Hoàng Văn Điệp
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Sơ đồ khối cơ bản gồm 3 thành phần chính:[ Đố tượng điều khiển ] \(\rightarrow \) [ Mô đun cảm biến ] \(\rightarrow \) [ Đối tượng điều khiển ]Trong đó, mô đun cảm biến thường bao gồm:Cảm biến: Tiếp nhận thông tin từ môi trường.Mạch xử lý: Xử lý tín hiệu từ cảm biến.Cơ cấu chấp hành (Rơ le): Đóng/ngắt nguồn điện cho đối tượng điều khiển
Câu 2
Bước 1: Kết nối cảm biến: Nối cảm biến ánh sáng vào mô đun cảm biến tương ứng trên mạch.Bước 2: Kết nối thiết bị đầu ra: Kết nối thiết bị điều khiển (ví dụ: bóng đèn sợi đốt) vào đầu ra của mô đun cảm biến.Bước 3: Cấp nguồn: Kết nối bộ nguồn (như Adapter) vào cực nguồn của mô đun cảm biến để mạch hoạt động.
Câu 1
Là thơ thất ngôn bát cú đường luật
Câu2
Đối tượng trào phúng chính là bản thân tác giả . Ông tự giễu cợt, mỉa mai hoàn cảnh và sự bất lực của chính mình trước thời cuộc.
Câu 3
Nghĩa: "Làng nhàng" chỉ trạng thái ở mức trung bình, không có gì nổi bật, không giàu không nghèo, không quá xuất sắc nhưng cũng không quá kém cỏi.
•Thái độ, cảm xúc: Thể hiện sự tự trào, khiêm nhường xen lẫn chút ngậm ngùi, chua chát về vị thế và giá trị của bản thân trong bối cảnh xã hội bấy giờ.
Câu 4Sử dụng thuật ngữ của các trò chơi dân gian (tổ tôm - "bát sách") và âm nhạc ("cung thang") để nói về việc ăn chơi, nhậu nhẹt.Phép đối: "Mở miệng" đối với "Mềm môi", "nói ra" đối với "chén mãi".Ngôn ngữ đời thường, hóm hỉnh.
•Tác dụng:Khắc họa hình ảnh một ông quan chỉ biết hưởng thụ, sa đà vào rượu chè, cờ bạc.Tạo tiếng cười tự trào cay đắng, thể hiện sự chán chường và cái nhìn phê phán đối với lối sống vô bổ của tầng lớp trí thức nho sĩ lúc bấy giờ.
Câu5
Hai câu thơ thể hiện nỗi chán ngán, thất vọng tột cùng của tác giả về bản thân.Ông mỉa mai cái danh hiệu "bia xanh", "bảng vàng" biểu tượng của sự thành đạt, học vị cao là vô nghĩa, phù phiếm vì chúng chẳng giúp gì được cho nước, cho dân trong cảnh nước mất nhà tan.
Câu 6
Học tập và rèn luyện: Không ngừng nâng cao tri thức để không trở thành người "vô dụng" hay "làng nhàng".Trách nhiệm với đất nước: Phải có ý thức cống hiến, không né tránh khó khăn hay "chạy làng" trước những thử thách của dân tộc.Sống thực chất: Tránh chạy theo những danh ảo, bằng cấp phù phiếm mà không có năng lực thực tế.
Câu 1
Bài thơ đc viết theo Thất Ngôn Bát Cú
Câu 2
Đối tượng trào phúng chính là bản thân tác giả. Ông tự giễu cợt, mỉa mai hoàn cảnh và sự bất lực của chính mình trước thời cuộc.
Câu 3
Nghĩa: "Làng nhàng" chỉ trạng thái ở mức trung bình, không có gì nổi bật, không giàu không nghèo, không quá xuất sắc nhưng cũng không quá kém cỏi.
• Thái độ, cảm xúc: Thể hiện sự tự trào, khiêm nhường xen lẫn chút ngậm ngùi, chua chát về vị thế và giá trị của bản thânTác dụng:Khắc họa hình ảnh một ông quan chỉ biết hưởng thụ, sa đà vào rượu chè, cờ bạc.Tạo tiếng cười tự trào cay đắng, thể hiện sự chán chường và cái nhìn phê phán đối với lối sống vô bổ của tầng lớp trí thức nho sĩ lúc bấy giờ. trong bối cảnh xã hội bấy giờ.
Câu 4
Sử dụng thuật ngữ của các trò chơi dân gian (tổ tôm - "bát sách") và âm nhạc ("cung thang") để nói về việc ăn chơi, nhậu nhẹt.Phép đối: "Mở miệng" đối với "Mềm môi", "nói ra" đối với "chén mãi".Ngôn ngữ đời thường, hóm hỉnh.
-Tác dụng:Khắc họa hình ảnh một ông quan chỉ biết hưởng thụ, sa đà vào rượu chè, cờ bạc.Tạo tiếng cười tự trào cay đắng, thể hiện sự chán chường và cái nhìn phê phán đối với lối sống vô bổ của tầng lớp trí thức nho sĩ lúc bấy giờ.
Câu 5