Hà Thị Thanh
Giới thiệu về bản thân
Chuyên viên thiết kế đồ họa/UX/UI – sử dụng công nghệ và phần mềm tin học để thiết kế sản phẩm trực quan. Phụ nữ thường có khả năng thẩm mỹ và sáng tạo, phù hợp với nghề này.
# Nhập n và k n = int(input("Nhập n: ")) k = int(input("Nhập k: ")) # Khởi tạo S S = 0 # Tính tổng for i in range(1, k+1): S += (n-i) * (n-i-1) print("Giá trị S =", S)
“Template là bản mẫu sẵn có về bố cục, vị trí nội dung; theme là mẫu định dạng về màu sắc, font chữ và phong cách tổng thể.”
Truyện ngắn “Bát phở” của nhà văn Phong Điệp là một tác phẩm giản dị nhưng giàu ý nghĩa, gợi lên nhiều suy ngẫm về tình người và những giá trị nhân văn trong cuộc sống. Qua một tình huống rất đời thường – ăn phở ở một quán nhỏ nơi Hà Nội – tác giả đã khéo léo làm nổi bật vẻ đẹp của tình cha con, sự hi sinh thầm lặng và lòng tự trọng của con người. Trước hết, chủ đề nổi bật của truyện là tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con sâu sắc. Hai người cha từ quê đưa con lên Hà Nội thi đại học, mang theo bao hi vọng và lo toan. Trong hoàn cảnh không mấy dư dả, họ vẫn cố gắng dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Hình ảnh họ bước vào quán phở, lúng túng trước thực đơn, rồi cân nhắc gọi món đã thể hiện rõ sự chắt chiu, tiết kiệm. Nhưng đằng sau đó là cả một tấm lòng: họ muốn con có một bữa ăn ngon, có thêm động lực trước kì thi quan trọng. Tình yêu thương ấy không cần lời nói hoa mỹ mà thể hiện qua hành động giản dị, chân thành. Bên cạnh đó, truyện còn làm nổi bật phẩm chất đáng quý của con người, đặc biệt là lòng tự trọng và sự tinh tế trong cách ứng xử. Hai người cha dù nghèo nhưng không hề đánh mất sự dignified (tự trọng). Họ không than vãn hay tỏ ra yếu đuối mà luôn giữ thái độ điềm đạm, kín đáo. Đồng thời, cách họ cư xử với con cũng rất tế nhị, tránh để con cảm thấy áy náy hay mặc cảm. Điều này cho thấy vẻ đẹp nhân cách của những con người lao động bình dị. Không chỉ có giá trị nội dung, “Bát phở” còn gây ấn tượng bởi những nét đặc sắc nghệ thuật. Trước hết là nghệ thuật xây dựng tình huống truyện tự nhiên mà giàu ý nghĩa. Tình huống gặp gỡ trong quán phở tưởng chừng đơn giản nhưng lại là điểm giao thoa của nhiều số phận, từ đó làm nổi bật chủ đề. Ngôi kể thứ nhất qua nhân vật “tôi” cũng góp phần tạo nên sự chân thực, gần gũi, giúp người đọc cảm nhận câu chuyện như một lát cắt của đời sống. Ngoài ra, tác giả sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, đời thường nhưng giàu sức gợi. Những chi tiết nhỏ như ánh nhìn, cử chỉ, cách gọi món… đều được miêu tả tinh tế, góp phần khắc họa rõ nét tâm lí nhân vật. Đặc biệt, nghệ thuật đối thoại được khai thác hiệu quả, vừa tự nhiên vừa bộc lộ rõ tính cách và hoàn cảnh của từng nhân vật. Chính sự giản dị trong cách kể đã làm cho câu chuyện trở nên chân thật và dễ đi vào lòng người. Tóm lại, “Bát phở” là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn, ca ngợi tình cảm gia đình và phẩm chất tốt đẹp của con người lao động. Với nghệ thuật kể chuyện tinh tế, ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc, tác phẩm đã để lại nhiều ấn tượng và cảm xúc trong lòng người đọc. Qua đó, mỗi chúng ta càng thêm trân trọng những tình cảm bình dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống.
Câu 1. Văn bản bàn về vẻ đẹp của cánh đồng lúa chín và giá trị của lao động, thành quả lao động của con người. Câu 2. Câu văn nêu luận điểm ở đoạn (3) là câu khái quát về ý nghĩa, giá trị của thành quả lao động (hạt lúa, mùa màng). Câu 3. a. Thành phần biệt lập: “hình như” (thành phần tình thái). b. Thành phần biệt lập: “của một đồng, công một nén là đây” (thành phần phụ chú). Câu 4. Cách trích dẫn: trích dẫn trực tiếp (dẫn lời nói/ca dao). Tác dụng: làm tăng tính chân thực, sinh động, giàu cảm xúc và tăng sức thuyết phục cho lập luận. Câu 5. Các lí lẽ và bằng chứng giúp: → Làm rõ và khẳng định luận điểm, → Tăng sức thuyết phục, → Giúp người đọc hiểu sâu sắc giá trị của lao động và thành quả. Câu 6. (gợi ý) Em có thể trả lời: Thích cách dùng hình ảnh giàu cảm xúc, gần gũi (cánh đồng, hạt lúa) Vì giúp bài văn sinh động, dễ hiểu và tạo ấn tượng mạnh.