Lương Khánh Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Khánh Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, em rất trân trọng truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. Em đã được chứng kiến một sự việc thể hiện truyền thống đó vào dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 năm ngoái.

Hôm ấy, trường em tổ chức lễ kỉ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam. Từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng cười nói. Các anh chị học sinh cũ cũng trở về thăm thầy cô. Trong buổi lễ, em thấy một anh học sinh đã ra trường nhiều năm bước lên sân khấu tặng hoa cho cô giáo chủ nhiệm cũ của mình. Anh xúc động kể rằng nhờ những lời động viên và sự tận tình dạy dỗ của cô mà anh đã cố gắng học tập, vượt qua khó khăn để đạt được thành công như hôm nay. Khi nghe những lời chia sẻ chân thành ấy, cô giáo rất cảm động. Cả hội trường vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt.

Chứng kiến sự việc đó, em cảm thấy vô cùng xúc động. Em hiểu rằng thầy cô là những người đã tận tâm truyền đạt kiến thức và dạy chúng em nên người. Vì vậy, mỗi học sinh cần biết kính trọng, biết ơn và chăm ngoan để không phụ lòng thầy cô. Sự việc ấy giúp em càng thêm yêu quý các thầy cô giáo và nhắc nhở em phải cố gắng học tập thật tốt.

Em nghĩ rằng truyền thống “Tôn sư trọng đạo” là một nét đẹp quý báu cần được giữ gìn và phát huy. Mỗi học sinh hãy luôn biết kính yêu, biết ơn thầy cô bằng những việc làm thiết thực hằng ngày.

.

a. Có trạng ngữ chỉ phương tiện:
Bằng xe đạp, em đi học mỗi ngày.
(Trạng ngữ chỉ phương tiện: Bằng xe đạp)

b. Có trạng ngữ chỉ nơi chốn:
Trên sân trường, các bạn học sinh đang vui chơi.
(Trạng ngữ chỉ nơi chốn: Trên sân trường)


Trong những câu chuyện em đã được đọc và nghe, em rất khâm phục anh hùng dân tộc Trần Quốc Toản. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng ông đã có lòng yêu nước sâu sắc và ý chí đánh giặc cứu nước mạnh mẽ. Hình ảnh Trần Quốc Toản bóp nát quả cam vì không được dự bàn việc nước đã để lại trong em nhiều ấn tượng. Sau đó, ông tự tập hợp quân sĩ, cùng nhân dân chiến đấu chống giặc ngoại xâm và lập nhiều chiến công. Em rất cảm phục lòng dũng cảm, tinh thần quyết tâm và tình yêu Tổ quốc của Trần Quốc Toản. Tấm gương của ông nhắc nhở em phải chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích cho đất nước.

Câu 7 (0,5 điểm):
Sau khi hiểu được ý nghĩa của việc mình nhường chỗ cho người mẹ, Thanh cảm thấy vui vẻ, thanh thản, phấn chấn và không còn khó chịu hay hối hận nữa.

Câu 8 (0,5 điểm):
Một câu văn có chứa trạng ngữ chỉ thời gian là:
“Kể từ ngày hôm đó, Thanh cảm nhận được sự quan tâm của mình đến mọi người có giá trị như thế nào.”

Câu 9 (1,0 điểm):
Thanh là một người tốt bụng, biết quan tâm và sẻ chia với người khác. Thanh sẵn sàng nhường chỗ cho người mẹ đang gặp khó khăn. Sau sự việc đó, Thanh nhận ra ý nghĩa của lòng nhân ái và sống biết yêu thương, giúp đỡ mọi người hơn.

Câu 10 (1,0 điểm):
Sự sẻ chia giúp con người gần gũi, yêu thương nhau hơn.
Sự sẻ chia là một việc làm rất ý nghĩa trong cuộc sống.
Nhờ biết sẻ chia, chúng ta có thể mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác.

rong cuộc sống, thầy cô luôn là những người tận tụy dạy dỗ và dìu dắt chúng em nên người. Vì thế, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” từ lâu đã trở thành nét đẹp đáng quý của dân tộc Việt Nam. Em vẫn nhớ mãi một sự việc diễn ra vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 năm ngoái.

