Trần Ngọc Diệp
Giới thiệu về bản thân
Những năm tháng học trò luôn là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ nhất của một đời người., với em điều đó chính là như vậy.bởi khi còn là học sinh dưới mái trường Tiểu học thân thương em đã trải qua không ít những kỉ niệm vui, buồn bên thầy cô và bạn bè. Nhưng lần đặc biệt nhất trong số đó lại là lần em được tham gia cuộc thi STEM do nhà trường tổ chức với cô Tâm và các bạn cùng khối.
Hôm ấy trời đổ nắng vàng ươm mang theo cả những cơn gió hạ luồn vào qua cửa sổ lớp học, nơi em cùng các bạn đang làm mô hình ô- tô dưới sự quan sát của cô Tâm, đôi mắt trìu mến ấy luôn dõi theo từng hành động của mỗi người chúng em như thể cổ muốn khắc sâu hình ảnh đó vào trong tim mình vậy. mỗi lần có bạn làm sai cô chỉ ân cần dạy bảo lại từ đầu mà không trách móc hay nóng vội. Thậm chí khi một bạn của từng nhóm lên bảng giới thiệu sản phẩm thành công và về chỗ đến lượt em, có lẽ do lo lắng và thiếu tự tin trước sự chứng kiến của nhiều người, bài thuyết trình mà em đảm nhận liên tục bị vấp, không trôi chảy như các bạn, khiến nhóm em đuối hơn các nhóm khác rất nhiều, điều này làm em cảm thấy vô cùng thất vọng với bản thân và có lỗi với bạn bè. Thấy điều đó khi ra về cô Tâm gọi em lại có chuyện cần nói với em, em cứ tưởng cô sẽ bày tỏ sự thất vọng bằng những lời trách móc nặng nề, ấy vậy trái với suy nghĩ đó cô lại dịu dàng động viên em cố lên rồi nhẹ nhàng xoa đầu em, chính hành động ấm áp của cô hôm ấy đã khiến em tự tin hơn rất nhiều, những ngày sau đó em hoàn thành bài thuyết trình một cách dễ dàng hơn. Đến hôm thi,dưới sự chứng kiến của nhiều thầy cô hơn so với lần luyện tập trước đây em vẫn không e dè mà nhớ đến cái xoa đầu ấm áp của cô hôm ấy để làm tốt phần thuyết trình của mình. khi bước về chỗ ngồi trong những tiếng pháo tay rôm rả cùng sự nhộn nhịp của lớp học em chỉ ngồi lặng một chỗ nơi đôi mắt vẫn luôn hướng về cô.
Cho đến tận ngày hôm nay em vẫn luôn nhớ về lời động nhẹ nhàng cùng cái xoa đầu dịu dàng hôm ấy để tự cổ vũ bản thân phải mạnh dạn, cố gắng hơn nữa để không phụ lòng cô- người giáo viên đã truyền cảm hứng cho em tới tận hôm nay
câu1:
câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3.(vì người kể giấu mình gọi các nhân vật bằng tên như: "Hà", "Bà", "ông".....)
câu 2:
Theo câu chuyện, ông của Hà là người trồng cây hoàng lan
câu3:
Biện pháp tu từ nhân hoá trong câu : " cây hoàng lan đã khoác trên một mình một màu xanh nõn nà"
-tác dụng: làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi như con người ;đồng thời giúp người đọc cảm nhận được vẻ non tươi, đầy sức sống của cây khi mùa xuân đến
câu 4:
Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và "một đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ" vì Hà xúc động, bất ngờ và dần hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của cây hoàng lan. Đó không chỉ là một cái cây bình thường mà còn chan chứa tình cảm, kỉ niệm và nỗi nhớ ông bà dành cho gia đình
câu5:
gia đình có vai trò vô cùng quan trọng đối với cuộc sống của mỗi người. Bởi gia đình là nơi yêu thương, che chở và giúp ta trưởng thành. Những tình cảm trong gia đình giúp con người có thêm động lực để vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Vì vậy, mỗi chúng ta cần yêu quý, kính trọng và giữ gìn hạnh phúc gia đình.