi của tác giả khi nhận ra sự thay đổi của con người và sự vô thường của cuộc đời.
Làm cho thơ giàu sức gợi hình gợi cảm và sâu sắc hơn.
Câu 5:
Trường lớp không chỉ là nơi học kiến thức mà còn là mảnh trời kỉ niệm, là một phầ tâm hồn của mỗi người.
Nhắc nhở chúng ta biết trân trọng quãng đời học sinh, trân trọng thầy cô, bạn bè khi còn đang gắn bó.
Tình cảm đó là hành trang tinh thần quý báu, giúp con người biết yêu thương và trân trọng cội nguồn, quá khứ của bản thân.