Nguyễn Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong thời đại kỷ nguyên số và trí tuệ nhân tạo phát triển như vũ bão, tính sáng tạo không chỉ là lợi thế mà còn là yếu tố sống còn đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo giúp người trẻ phá vỡ lối mòn tư duy cũ, tìm ra những giải pháp mới mẻ, hiệu quả cho các vấn đề phức tạp, từ đó nâng cao hiệu suất học tập và làm việc của mỗi cá nhân. Đối với thế hệ Gen Z, một cách gọi khác của thế hệ trẻ hiện nay; sự sáng tạo là chìa khóa để khẳng định giá trị bản thân, thích nghi nhanh chóng với môi trường mới, cạnh tranh khốc liệt và biến những ý tưởng táo bạo của mình thành hiện thực, ví dụ như trong các lĩnh vực khởi nghiệp, công nghệ hay nội dung số chẳng hạn. Không chỉ giúp mang lại thành công cá nhân, tư duy đổi mới của tuổi trẻ còn là động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế- xã hội, văn hóa và khoa học kỹ thuật của đất nước. Thiếu sáng tạo, người trẻ dễ trở nên thụ động, sao chép một cách máy móc và dần dần bị tụt hậu. Vì vậy, nuôi dưỡng tư duy sáng tạo trên nền tảng tri thức vững chắc của riêng mình, dám nghĩ dám làm chính là con đường đúng đắn để thế hệ trẻ tạo ra dấu ấn riêng và góp phần kiến tạo tương lai.
Câu 2:
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư, với giọng văn mộc mạc, giàu âm hưởng phương Nam của ông, đã thành công khắc họa chân dung của những cong người bình dị, lam lũ nhưng lại mang trong mình những tâm hồn sâu sắc, những nỗi niềm ẩn giấu bên trong. Tác phẩm " Biển người mênh mông" là một minh chứng rõ nét, đặc biệt là qua việc xây dựng hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, truyện ngắn đã chạm đến những góc khuất của số phận và tôn vinh vẻ đẹp tình người chân chất, giản dị của con người Nam Bộ.
Cuộc đời của Phi là một chuỗi những thử thách nghiệt ngã, minh chứng cho sự khắc nghiệt của hoàn cảnh và những vết thương tinh thần mà chiến tranh, ly tán đã để lại. Ngay từ khi mới sinh ra, Phi đã mang trong mình sự thiếu vắng tình thương của cha mẹ: cha đi lính, còn mẹ thì bỏ đi theo chồng mới, để lại Phi một mình bơ vơ với bà ngoại. Lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm đó, Phi phải tự mình vươn lên, tự lập từ rất sớm. " Hết cấp hai, Phi lên thị xã mướn nhà trọ học, một năm mấy lần lại nhờ má đi họp phụ huynh". Câu văn giản dị nhưng ẩn chứa biết bao tủi thân, sự thiếu thốn của một đứa trẻ khi thiếu đi vòng tay tình thân. Đến khi gặp lại cha, cuộc gặp gỡ cũng không mang lại được sự ấm áp trọn vẹn cho Phi, mà thay vào đó là sự xa cách, ánh nhìn " lạnh lẽo, chua chát, lại như giễu cợt, đắng cay". Chính những điều này đã đúc nên một Phi mạnh mẽ, kiên cường, có khả năng tự lập, nhưng cũng mang đầy trong mình nỗi cô đơn sâu thẳm. Nhưng trong bức tranh cuộc đời đầy biến động ấy của Phi, ông Sáu Đèo đã xuất hiện như một điểm sáng của tình người ấm áp. Ông là người hàng xóm nghèo khổ, sống đơn độc, nhưng lại có một tấm lòng nhân hậu, bao dung. Dù chỉ là " ông già mới dọn lại thuê một căn chung vách với nhà Phi", ông đã dành cho Phi sự quan tâm đặc biệt, thứ mà Phi đã thiếu vắng từ lâu từ những người thân ruột thịt. Khi ông kể về cuộc đời mình, về người vợ đã bỏ đi thì lời kể không mang nặng sự oán