Huỳnh Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
\(\rarr\) Ngô Quyền chọn sông Bạch Đằng vì đây là nơi có địa thế hiểm trở với rừng rậm hai bên bờ, thuận lợi cho việc mai phục. Đặc biệt, ông đã tận dụng sự chênh lệch mực nước cực lớn của thủy triều để kết hợp với trận địa cọc nhọn, biến lòng sông thành một cái bẫy khổng lồ. Việc chặn giặc ngay tại cửa ngõ này giúp ta chủ động tiêu diệt toàn bộ thủy quân địch trước khi chúng kịp tiến sâu vào nội địa.
\(\rarr\) Tinh thần đấu tranh của nhân dân ta từ thế kỷ X (mở đầu bằng chiến thắng Bạch Đằng của Ngô Quyền) là minh chứng hùng hồn cho lòng yêu nước nồng nàn và ý chí độc lập tự chủ mãnh liệt. Dù trải qua nhiều triều đại, tinh thần ấy luôn nhất quán ở sự đoàn kết toàn dân, từ những người nông dân áo vải đến các bậc hào kiệt, tạo nên sức mạnh "vạn vật nhất tâm" để đánh bại những đế chế hùng mạnh nhất phương Bắc. Không chỉ dừng lại ở sự dũng cảm trên chiến trường, dân ta còn thể hiện sự thông minh, sáng tạo trong nghệ thuật quân sự và lòng nhân nghĩa cao cả thông qua việc kết thúc chiến tranh bằng hòa bình. Cuộc đấu tranh bền bỉ này không chỉ nhằm giữ vững vẹn toàn lãnh thổ mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của bản sắc văn hóa Việt trước mọi âm mưu đồng hóa.
Tổng số cần tìm là:
308 . 2 = 616
Số cũ là 1 phần và số mới là 10 phần.
Tổng số phần bằng nhau là:
10 + 1 = 11 (phần)
Số cần tìm là:
616 : 11 = 56
Đáp số: 56
Cuộc chiến giữa hai vị thần đã khép lại với chiến thắng thuộc về chính nghĩa và sự vững chãi của Sơn Tinh. Hình ảnh thần núi nâng cao từng dãy núi để ngăn dòng nước lũ đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh chinh phục thiên nhiên của người Việt cổ. Dù dòng nước có dâng cao bao nhiêu, niềm tin và sự đoàn kết của con người sẽ luôn cao hơn bấy nhiêu để bảo vệ cuộc sống yên bình.
Câu 1: Trên Mặt Trăng, bạn sẽ nhảy cao gấp khoảng 6 lần so với trên Trái Đất. Nguyên nhân là do Mặt Trăng có khối lượng nhỏ hơn nên lực hấp dẫn yếu hơn (chỉ bằng 1/6 Trái Đất), giúp cơ thể ít bị kéo xuống hơn khi thực hiện cú nhảy.
Câu 2: Mặt Trăng không có khí quyển hay hoạt động địa chất (như núi lửa, gió, mưa) để bào mòn bề mặt, nên đất đá ở đây được bảo tồn nguyên vẹn từ hàng tỷ năm trước. Chúng đóng vai trò như một "bản lưu trữ" giúp các nhà khoa học nghiên cứu về nguồn gốc và các vụ va chạm thời kỳ đầu của Trái Đất và Hệ Mặt Trời.
câu 1:
Thủy triều sẽ diễn ra dồn dập với tần suất cao và cường độ dữ dội hơn, gây xói mòn bờ biển mạnh. Tương tác hấp dẫn thay đổi cũng khiến trục nghiêng Trái Đất mất ổn định, về lâu dài làm tốc độ tự quay chậm lại và kéo dài thời gian một ngày.
câu 2:
Do lực hấp dẫn yếu (bằng 1/6 Trái Đất) và thiếu từ trường nên Mặt Trăng không giữ được các phân tử khí, khiến khí quyển cực loãng. Thiếu lớp vỏ bảo vệ này làm nhiệt độ bề mặt bị biến động cực đoan, dao động từ \(127^\circ\text{C}\) ban ngày xuống \(-173^\circ\text{C}\) ban đêm.
câu 3:
Trục nghiêng Trái Đất sẽ dao động hỗn loạn gây ra biến đổi khí hậu cực đoan, đồng thời thủy triều suy yếu làm rối loạn hệ sinh thái biển. Trái Đất sẽ quay nhanh hơn khiến một ngày ngắn lại và xuất hiện những cơn bão có sức gió hủy diệt trên quy mô toàn cầu.
a) Xét ∆ABE và ∆ACF, ta có:
\(\widehat{A}\) là góc chung.