Hôm ấy, lớp em tổ chức đến thăm cô giáo chủ nhiệm cũ. Từ sáng sớm, cả lớp đã tập trung đông đủ để chuẩn bị hoa và quà tặng cô. Bạn nào cũng háo hức và vui vẻ. Khi đến nhà cô, chúng em đồng thanh chào to khiến cô rất xúc động. Căn nhà nhỏ bỗng trở nên ấm áp bởi tiếng cười nói rộn ràng.

Sau khi tặng hoa, chúng em thay nhau kể về việc học tập của mình. Có bạn còn đọc thơ và hát tặng cô. Cô mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy yêu thương. Cô dặn chúng em phải chăm ngoan, cố gắng học tập để trở thành người có ích cho xã hội. Nghe những lời cô nói, em cảm thấy vô cùng biết ơn vì cô luôn quan tâm và yêu thương học sinh như con của mình.

Buổi gặp gỡ hôm ấy tuy ngắn nhưng để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp. Em hiểu rằng thầy cô đã dành rất nhiều công sức để dạy dỗ học trò nên người. Vì vậy, mỗi học sinh cần biết kính trọng, biết ơn và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” sẽ luôn là bài học quý giá mà em ghi nhớ mãi.

.

Nếu được đứng trong một khu vườn tươi đẹp như trong bài đọc, em sẽ cảm thấy rất vui và thích thú. Em muốn ngắm nhìn những bông hoa rực rỡ, hít thở không khí trong lành và lắng nghe tiếng chim hót. Em cũng mong được vui chơi và hòa mình với thiên nhiên tươi đẹp ấy.


a. Trên ban công nhà em, những bông hoa giấy hồng rực rỡ khoe sắc dưới nắng xuân.

b. Mỗi độ mùa xuân về, hoa đào lại nở thắm hồng khắp các con đường làng.

  • “phơi thân cành khô cong trước gió lạnh”
  • “những cành cây tưởng chừng khô như chết ấy”
  • “bỗng vỡ òa ra những chùm lộc biếc”
  • “Lộc xoan có màu ngọc lục sang trọng”
  • “vẻ đẹp của búp trên cành”


bài làm

Trong những câu chuyện em đã được nghe kể, em thích nhất là câu chuyện cổ tích Cây khế vì câu chuyện giúp em hiểu rằng người hiền lành, chăm chỉ sẽ được đền đáp xứng đáng, còn người tham lam thì sẽ phải trả giá.

Ngày xưa, có hai anh em mồ côi cha mẹ từ sớm. Người anh tham lam, ích kỉ nên chiếm hết tài sản của cha mẹ để lại, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và một cây khế trước sân. Người em tuy nghèo nhưng rất chăm chỉ và hiền lành. Hai vợ chồng hằng ngày làm lụng vất vả để kiếm sống.

Đến mùa, cây khế ra rất nhiều quả chín mọng. Người em vui mừng vì nghĩ rằng có thể đem khế bán lấy tiền. Nhưng một hôm, có một con chim lớn bay đến ăn khế. Thấy vậy, người em buồn bã than thở:
“Chim ăn hết khế của tôi thì vợ chồng tôi biết sống bằng gì?”

Nghe thế, chim đáp:
“Ăn một quả, trả cục vàng,
May túi ba gang, mang đi mà đựng.”

Người em làm theo lời chim dặn. Hôm sau, chim đưa người em bay ra một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Vì chỉ mang túi ba gang nên người em lấy vừa đủ rồi trở về. Từ đó, gia đình người em sống sung túc nhưng vẫn chăm chỉ và tốt bụng.

Biết chuyện, người anh nổi lòng tham. Anh ta đổi hết tài sản của mình để lấy cây khế của em. Đến mùa quả chín, chim lại bay đến ăn khế và cũng nói câu nói ấy. Người anh may một chiếc túi thật to để lấy thật nhiều vàng.

Khi chim đưa ra đảo vàng, người anh tham lam nhét đầy vàng bạc vào túi. Túi quá nặng khiến chim bay khó khăn. Giữa đường, chim kiệt sức, người anh rơi xuống biển và bị sóng cuốn mất.

Câu chuyện kết thúc để lại cho em bài học sâu sắc: không nên tham lam, ích kỉ mà phải biết sống hiền lành, chăm chỉ và biết đủ. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa mang ý nghĩa giáo dục lớn.


a. Bấy giờ, những đứa trẻ trong xóm xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.

  • Chủ ngữ: những đứa trẻ trong xóm
  • Vị ngữ: xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm

b. Những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.

  • Chủ ngữ: Những dòng sáp nóng
  • Vị ngữ: đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến