Lý Quốc Hiển

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Quốc Hiển
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng chảy cuồn cuộn của thời gian, có những giá trị vật chất biến tan như bọt biển, nhưng cũng có những lời răn dạy của cha ông vẫn đứng vững như bàn thạch. Câu tục ngữ “Giấy rách phải giữ lấy lề” không chỉ là một lời khuyên về cách ứng xử trong lúc hoạn nạn, mà nó còn là một bản tuyên ngôn về nhân cách, là ranh giới thiêng liêng phân định giữa một sự tồn tại vô nghĩa và một cuộc đời có giá trị.

Xét về nghĩa đen, "lề" là phần mép giấy giúp giữ cho các trang sách được ngay ngắn, thẳng hàng. Khi tờ giấy chẳng may bị rách nát theo năm tháng, người ta vẫn cố giữ lại cái lề như một cách để bảo vệ tôn nghiêm của tri thức và khuôn mẫu ban đầu. Nhưng ẩn sau hình ảnh bình dị ấy là một biểu tượng nghệ thuật đầy sức nặng: "Giấy rách" là ẩn dụ cho những khúc quanh nghiệt ngã của số phận – đó có thể là cái nghèo cùng cực, là sự thất thế, hay là khi con người bị đẩy vào lằn ranh của sự sinh tồn. Trong hoàn cảnh ấy, "giữ lề" chính là giữ gìn những nguyên tắc đạo đức, lòng tự trọng và cốt cách thanh cao. Câu tục ngữ là một mệnh lệnh đạo đức: Cho dù hoàn cảnh có tàn khốc đến đâu, con người cũng không được phép để tâm hồn mình bị vấy bẩn.

Tại sao phải "giữ lề" ngay cả khi đã "rách"? Bởi nhân cách chính là chiếc áo cuối cùng của con người. Khi tất cả những hào nhoáng bên ngoài như địa vị, tiền tài và danh vọng bị cơn gió của nghịch cảnh cuốn trôi, thứ duy nhất còn lại để chứng minh chúng ta là ai chính là đạo đức. Nếu ví cuộc đời là một cuộc chạy đua, thì "cái lề" chính là vạch đích của lương tâm. Một khi bước qua vạch đích đó bằng sự hèn hạ hay gian dối, dù chúng ta có chiến thắng về mặt vật chất, ta cũng đã thất bại thảm hại trong tư cách làm người. Cái lề không chỉ giữ cho tờ giấy ngay ngắn, nó giữ cho con người không rơi vào vực thẳm của sự tha hóa.

Nhìn lại chiều dài lịch sử dân tộc, ta bắt gặp những vóc dáng khổng lồ đã tạc nên bức tượng đài "giữ lề" vĩnh cửu. Đó là Chu Văn An – người thầy của muôn đời, thà treo ấn từ quan về quê dạy học chứ không chấp nhận thỏa hiệp với đám nịnh thần làm hoen ố cửa Khổng sân Trình. Đó là Cao Bá Quát với khí phách "Nhất sinh đê thủ bái mai hoa", cả đời chỉ cúi đầu trước hoa mai thanh khiết, quyết không quỳ gối trước quyền uy bạo ngược. Hay gần gũi hơn, đó là những người lao động nghèo khổ trong đại dịch, dù túi trống rỗng nhưng tâm hồn vẫn đầy ắp tự trọng, họ nhường lại suất quà cứu trợ cho người khó khăn hơn mình. Họ chính là minh chứng sống động nhất cho việc: Nghèo không có nghĩa là hèn, và thiếu thốn vật chất chính là phép thử nghiệt ngã nhất cho sự giàu có của tâm hồn.

Tuy nhiên, trong một thế giới hiện đại đầy biến động, câu tục ngữ này đang đối mặt với những thách thức chưa từng có. Chúng ta đang sống trong thời đại của "văn hóa nhanh", nơi mà thành công thường được đo lường bằng sự sở hữu. Áp lực của sự giàu sang, nổi tiếng khiến nhiều người sẵn sàng xé nát "cái lề" truyền thống để đạt được mục đích. Họ ngụy biện rằng "thời thế tạo anh hùng" hay "miếng ăn quá to hơn danh dự". Nhưng họ quên mất rằng, một cuốn sách mất lề chỉ còn là những tờ giấy rời rạc, và một con người mất đi lòng tự trọng cũng chỉ còn là một cái xác không hồn. "Giữ lấy lề" ngày hôm nay không chỉ là không làm điều xấu, mà còn là bản lĩnh để từ chối những cám dỗ phù phiếm, là lòng dũng cảm để sống tử tế giữa một thế giới đôi khi quá đỗi thực dụng.

