Phạm Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bi kịch của gia đình trong truyện ngắn "Trẻ con không được ăn thịt chó" của Nam Cao là bi kịch của cái đói nghèo cùng cực. Trên nhà, người bố nghiện rượu thèm thịt chó, bày cỗ mời bạn bè ăn nhậu linh đình. Dưới bếp, năm mẹ con còm cõi, gầy ốm nhịn đói nhìn lên, bụng đứa nào cũng “gần dính lưng”. Bi kịch lên đến đỉnh điểm ở hình ảnh “cái bát không”: sau bao háo hức chờ mâm cơm thừa, cái Gái bê xuống chỉ là mâm với bát không. Hy vọng tan vỡ, thằng cu Con khóc oà, lăn ra giãy chết, người mẹ xịu xuống, rưng rức khóc. Cái đói đã tước đi quyền được ăn của những đứa trẻ, đẩy người mẹ vào bất lực, khiến người cha trở nên ích kỷ, vô trách nhiệm. Đó không chỉ là bi kịch vật chất mà còn là bi kịch tinh thần: tình thân bị bào mòn, hạnh phúc gia đình vỡ vụn trước miếng ăn. Qua đó, Nam Cao tố cáo xã hội cũ đã đẩy con người vào cảnh sống mòn, sống khổ.
Câu 2.
Tuổi thơ ai cũng có một miền nhớ để thương, với em đó là con sông quê – dòng sông Lam hiền hòa chảy qua làng.
Con sông không rộng, nước không phải lúc nào cũng xanh. Mùa hè, nước trong veo, soi rõ từng đàn cá mương. Mùa lũ, sông cuồn cuộn phù sa, mang nặng nghĩa tình. Hai bên bờ là bãi ngô, nương dâu xanh mướt và những rặng tre soi bóng.
Tuổi thơ em lớn lên cùng con sông. Sáng tinh mơ theo bà ra bến giặt áo, chiều chiều cùng lũ bạn chăn trâu tắm sông, thi nhau bơi qua bên kia bờ. Những trưa hè trốn ngủ, mấy đứa rủ nhau mò hến, bắt trai dưới cát. Đêm trăng, người lớn chèo thuyền thả lờ, trẻ con nằm trên bãi cỏ ngắm trăng, nghe tiếng mái chèo khua nước. Con sông chứng kiến tất cả buồn vui, giận hờn của em.
Với em, sông như người mẹ hiền. Sông cho nước tưới đồng, cho tôm cá để cải thiện bữa ăn. Sông ôm ấp, vỗ về mỗi khi em buồn. Xa quê, chỉ cần nhắm mắt lại là em nghe tiếng sóng vỗ bờ, thấy mùi bùn non ngai ngái. Sông dạy em biết yêu lao động, biết quý giá trị của thiên nhiên.
Ngày nay, nhiều dòng sông đang bị ô nhiễm bởi rác thải, nước thải. Nếu không giữ gìn, thế hệ sau sẽ mất đi một phần ký ức tuổi thơ, mất đi nguồn sống. Vì vậy, bảo vệ dòng sông quê hương không chỉ là bảo vệ cảnh quan, mà còn là giữ gìn cội nguồn, văn hóa. Mỗi người cần có ý thức không xả rác, trồng thêm cây xanh ven sông, để dòng sông mãi là “dòng sữa ngọt” nuôi dưỡng tâm hồn con người.
Con sông quê em không chỉ là cảnh quan thiên nhiên. Nó là sách, là nôi, là kỷ niệm. Dù đi đâu, dòng sông ấy vẫn chảy mãi trong tim, nhắc em nhớ về nguồn cội, nhắc em sống tử tế và biết ơn.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.
Văn bản kể lại câu chuyện về gia đình nghèo, người bố nhậu thịt chó, mấy mẹ con đói khát chờ cơm thừa.
Câu 2.
Người mẹ đã dỗ con: “Cố mà nhịn lúc nữa, các con ạ. Đợi trên nhà ăn xong, còn thừa thì ta ăn”. Rồi xõa tóc ra cho các con xúm vào bắt chấy. Trò chơi ấy khiến lũ trẻ tạm quên đói trong chốc lát.
Câu 3.
