Nguyễn Kiều Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là một bản giao hưởng buồn nhưng đầy triết lý về dòng chảy không ngừng của vạn vật. Giá trị nội dung trước hết nằm ở cách tác giả cụ thể hóa sự vô hình của thời gian thành những bước chân "đi bằng gió", vừa nhẹ nhàng lại vừa khắc nghiệt. Thời gian hiện lên như một thực thể có sức mạnh xoay chuyển số phận: nó khiến đứa trẻ trưởng thành với những ước mơ, nhưng cũng đồng thời đẩy cha mẹ "gần hơn với đất" – một quy luật sinh-tử đau đớn không thể chối từ. Đặc biệt, tác giả đã khéo léo diễn tả sự mất mát của tuổi thơ và sự ngây thơ qua hình ảnh "nhịp chuông đồng hồ như lửa" đốt cháy những ngày thơ ngây. Khép lại đoạn trích là hình ảnh "lá vàng đã héo thành than" đầy ám ảnh, gợi sự tàn phai tuyệt đối. Qua đó, đoạn thơ không chỉ là tiếng thở dài nuối tiếc về những gì đã qua mà còn là một lời thức tỉnh sâu sắc: con người cần phải nhận thức rõ sự ngắn ngủi của đời người để biết trân trọng hiện tại và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn trước khi tất cả chỉ còn là tàn tro của kỷ niệm.
Câu2:
Có bao giờ bạn đứng trước một dòng sông và nhận ra rằng, dòng nước vừa chảy qua chân bạn sẽ chẳng bao giờ quay trở lại? Đời người cũng giống như dòng sông ấy, và thứ làm nên dòng chảy đó chính là thời gian.
Trân trọng thời gian không chỉ là cách chúng ta quản lý đồng hồ, mà đó chính là thái độ trân trọng chính sự sống của mình.Thời gian vốn dĩ là một hằng số công bằng nhất thế gian, nhưng giá trị của nó lại biến thiên tùy thuộc vào cách mỗi người sử dụng. Trân trọng thời gian nghĩa là chúng ta biết nâng niu từng phút giây mình đang có, không để nó trôi qua trong vô nghĩa hay chìm đắm vào những thói quen vô bổ. Khi biết quý trọng thời gian, con người sẽ thiết lập được một lộ trình sống khoa học, từ đó đạt được những mục tiêu lớn lao trong học tập và sự nghiệp. Hãy nhìn vào những người thành công, điểm chung của họ không phải là có nhiều hơn 24 giờ mỗi ngày, mà là họ biết "vắt" kiệt giá trị từ mỗi giây phút đó để rèn luyện bản thân.Sâu sắc hơn, việc trân trọng thời gian giúp cuộc sống của chúng ta trở nên vẹn tròn và ấm áp hơn. Thời gian trôi đi đồng nghĩa với việc tuổi tác của cha mẹ ngày một cao, những cơ hội để yêu thương và báo hiếu cũng thu hẹp dần. Một người biết quý thời gian sẽ không đợi đến "ngày mai" để nói lời yêu thương hay thực hiện một dự định tốt đẹp, bởi họ hiểu rằng "ngày mai" là một khái niệm không ai có thể đảm bảo chắc chắn. Sự trân trọng này còn mang lại cho chúng ta một tâm thế sống chủ động, giúp ta bình thản hơn khi nhìn lại quá khứ vì biết mình đã sống hết mình, không còn điều gì phải nuối tiếc khi "lá vàng đã héo thành than".Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người vẫn đang phung phí vốn liếng thời gian quý báu vào những trò tiêu khiển vô hại trên mạng xã hội, hay sa đà vào lối sống trì hoãn. Họ quên mất rằng, tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù bạn có bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong đó một lần nữa, nhưng cơn mưa ấy sẽ không bao giờ rơi lại lần thứ hai trong đời. Việc lãng phí thời gian chính là một sự tự sát thầm lặng đối với tương lai và tâm hồn của chính mình.
Tóm lại, thời gian là món quà quý giá nhất mà tạo hóa ban tặng, nhưng nó lại không có chế độ "hoàn tác". Chúng ta cần học cách cân bằng giữa học tập, làm việc và nghỉ ngơi để mỗi ngày trôi qua đều là một mảnh ghép rực rỡ trong bức tranh cuộc đời. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: ngừng trì hoãn, lập kế hoạch rõ ràng và trân trọng mỗi khoảnh khắc bên những người thân yêu. Đừng sống như một vị khách ghé qua cuộc đời này trong vội vã, hãy sống như một người chủ nhân biết cách biến mỗi giây phút thành những giá trị vĩnh cửu.
