Phạm Nguyễn Gia Huy
Giới thiệu về bản thân
“Giấy rách phải giữ lấy lề” là một câu tục ngữ ngắn gọn mà hàm chứa triết lí sống sâu sắc của cha ông. “Giấy rách” gợi hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, thậm chí cùng quẫn; còn “lề” là khuôn phép, đạo lí, danh dự mà con người cần giữ gìn. Câu tục ngữ khuyên con người dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải giữ vững phẩm giá, đạo đức và nguyên tắc sống của mình.
Trong cuộc sống, không ai tránh khỏi những lúc rơi vào nghịch cảnh: nghèo khó, thất bại, áp lực hay cám dỗ. Chính trong những thời điểm ấy, giá trị của con người được bộc lộ rõ nhất. Nếu vì khó khăn mà đánh mất lòng tự trọng, sẵn sàng làm điều sai trái để mưu cầu lợi ích cá nhân thì con người không còn giữ được “lề” nữa. Ngược lại, người biết giữ đạo lí, trung thực và nhân cách trong hoàn cảnh thiếu thốn mới thật sự đáng trân trọng. Họ có thể nghèo về vật chất nhưng giàu về nhân cách.
Câu tục ngữ còn nhấn mạnh vai trò của bản lĩnh. Giữ được “lề” không phải là điều dễ dàng, bởi con người thường bị cám dỗ bởi tiền bạc, danh vọng hay lợi ích trước mắt. Khi đó, nếu không có lập trường vững vàng, ta rất dễ thỏa hiệp với cái xấu. Một học sinh có thể gian lận trong thi cử để đạt điểm cao; một người lao động có thể gian dối để kiếm thêm thu nhập; một cán bộ có thể lợi dụng chức quyền để trục lợi. Tất cả những hành vi ấy đều là biểu hiện của việc “giấy rách không giữ lề”. Hậu quả không chỉ là mất niềm tin của người khác mà còn là đánh mất chính mình.
Ngược lại, trong thực tế vẫn có rất nhiều con người sống đúng với tinh thần của câu tục ngữ. Có những người dù nghèo khó vẫn không trộm cắp, không lừa lọc; có những học sinh dù áp lực vẫn trung thực trong học tập; có những người sẵn sàng từ chối lợi ích không chính đáng để giữ gìn danh dự. Những con người ấy góp phần làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn, bởi họ đặt đạo đức lên trên lợi ích cá nhân.
Tuy nhiên, cũng cần hiểu “giữ lề” không phải là bảo thủ, cứng nhắc. Đó là việc giữ những giá trị cốt lõi như trung thực, tự trọng, trách nhiệm, chứ không phải giữ những quan niệm lỗi thời. Con người hiện đại cần linh hoạt thích nghi với hoàn cảnh, nhưng vẫn phải giữ vững những nguyên tắc đạo đức cơ bản.
Đối với bản thân mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, việc rèn luyện nhân cách là vô cùng quan trọng. Trong học tập và cuộc sống, cần trung thực, tự giác, không vì lợi ích trước mắt mà làm điều sai trái. Khi gặp khó khăn, thay vì tìm cách gian lận hay dựa dẫm, hãy nỗ lực vượt qua bằng chính khả năng của mình. Chỉ khi đó, ta mới xây dựng được lòng tin và giá trị bền vững.
Tóm lại, “Giấy rách phải giữ lấy lề” là lời nhắc nhở sâu sắc về cách sống có nhân cách. Dù cuộc đời có nhiều biến động, con người vẫn cần giữ vững đạo đức và phẩm giá. Bởi lẽ, chính những giá trị ấy mới làm nên ý nghĩa đích thực của một con người.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi nhân vật là “y”, “Thứ”).
Câu 2.
Cuộc sống của người trí thức trước Cách mạng tháng Tám hiện lên tù túng, bần tiện, bị gánh nặng cơm áo đè nặng, luôn lo cái ăn cái mặc, không có điều kiện phát triển tài năng và lí tưởng, dẫn đến chán nản, bế tắc, sống mòn.
Câu 3.
Câu cảm thán “Hỡi ôi!” có tác dụng:
- Bộc lộ cảm xúc đau đớn, xót xa, bất lực của nhân vật.
- Nhấn mạnh bi kịch chung: con người dù có khát vọng cao đẹp nhưng vẫn bị cái đói, cái rét trói buộc, khiến mọi nỗ lực trở nên vô ích.
- Tăng sức biểu cảm và chiều sâu cảm xúc cho đoạn văn.
Câu 4.
Nội dung chính:
Đoạn văn thể hiện bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo – khát khao sống có ý nghĩa, phát triển bản thân và cống hiến, nhưng bị hoàn cảnh cơm áo kìm hãm, dẫn đến sự bế tắc và sống mòn.
Câu 5.
Nhân vật Thứ được xây dựng chủ yếu qua diễn biến nội tâm sâu sắc:
- Có ý thức, có lí tưởng sống cao đẹp.
- Nhạy cảm, suy tư nhiều nhưng yếu đuối, thiếu quyết đoán.
- Là hình ảnh tiêu biểu cho trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng.
Câu 6.
Lí tưởng sống có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi con người. Nó là kim chỉ nam giúp ta xác định mục tiêu, hướng đi và ý nghĩa của cuộc đời. Khi có lí tưởng, con người sẽ sống tích cực hơn, biết vượt qua khó khăn để vươn lên và hoàn thiện bản thân. Ngược lại, sống thiếu lí tưởng dễ dẫn đến mơ hồ, buông xuôi và lãng phí cuộc đời. Vì vậy, mỗi người cần xây dựng cho mình một lí tưởng sống đúng đắn, phù hợp, để không chỉ sống tốt cho bản thân mà còn đóng góp cho xã hội.