- Với người cha: “Cái bát không” tố cáo sự ích kỷ, vô trách nhiệm, chỉ biết ăn nhậu với bạn bè, không nghĩ đến vợ con đang đói lả dưới bếp.
- Với bi kịch gia đình: Nó là đỉnh điểm của nỗi đau và sự tuyệt vọng. Mâm cơm được dọn xuống nhưng không có gì, đẩy sự háo hức của lũ trẻ rơi thẳng xuống vực thẳm, khiến người mẹ xịu xuống, đứa con giãy khóc. Đó là bi kịch của cái đói, cái nghèo tước đi cả quyền được ăn.
Câu 4.
- Diễn biến: Nghe bố gọi dọn mâm, bốn đứa trẻ “nhỏm dậy”, mặt “tươi tỉnh lại”, Gái “vâng một tiếng thật to và chạy lên”, hai đứa em “ngồi chồm chỗm đợi”. Chúng tranh nhau bê mâm, háo hức trêu đùa. Nhưng khi Gái hạ mâm xuống, “trong mâm, chỉ còn bát không”, thằng cu Con “khóc oà lên”, lăn ra giãy, cào mẹ. Mấy đứa khác cũng khóc theo.
- Thể hiện: Diễn biến từ háo hức, hy vọng tột độ đến thất vọng, đau đớn tột cùng cho thấy lũ trẻ đã bị cái đói hành hạ đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Qua đó tố cáo sự tàn nhẫn của cái nghèo và sự vô tâm của người cha.
Câu 5.
Sự nghèo đói là kẻ thù tàn phá hạnh phúc gia đình. Nó không chỉ khiến con người thiếu ăn, thiếu mặc mà còn bào mòn tình thân, đẩy con người vào bi kịch. Như trong truyện Nam Cao, vì đói mà người mẹ bất lực nhìn con giãy khóc, người cha trở nên ích kỷ, chỉ lo nhậu nhẹt. Cái đói khiến lũ trẻ không được ăn dù bố chúng đang có mâm cỗ. Nghèo đói tước đi tiếng cười, tình thương, đẩy mỗi thành viên vào nỗi đau riêng. Vì vậy, hạnh phúc gia đình chỉ có thể bền vững khi thoát khỏi cái đói cái nghèo.
câu 1
Từ Festival Phở 2025 có thể thấy trí tuệ nhân tạo đang trở thành cầu nối mới giữa văn hóa truyền thống và công chúng hiện đại. Việc ứng dụng AI – Chatbot lần đầu tiên tại lễ hội ẩm thực giúp khách tham quan dễ dàng tra cứu thông tin, tìm gian hàng, chọn món phở phù hợp chỉ qua vài thao tác. Công nghệ không làm mất đi giá trị gốc mà ngược lại, tối ưu trải nghiệm, cá nhân hóa hành trình khám phá di sản. AI còn hỗ trợ Ban tổ chức quản lý dữ liệu, phân luồng khách, quảng bá sự kiện hiệu quả trên nền tảng số. Hiện tượng này cho thấy văn hóa truyền thống Việt Nam đang chủ động “số hóa” để tiếp cận thế hệ trẻ và bạn bè quốc tế. Khi di sản được kể bằng ngôn ngữ công nghệ, sức sống của nó sẽ bền hơn, lan tỏa rộng hơn trong kỷ nguyên số.
Câu 2.
Đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" trong _Trái tim người lính_ của Nguyễn Văn Tàu đã tái hiện chân thực, xúc động cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ nhưng thấm đẫm tình đồng chí của người lính tình báo miền Đông Nam Bộ thời chống Pháp.
Tác giả mở đầu bằng không gian rừng Hắc Dịch: rừng già, cây to tán cao nhưng mùa mưa thì “chán lắm” với đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt, vắt bám đầy lá. Thiên nhiên miền Đông không thơ mộng mà dữ dội, trở thành thử thách đầu tiên với người lính. Cái đói, cái khổ hiện lên trần trụi qua bữa ăn: cơm độn củ mì, mỗi người một sét chén, miếng cháy chia đều bằng ba ngón tay. Đỉnh điểm là chi tiết năm 1952, sau bão lụt, hầm lúa ngập thối, bộ đội phải ăn gạo ẩm mốc, “nín hơi mà nuốt”. Rồi những ngày chỉ có củ mì cầm hơi, ăn nhiều đến mức “sanh ghẻ lở, ung nhọt, ghẻ nhiều đến nỗi bàn tay không xoè thẳng ra được”. Hiện thực được kể bằng giọng điềm nhiên, không bi lụy, càng làm nổi bật sức chịu đựng phi thường của người lính.