Câu 1:
Đoạn trích "Thời gian" của Đoàn Mạnh Phương là một bản giao hưởng buồn nhưng đầy triết lý về dòng chảy không ngừng của vạn vật. Giá trị nội dung trước hết nằm ở cách tác giả cụ thể hóa sự vô hình của thời gian thành những bước chân "đi bằng gió", vừa nhẹ nhàng lại vừa khắc nghiệt. Thời gian hiện lên như một thực thể có sức mạnh xoay chuyển số phận: nó khiến đứa trẻ trưởng thành với những ước mơ, nhưng cũng đồng thời đẩy cha mẹ "gần hơn với đất" – một quy luật sinh-tử đau đớn không thể chối từ. Đặc biệt, tác giả đã khéo léo diễn tả sự mất mát của tuổi thơ và sự ngây thơ qua hình ảnh "nhịp chuông đồng hồ như lửa" đốt cháy những ngày thơ ngây. Khép lại đoạn trích là hình ảnh "lá vàng đã héo thành than" đầy ám ảnh, gợi sự tàn phai tuyệt đối. Qua đó, đoạn thơ không chỉ là tiếng thở dài nuối tiếc về những gì đã qua mà còn là một lời thức tỉnh sâu sắc: con người cần phải nhận thức rõ sự ngắn ngủi của đời người để biết trân trọng hiện tại và sống một cuộc đời ý nghĩa hơn trước khi tất cả chỉ còn là tàn tro của kỷ niệm.
Câu2:
Có bao giờ bạn đứng trước một dòng sông và nhận ra rằng, dòng nước vừa chảy qua chân bạn sẽ chẳng bao giờ quay trở lại? Đời người cũng giống như dòng sông ấy, và thứ làm nên dòng chảy đó chính là thời gian.
Trân trọng thời gian không chỉ là cách chúng ta quản lý đồng hồ, mà đó chính là thái độ trân trọng chính sự sống của mình.Thời gian vốn dĩ là một hằng số công bằng nhất thế gian, nhưng giá trị của nó lại biến thiên tùy thuộc vào cách mỗi người sử dụng. Trân trọng thời gian nghĩa là chúng ta biết nâng niu từng phút giây mình đang có, không để nó trôi qua trong vô nghĩa hay chìm đắm vào những thói quen vô bổ. Khi biết quý trọng thời gian, con người sẽ thiết lập được một lộ trình sống khoa học, từ đó đạt được những mục tiêu lớn lao trong học tập và sự nghiệp. Hãy nhìn vào những người thành công, điểm chung của họ không phải là có nhiều hơn 24 giờ mỗi ngày, mà là họ biết "vắt" kiệt giá trị từ mỗi giây phút đó để rèn luyện bản thân.Sâu sắc hơn, việc trân trọng thời gian giúp cuộc sống của chúng ta trở nên vẹn tròn và ấm áp hơn. Thời gian trôi đi đồng nghĩa với việc tuổi tác của cha mẹ ngày một cao, những cơ hội để yêu thương và báo hiếu cũng thu hẹp dần. Một người biết quý thời gian sẽ không đợi đến "ngày mai" để nói lời yêu thương hay thực hiện một dự định tốt đẹp, bởi họ hiểu rằng "ngày mai" là một khái niệm không ai có thể đảm bảo chắc chắn. Sự trân trọng này còn mang lại cho chúng ta một tâm thế sống chủ động, giúp ta bình thản hơn khi nhìn lại quá khứ vì biết mình đã sống hết mình, không còn điều gì phải nuối tiếc khi "lá vàng đã héo thành than".Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người vẫn đang phung phí vốn liếng thời gian quý báu vào những trò tiêu khiển vô hại trên mạng xã hội, hay sa đà vào lối sống trì hoãn. Họ quên mất rằng, tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù bạn có bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong đó một lần nữa, nhưng cơn mưa ấy sẽ không bao giờ rơi lại lần thứ hai trong đời. Việc lãng phí thời gian chính là một sự tự sát thầm lặng đối với tương lai và tâm hồn của chính mình.
Tóm lại, thời gian là món quà quý giá nhất mà tạo hóa ban tặng, nhưng nó lại không có chế độ "hoàn tác". Chúng ta cần học cách cân bằng giữa học tập, làm việc và nghỉ ngơi để mỗi ngày trôi qua đều là một mảnh ghép rực rỡ trong bức tranh cuộc đời. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: ngừng trì hoãn, lập kế hoạch rõ ràng và trân trọng mỗi khoảnh khắc bên những người thân yêu. Đừng sống như một vị khách ghé qua cuộc đời này trong vội vã, hãy sống như một người chủ nhân biết cách biến mỗi giây phút thành những giá trị vĩnh cửu.