Nguyễn Thu Hiền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: - Thể thơ : tự do
-Dấu hiệu nhận biết thể thơ:
•Số chữ mỗi dòng không cố định (có dòng 7 chữ, 6 chữ, 8 chữ…).
•Không gò bó niêm luật chặt chẽ như thơ Đường.
Câu 2:Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm
Câu 3:Không gian trong bài thơ vừa là cảnh xuân tươi đẹp, vừa mở rộng ra giang sơn đất nước. Còn thời gian đan xen giữa hiện tại và quá khứ (“mười lăm năm trước”), gợi sự hồi tưởng. Sự kết hợp này làm nổi bật tâm trạng vừa vui vừa buồn, tiếc nuối của nhân vật trữ tình.
Câu 4:Nhân vật trữ tình trong bài thơ bộc lộ tâm trạng phức tạp, đan xen giữa vui và buồn. Trước cảnh xuân tươi đẹp, ông vẫn cảm nhận được nỗi sầu riêng, sự cô đơn khi thiếu tri âm. Đồng thời, đó còn là nỗi hoài niệm về quá khứ, tiếc nuối những chí lớn chưa thành và cảm giác bất lực trước thời cuộc, tạo nên một nỗi buồn sâu lắng, day dứt.
Câu 5:Phép đối trong bài thơ được sử dụng linh hoạt, tạo sự cân xứng về hình thức, giúp câu thơ giàu nhịp điệu và tăng tính biểu cảm. Về nội dung, các cặp đối làm nổi bật sự tương phản giữa cảnh xuân tươi đẹp với nỗi sầu riêng, giữa quá khứ đầy lí tưởng và hiện tại nhiều dang dở. Qua đó, tác giả thể hiện tư tưởng và tâm trạng sâu sắc: nỗi buồn, sự tiếc nuối trước chí lớn không thành, đồng thời bộc lộ tấm lòng yêu nước và khát vọng cống hiến nhưng bất lực trước thời cuộc.
Câu 1: Thể thơ của văn bản là: thể thơ lục bát
Câu 2:Phương thức biểu đạt chính của văn bản là : biểu cảm
Câu 3:Mạch cảm xúc bài thơ bắt đầu từ nỗi đau xót, nhớ thương cha mẹ trong hiện tại, sau đó ngược dòng thời gian hồi tưởng về những năm tháng gian khổ và đức hy sinh cao cả của đấng sinh thành. Càng về cuối, cảm xúc càng xoáy sâu vào sự hối hận muộn màng của người con khi chưa kịp báo hiếu, để rồi kết thúc bằng lời nguyện cầu thành kính, mong cha mẹ được an yên nơi cõi vĩnh hằng.
Câu 4: Đề tài , chủ đề của bài thơ là : -Đề tài: Tình cảm gia đình (cụ thể là tình cảm cha mẹ và con cái).
-Chủ đề: Bài thơ ca ngợi công ơn sinh thành, dưỡng dục to lớn như "cửu trùng" của cha mẹ; đồng thời thể hiện nỗi lòng hối lỗi, sự biết ơn muộn màng và tấm lòng hiếu thảo của người con đối với đấng sinh thành.
Câu 5:Qua bài thơ, em rút ra bài học sâu sắc về đạo hiếu. Chúng ta cần thấu hiểu và trân trọng những hy sinh thầm lặng của cha mẹ ngay từ khi họ còn ở bên cạnh, bởi thời gian là hữu hạn và "luân hồi sanh tử" là quy luật không thể tránh khỏi. Đừng đợi đến khi thành đạt hay lúc cha mẹ đã "về chốn mây ngàn" mới nghĩ đến việc đền đáp, mà hãy thể hiện lòng biết ơn bằng những hành động thiết thực, sự quan tâm và phụng dưỡng mỗi ngày. Đó không chỉ là trách nhiệm mà còn là cách để chúng ta sống trọn vẹn, không phải hối tiếc về sau.
Câu 1: Thể thơ của văn bản là : thể thơ lục bát
Câu 2:Những hình ảnh miêu tả về ngôi trường trong kí ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất là :
-Căn trường nho nhỏ
-Nước vôi xanh
-Bờ cỏ tươi non
-Mùi thơm
Câu 3: Em hiểu về câu thơ:“ Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp” là :Câu thơ thể hiện tâm hồn trong trẻo, lạc quan của nhân vật trữ tình khi còn nhỏ với “ sự choáng ngợp trước vẻ đẹp” cho thấy cuộc đời và tuổi trẻ khi ấy rực rỡ, đầy ắp niềm vui (tiếng cười, trò chơi, những giấc mơ thơ ngây) khiến nỗi buồn không có chỗ để len lỏi hay trú ngụ. Đây là một cách nói đầy thi vị về sự tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc hạnh phúc, cho thấy cái nhìn của một tâm hồn yêu đời, tha thiết với cuộc sống.
Câu 4:Đoạn thơ sử dụng các biện pháp tu từ như ẩn dụ và điệp cấu trúc để làm nổi bật ý nghĩa biểu đạt. Những hình ảnh mang tính biểu tượng gợi ra sự tuần hoàn của thời gian và sự đổi thay của con người, đặc biệt là hình ảnh về bạn bè xưa được ví như những thứ mong manh, dễ tan biến. Các từ ngữ lặp lại góp phần nhấn mạnh dòng chảy liên tục, không ngừng của thời gian. Qua đó, nội dung đoạn thơ thể hiện nỗi tiếc nuối, xót xa trước sự phai nhạt của tuổi trẻ và tình bạn. Từ đó, tác giả Hồ Dzếnh bộc lộ tư tưởng trân trọng quá khứ, nâng niu những kỉ niệm đẹp của một thời đã qua.
Câu 5:Bài thơ khơi gợi trong lòng người đọc niềm trân trọng sâu sắc về tình cảm với mái trường – nơi không chỉ là không gian lưu giữ kiến thức mà còn là "mảnh đất tâm hồn" nuôi dưỡng những mộng tưởng đầu đời trong sáng nhất. Dù thời gian có nghiệt ngã khiến "mái tóc dần hết xanh" hay bạn bè có trở thành "bóng phù vân" mỗi người một ngả, thì những ký ức về căn trường cũ vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vĩnh cửu. Qua đó, ta nhận ra rằng tình cảm với trường lớp chính là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại, nhắc nhở mỗi chúng ta biết nâng niu những giá trị nguyên sơ nhất của bản thân trước những biến đổi của cuộc đời.