Nguyễn Thị Ngọc Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Ngọc Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

One natural disaster that often happens in Vietnam is flooding. It usually occurs during the rainy season, especially in central regions. Heavy rains and storms cause rivers to overflow, damaging houses, roads, and crops. Floods also make it difficult for people to travel and can lead to water pollution and disease. Many families have to leave their homes for safer places. To reduce the effects, the government builds dams and warns people early so they can prepare and stay safe.


One natural disaster that often happens in Vietnam is flooding. It usually occurs during the rainy season, especially in central regions. Heavy rains and storms cause rivers to overflow, damaging houses, roads, and crops. Floods also make it difficult for people to travel and can lead to water pollution and disease. Many families have to leave their homes for safer places. To reduce the effects, the government builds dams and warns people early so they can prepare and stay safe.


Question 1:
I think robots can’t replace the role of teachers in education.

Question 2:
People will still send letters to each other in 2050.

Truyện ngắn “Bát phở” của Phong Điệp là một lát cắt đời sống giản dị nhưng giàu sức gợi, qua đó làm nổi bật tình phụ tử sâu nặng và những hi sinh thầm lặng của người cha nghèo. Không cần cốt truyện phức tạp hay cao trào kịch tính, tác phẩm vẫn để lại dư âm mạnh mẽ nhờ cách khai thác tinh tế một tình huống đời thường: bữa ăn phở của bốn con người nơi quán nhỏ giữa Hà Nội.

Trước hết, chủ đề của truyện tập trung khắc họa tình cha con trong hoàn cảnh khó khăn. Hai người cha từ quê đưa con lên thành phố dự thi đại học, mang theo bao nỗi lo toan: tiền bạc eo hẹp, cuộc sống nơi đô thị đắt đỏ, và cả những gánh nặng mưu sinh nơi quê nhà. Trong quán phở, chi tiết “bốn người mà chỉ gọi hai bát” là điểm nhấn giàu ý nghĩa. Hai người cha chấp nhận nhịn ăn, nhường phần cho con, chỉ mong con “chắc bụng” trước kỳ thi quan trọng. Sự hi sinh ấy không ồn ào mà lặng lẽ, tự nhiên như một lẽ sống. Đặc biệt, hình ảnh người cha “đếm từng tờ hai nghìn, năm nghìn, mười nghìn” để trả tiền đã khắc họa rõ nét cái nghèo nhưng cũng làm nổi bật tình thương con sâu sắc. Qua đó, truyện gửi gắm thông điệp cảm động: trong cuộc đời mỗi con người, món nợ lớn nhất chính là ân tình của cha mẹ – thứ không thể đong đếm bằng tiền bạc.

Bên cạnh đó, truyện còn thể hiện sự thấu hiểu và trưởng thành của những người con. Hai cậu bé “lặng lẽ” ăn, không dám khen phở ngon, không dám bộc lộ niềm vui. Sự im lặng ấy không phải vô cảm mà là sự ý thức rõ ràng về hoàn cảnh gia đình. Chúng nhìn từng đồng tiền cha trả mà “hiển hiện nỗi âu lo”, từ đó nhận ra trách nhiệm của bản thân. Câu kết “Hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. Cuộc đời này, chúng nợ những người cha hơn thế nhiều...” đã nâng ý nghĩa câu chuyện lên tầm khái quát, chạm tới chiều sâu nhân văn.

Về nghệ thuật, truyện ngắn “Bát phở” có nhiều nét đặc sắc đáng chú ý. Trước hết là nghệ thuật xây dựng tình huống truyện giản dị mà giàu sức gợi. Chỉ một bữa ăn phở bình thường, tác giả đã làm bật lên cả một thế giới tâm trạng, hoàn cảnh và tình cảm con người. Tình huống ấy vừa tự nhiên, chân thực, vừa có khả năng khơi dậy nhiều suy ngẫm.

Ngôi kể thứ nhất cũng là một điểm thành công. Nhân vật “tôi” đóng vai trò người quan sát, chứng kiến câu chuyện một cách khách quan nhưng đầy đồng cảm. Nhờ đó, truyện giữ được giọng điệu nhẹ nhàng, không lên gân, không bi lụy mà vẫn lay động lòng người. Đúng như phong cách của Phong Điệp, câu văn dường như “dửng dưng” nhưng lại chứa đựng chiều sâu cảm xúc.

Ngoài ra, nghệ thuật miêu tả chi tiết cũng rất tinh tế. Những chi tiết nhỏ như chiếc ví vải bông chần màu lam, bộ quần áo “không còn rõ màu sắc”, hay hành động kéo ghế ra ngoài để nhường chỗ cho con… đều góp phần khắc họa rõ nét hình ảnh người cha nông dân chân chất, nghèo khó mà giàu tình yêu thương. Ngôn ngữ truyện mộc mạc, gần gũi với đời sống, tạo cảm giác chân thực và dễ đi vào lòng người.

Tóm lại, “Bát phở” là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn. Qua một tình huống giản dị, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình phụ tử và gợi nhắc mỗi người về lòng biết ơn đối với cha mẹ. Chính sự kết hợp giữa nội dung sâu sắc và nghệ thuật kể chuyện tinh tế đã khiến tác phẩm trở thành một tiếng nói lặng lẽ nhưng ám ảnh trong lòng người đọc.

Câu 1.
Văn bản bàn về vẻ đẹp của bức tranh mùa gặt và ý nghĩa, cảm xúc của người nông dân qua bài thơ “Lúa chín” của Nguyễn Duy, đồng thời làm nổi bật nghệ thuật miêu tả của bài thơ.

Câu 2.
Câu văn nêu luận điểm trong đoạn (3):
Chưa hết, không gian mùa gặt không chỉ được mở ra trên những cánh đồng ban ngày, nó còn hiện lên ở trong thôn xóm buổi đêm.”

Câu 3.
a. Thành phần biệt lập: “hình như” (thành phần tình thái).
b. Thành phần biệt lập: “người ơi” (thành phần gọi – đáp).

Câu 4.

  • Đoạn (2) sử dụng cách trích dẫn trực tiếp (trích thơ đặt trong ngoặc kép như “phả”, “liếm ngang chân trời”…).
  • Tác dụng: làm dẫn chứng sinh động, tăng tính xác thực, giúp người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp hình ảnh, ngôn ngữ thơ và làm cho lập luận thêm thuyết phục.

Câu 5.
Các lí lẽ và bằng chứng trong đoạn (4) giúp làm rõ luận điểm: người nông dân vừa vui mừng trước thành quả mùa gặt, vừa lo lắng, trân trọng từng hạt lúa. Nhờ đó, đoạn văn thể hiện sâu sắc vẻ đẹp tâm hồn người lao động và ý nghĩa nhân văn của bài thơ.

Câu 6.
Có thể nêu ý kiến cá nhân, ví dụ:
Em thích cách tác giả kết hợp giữa phân tích và cảm nhận giàu hình ảnh. Vì điều này giúp bài nghị luận không khô khan mà giàu cảm xúc, làm nổi bật vẻ đẹp của thơ và giúp người đọc dễ đồng cảm với bức tranh mùa gặt.