trách hay cay nghiệt, mà lại đong đầy sự xót xa, ân hận và kèm theo đó là cả sự thấu hiểu cho hoàn cảnh. Chi tiết ông Sáu Đèo dọn một bữa rượu để từ giã Phi, nhờ Phi chăm sóc cho " con quỷ sứ" của mình (con bìm bịp) trước khi ông " lăn ra chết", càng làm nổi bật lên tình nghĩa, sự tin tưởng và tấm lòng cao cả của ông. Ông Sáu Đèo, dù nghè khó, vẫn dang tay đón nhận và yêu thương Phi một cách bao dung không vụ lợi, một tình cảm chân thành làm lay động lòng người. Nhà văn đã sử dụng ngôn nhữ đậm chất Nam Bộ, với những từ ngữ địa phương như " bìm bịp", " bầy hầy", " rầy", " ròng", " tía", " cổ" tạo nên một không khí văn học chân thực, gần gũi. Giọng văn trầm lắng, đầy suy tư, đôi khi lại nhuốm màu bi thương nhưng hông hề bi lụy. Cách miêu tả tâm trạng nhân vật qua những chi tiết nhỏ, qua lời thoại mộc mạc, đã giúp khắc hạo sâu sắc thế giới nội tâm phức tạp, những nỗi niềm khó nói thành lời của con người nơi đây. Hình ảnh "con bìm bịp" trong lồng, được ông Sáu Đèo gửi gắm cho Phi, không chỉ là một chi tiết mà còn là biểu tượng cho những phận đời nhỏ bé, mong manh, cần được che chở giữa cuộc đời mênh mông đầy sóng gió này.
"Biển người mênh mông" của Nguyễn Ngọc Tư là một khúc ca dịu dàng về số phận con người Nam Bộ, vè những mảnh đời tưởng chừng nhỏ bé, khuất lấp, nhưng lại chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc. Qua hình tượng Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã khẳng định sức mạnh của tình người, của sự bao dung, nhân ái có khả năng xoa dịu những vết thương trong lòng và mang lại ý nghĩa cho cuộc đời, dù cuộc đời ấy có nhiều bất hạnh đến đâu đi nữa. Những câu chuyện đời thường ấy đã để lại trong lòng người đọc những dư âm day dứt, suy tư về lẽ sống và tình người.
Câu 1: Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là văn bản thông tin.
Câu 2: Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi:
- Rao hàng bằng " cây bẹo", cắm dựng đứng trên ghe xuồng, rồi treo cao các thứ hàng hóa.
- "Bẹo" hàng bằng các âm thanh lạ tai của những chiếc kèn.
- Các cô gái bán đồ ăn thức uống thì "bẹo hàng" bằng lời rao.
Câu 3: Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản trên :
- Làm cho nội dung cụ thể, chân thực, đáng tin cậy.
- Giúp người đọc hình dung rõ sự phân bố của các chợ nổi miền Tây.
- Góp phần khẳng định giá trị văn hóa đặc trưng riêng của từng vùng khác nhau.
Câu 4: Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản trên :
Hình ảnh " cây bẹo", cách treo hàng hóa là phương tiện giao tiếp bằng thị giác.
"Bẹo" hàng bằng những âm thanh lạ tai của những chiếc kèn, phương tiện giao tiếp bằng thính giác.
Tác dụng :
- Giúp người mua dễ nhận biết mặt hàng từ xa.
- Làm nổi bật nét sáng tạo, thông minh, dân dã của người dân miền Tây.
- Tăng tính sinh động, hấp dẫn cho văn bản.
Câu 5: Chợ nổi là một nét văn hóa vô cùng độc đáo của vùng sông nước, của người dân miền Tây cũng như đối với các du khách du lịch mỗi khi đến đây. Đối với người dân miền Tây, chợ nổi như một bức tranh toàn cảnh sinh động phản ánh sự nhộn nhịp, tấp nập giữa người mua, người bán trên những chiếc ghe, xuồng. Chợ nổi không chỉ là nơi mua bán hàng hóa mà còn là nơi để giao lưu, trao đổi văn hóa, kết nối cộng đồng với nhau.