\(\widehat{AEB} = \widehat{AFC} = 90^\circ\) (do BE, CF là đường cao).
=> ∆ABE = ∆ACF (g . g)
Do đó, \(\frac{AB}{AC}=\frac{AE}{AF}\) (tỉ số đồng dạng)
Vậy \(\frac{AB}{AC}=\frac{AE}{AF}\) (đpcm).
b) Ta có: \(\frac{AB}{AC}=\frac{AE}{AF}\) (cmt)
=> \(\frac{AE}{AB}=\frac{AF}{AC}\)
Xét ∆AEF và ∆ABC, ta có:
\(\widehat{A}\) là góc chung.
\(\frac{AE}{AB} = \frac{AF}{AC}\) (cmt)
=> ∆AEF = ∆ABC (c . g . c)
Do đó, \(\widehat{AEF}=\widehat{ABC}\) (hai góc tương ứng) (1)
Xét ∆CAD và ∆CBA, ta có:
\(\widehat{C}\) là góc chung.
\(\widehat{ADC} = \widehat{BEC} = 90^\circ\) (do AD, BE là đường cao).
=> ∆CAD = ∆CBA (g . g)
Do đó, \(\frac{CD}{CE} = \frac{CA}{CB} \Rightarrow \frac{CE}{CB} = \frac{CD}{CA}\)
Xét ∆CED và ∆CBA, có:
\(\widehat{C}\) là góc chung.
\(\frac{CE}{CB} = \frac{CD}{CA}\) (chứng minh trên).
=> ∆CED = ∆CBA (c . g . c)
=> \(\Rightarrow \widehat{CED} = \widehat{CBA}\) (hay \(\widehat{ABC}\) ) (2)
Từ (1) và (2) ta thấy \(\widehat{AEF}\) và \(\widehat{CED}\) đều bằng \(\widehat{ABC}\).
Hay \(\widehat{AEF}=\widehat{CED}\)
Vậy \(\widehat{AEF}=\widehat{CED}\) (đpcm)
c) Vì ∆AEF = ∆ABC(cmt) nên \(\widehat{AFE} = \widehat{ACB}\)
Ta có: \(\widehat{AFE} + \widehat{EFH} + \widehat{HFB} = 180^\circ\)
Mà \(\widehat{HFB} = 90^\circ\) nên \(\widehat{AFE} + \widehat{EFH} = 90^\circ\).
Ta lại có: \(\widehat{BFD} + \widehat{DFH} = 90^\circ\)
Vì \(\widehat{AFE} = \widehat{BFD}\) (cùng bằng \(\widehat{ACB}\) ) nên \(\widehat{EFH} = \widehat{DFH}\).
=> FH là tia phân giác của \(\widehat{EFD}\).
=> EH là tia phân giác \(\widehat{FED}\).
Xét ∆FED có H là giao điểm của hai đường phân giác FH và EH nên H là tâm dường tròn nội tiếp của ∆FED.
=> DH là tia phân giác trong của \(\widehat{EDF}\).
Vì AD⊥BC tại D nên DB là tia phân giác ngoài tại đỉnh D của ∆FED.
Xét ∆ADN, có:
EF cắt AD tại H và AM tại N.
=> \(\frac{AN}{HN} = \frac{AD}{HD}\).
Mà M đối xứng với H qua D nên HD = DM.
Thay HD = DM vào \(\frac{AN}{HN}=\frac{AD}{HD}\), ta có:
\(\frac{AN}{HN} = \frac{AD}{DM}\)
=> HN . AD = AN . DM.(đpcm)
Tổng vận tốc của hai xe là:
140 : 2 = 70 (km/giờ)
Vận tốc của xe đi từ A là:
(70 + 10) : 2 = 40 (km/giờ)
Vận tốc của xe đi từ B là:
40 - 10 = 30 (km/giờ)
Đáp số:.....
6 : 2 . (1 + 2)
= 6 : 2 . 3
= 3 . 3
= 9.
\(\rarr\) Đòn bẩy được ứng dụng rất nhiều trong đời sống để giúp con người làm việc nhẹ hơn. Nhờ đòn bẩy, ta có thể nâng vật nặng hoặc tác dụng lực dễ dàng hơn, ví dụ như dùng búa nhổ đinh, kéo cắt giấy, kìm, xà beng,… Đòn bẩy còn giúp tiết kiệm sức lực và tăng hiệu quả lao động. Trong sản xuất và xây dựng, đòn bẩy cũng được sử dụng trong nhiều loại máy móc và dụng cụ.