Để "giữ lề" giữa dòng đời vạn biến, chúng ta không chỉ cần lòng thiện lương mà còn cần cả bản lĩnh thép. Bản lĩnh ấy không đến từ những lời nói suông mà được trui rèn qua từng lựa chọn nhỏ nhất mỗi ngày. Đừng đợi đến khi "rách" mới giữ "lề", mà hãy giữ "lề" ngay từ khi tờ giấy cuộc đời còn trắng sạch, thơm tho. Giáo dục gia đình và nhà trường cần phải là nơi hun đúc nên những tâm hồn biết tự trọng, biết "đói cho sạch, rách cho thơm", để mỗi cá nhân trở thành một mắt xích bền bỉ giữ gìn hệ giá trị đạo đức của dân tộc.

Khép lại trang giấy này, tôi chợt nhận ra rằng câu tục ngữ của cha ông không hề cũ kỹ. Nó là tiếng chuông cảnh tỉnh, là điểm tựa tinh thần cho bất kỳ ai đang lạc lối. Cuộc đời có thể làm rách tờ giấy của bạn bằng những nỗi đau, nhưng nó không bao giờ có thể xé nát cái lề nếu bạn không cho phép. Hãy sống sao cho khi nhìn lại, dù hành trình có gian truân, chúng ta vẫn có thể mỉm cười vì đã giữ trọn vẹn phần "lề" kiêu hãnh của chính mình. Bởi sau cùng, thứ định nghĩa một con người không phải là những gì họ nhận được, mà là những gì họ kiên quyết không đánh đổi.

Câu 1 (0,5 điểm) Ngôi kể: Ngôi thứ ba.

Câu 2 (0,5 điểm) Cuộc sống của người trí thức giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám: Nghèo khổ, bế tắc.

Câu 3 (1,0 điểm)

Câu cảm thán: “Hỡi ôi!”.

Tác dụng:

+ Bộc lộ cảm xúc xót xa, đau đớn, bế tắc trước hiện thực đời sống khổ cực của con người.

+ Thể hiện những day dứt, trăn trở của nhận vật Thứ trước thời cuộc và khát vọng thay đổi cuộc sống.

+ Giúp ngôn ngữ nhân vật thêm sinh động, hấp dẫn.

Câu 4 (1,0 điểm)

Nội dung chính của văn bản: Nỗi băn khoăn, trăn trở của nhân vật Thứ về cuộc đời, lí tưởng sống của mình trong hoàn cảnh ngặt nghèo.

Câu 5 (1,0 điểm)

Nhận xét về cách xây dựng nhân vật Thứ trong văn bản:

Tính cách của nhân vật được thể hiện thông qua lời thoại và hành động: Thứ là người nhút nhát, không dám trực tiếp nói chuyện với Oanh dẫn đến một mình phải chịu nỗi uất ức khi sống cùng với một người keo bẩn. Thứ cũng là người khao khát có một cuộc sống đúng nghĩa, được thực hiện lí tưởng, được tận hiến chứ không phải chỉ vục mặt vào chuyện cơm áo gạo tiền.

– Nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm lí của nhân vật: Lúc đầu, Thứ tức giận về việc phải sống cùng với người keo bẩn như Oanh, từ đó anh nghĩ về đời mình và không cam tâm sống một cách tẻ nhạt, tiếp đến là bất lực trước hoàn cảnh thực tế, ngậm ngùi tiếc nuối giấc mơ xưa không thể thực hiện và cuối cùng là quyết tâm vượt lên hoàn cảnh.

– Đặt nhân vật vào trong một tình huống ngặt nghèo để bộc lộ rõ về tính cách, phẩm chất của nhân vật.

– …

--> Cách xây dựng nhân vật độc đáo, toàn diện, giúp thể hiện rõ nét tính cách của nhân vật; gửi gắm những thông điệp ý nghĩa thông qua nhân vật.

Câu 6: Lý tưởng sống đóng vai trò như một chiếc "kim chỉ nam" vô cùng quan trọng, dẫn dắt con người hướng tới những giá trị cao đẹp và hoàn thiện bản thân. Đúng như nhân vật Thứ từng quan niệm, sống không chỉ là tồn tại mà là để cống hiến và làm nên những điều ý nghĩa, cao quý hơn cho cuộc đời. Khi có lý tưởng, chúng ta có thêm động lực để vượt qua mọi nghịch cảnh, giúp tâm hồn trở nên trong sáng và nhân cách thêm vững vàng. Một người sống có mục đích rõ ràng sẽ luôn tìm thấy niềm vui, sự tươi mới trong từng hành động, từ đó tránh được sự nhàm chán và vô nghĩa của lối sống tầm thường. Sau cùng, chính lý tưởng sống là chìa khóa giúp mỗi cá nhân khẳng định giá trị riêng và đóng góp những điều tốt đẹp cho cộng đồng.