Giữa thiếu thốn, tình người vẫn ấm áp: anh nuôi “lấy chén lường cho công bằng rồi úp vào đĩa nhôm”, cháy cũng cạy chia đều. Dẫu đói, bữa cơm vẫn giữ nền nếp, chia phần công bằng tuyệt đối. Chi tiết “có lon mắm ruốc dự trữ cho vào một ít thì sang lắm” vừa hóm hỉnh vừa xót xa, cho thấy người lính biết tìm niềm vui trong cái khổ. Tinh thần tự lực hiện rõ qua việc hạ cây rừng, dọn rẫy trồng mì, tổ chức lên núi Thị Vải hái rau tàu bay để cải thiện. Dù kiệt sức vì đói, ghẻ lở, họ vẫn duy trì kỷ luật chiến đấu: quả lựu đạn “gắn vào thắt lưng bên phải cho thuận tay để đối phó cho nhanh với bọn biệt kích”.
Đặc sắc của đoạn trích nằm ở ngôi kể thứ nhất lời của người trong cuộc, Đại tá tình báo Tư Cang. Giọng văn mộc mạc, tỉnh táo, không lên gân, không tô vẽ. Chính sự chân thực đến từng chi tiết “bã sền sệt, thúi không chịu nổi”, “nín hơi mà nuốt” lại tạo sức ám ảnh mạnh. Qua đó, người đọc hiểu vì sao dân tộc ta thắng được kẻ thù hùng mạnh: bằng ý chí, bằng tình thương yêu đùm bọc và bằng kỷ luật sắt của “trái tim người lính”.
Đoạn trích không chỉ là lát cắt hiện thực chiến tranh mà còn là khúc tráng ca về phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Nó nhắc thế hệ hôm nay rằng hòa bình, no đủ hôm nay được đánh đổi bằng những tháng năm “ăn củ mì mãi”, “uống cháo loãng thấy quý vô cùng” của cha ông.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.
Câu 2.
1. Ứng dụng công nghệ AI – Chatbot lần đầu tiên trong lễ hội ẩm thực để tư vấn, giúp khách tìm món phở và gian hàng như ý.
2. Có không gian triển lãm “Câu chuyện phở” tái hiện hành trình phát triển của phở Việt qua các giai đoạn lịch sử.
Câu 3.
- Thông tin: Tên, chủ đề “Tinh hoa phở Việt – Di sản trong kỷ nguyên số”, thời gian 18 đến 20-4-2025, địa điểm Hoàng thành Thăng Long, và điểm mới là ứng dụng AI để trải nghiệm.
- Tác dụng: Tóm tắt nội dung chính, cung cấp thông tin cốt lõi nhất, thu hút người đọc tiếp tục theo dõi toàn bài.
Câu 4.
- Điểm mới: Lần đầu tiên ứng dụng công nghệ AI – Chatbot vào hoạt động tư vấn, hỗ trợ khách hàng tại lễ hội ẩm thực.
- Tác dụng: Nhấn mạnh sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, cho thấy bước chuyển mình của di sản trong kỷ nguyên số, tạo sức hấp dẫn và khẳng định tính thời sự của lễ hội.
Câu 5.
Thế hệ trẻ cần chủ động tìm hiểu, trân trọng và thực hành các giá trị ẩm thực truyền thống như phở. Bên cạnh đó, cần biết vận dụng công nghệ, mạng xã hội để quảng bá, sáng tạo cách lan tỏa mới phù hợp thời đại. Việc giữ gìn bản sắc phải đi đôi với đổi mới để di sản sống mãi và vươn tầm thế giới. Đồng thời, mỗi người trẻ phải có ý thức trở thành “đại sứ văn hóa”, đưa ẩm thực Việt đến gần hơn với bạn bè quốc tế.