Nguyễn Thi Khánh Băng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thi Khánh Băng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Thể thơ Song thất lục bát (hai câu 7 chữ phối hợp với một cặp lục bát). Câu 2: Phương thức biểu đạt chính là Biểu cảm. Câu 3: Mạch cảm xúc của bài thơ: Đi từ hiện tại (nỗi nhớ thương, xót xa khi cha mẹ qua đời)   Ngược dòng quá khứ (hồi tưởng công lao nuôi dưỡng, hy sinh gian khổ của cha mẹ)   Trở về hiện tại (sự hối hận vì chưa kịp báo hiếu và lời nguyện cầu cho hương linh cha mẹ). Câu 4:
  • Đề tài: Tình cảm gia đình (cụ thể là lòng hiếu thảo).
  • Chủ đề: Ngợi ca công ơn trời biển và sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, đồng thời thể hiện nỗi lòng ân hận, nuối tiếc của người con khi chưa kịp đền đáp ơn sâu trước khi cha mẹ khuất Câu 5: Bài học rút ra:
  • Phải biết trân trọng và yêu thương cha mẹ khi họ còn ở bên cạnh.
  • Việc báo hiếu cần thực hiện ngay từ những điều nhỏ bé, không nên trì hoãn vì thời gian của cha mẹ là hữu hạn.
Câu 1: Thể thơ của văn bản là song thất lục bát (kết hợp hai câu 7 chữ và một cặp lục bát). Câu 2: Những hình ảnh miêu tả ngôi trường trong kí ức ở khổ thơ thứ nhất gồm:
  • Căn trường nho nhỏ
  • Nước vôi xanh
  • Bờ cỏ tươi non
  • Mùi thơm (thoảng mùi thơm của vôi mới, cỏ non hoặc hương vị kỉ niệm).
Câu 3: Câu thơ "Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?" có thể hiểu là:
  • Sự ngỡ ngàng, say mê trước vẻ đẹp rực rỡ, hồn nhiên của tuổi thơ và cuộc sống.
  • Niềm vui sướng, hạnh phúc tràn đầy đến mức nhân vật trữ tình cảm thấy nỗi buồn không có chỗ để len lỏi hay tồn tại trong tâm trí lúc bấy giờ.
Câu 4:
  • Biện pháp tu từ:
    • Ẩn dụ: "Cỏ mấy bận xanh rồi lại tạ", "gió lùa thu", "mái tóc nay dần hết xanh" (chỉ sự trôi chảy của thời gian, sự già đi của con người).
    • So sánh/Ẩn dụ: "Bạn trường những bóng phù vân" (sự mong manh, hư ảo của những kỷ niệm và sự xa cách của bạn bè cũ).
  • Tác dụng:
    • Làm cho lời thơ giàu hình ảnh, gợi cảm và sâu sắc hơn.
    • Nhấn mạnh sự tàn nhẫn của thời gian: khiến cảnh vật thay đổi, con người già đi ("hết xanh") và những mối quan hệ xưa cũ dần trở nên xa xôi, mờ ảo như "phù vân". Qua đó thể hiện nỗi xót xa, hoài niệm nuối tiếc về một thời đã qua.
Câu 5: Bài thơ gợi cho ta thấy:
  • Trường lớp không chỉ là nơi học tập mà là một phần tâm hồn , là nơi lưu giữ những ký ức trong sáng nhất của mỗi con người