Lê Huyền Trang
Giới thiệu về bản thân
c1
-Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của các yếu tố: Tự sự, miêu tả và biểu cảm.
c2
Vẻ đẹp đặc trưng của cây rau khúc, nghệ thuật làm xôi khúc tỉ mỉ và ý nghĩa tâm linh, nét đẹp văn hóa truyền thống của món ăn này trong đời sống làng quê.
c3
a. Tính mạch lạc về nội dung: Văn bản có sự thống nhất về đề tài và trình tự triển khai hợp lý:
-Phần 1: Giới thiệu về cây rau khúc ven sông Thái Bình và phân biệt hai loại khúc nếp, khúc tẻ.
-Phần 2: Quy trình chế biến món xôi khúc công phu và cảm xúc khi thưởng thức.
-Phần 3: Giá trị văn hóa, tâm linh của món xôi khúc trong lễ hội quê hương.
b. Phép liên kết:
-Phép nối: Sử dụng từ "Sau đó" để nối câu thứ nhất và câu thứ hai, thể hiện trình tự thời gian của các bước làm xôi.
c4
-Từ ngữ, hình ảnh biểu cảm: "nghệ thuật tinh tế", "thơm tho mùi đồng bãi", "thích mắt", "mát rượi rượi", "chao ôi", "nồng nàn tỏa lan", "nhìn đã thèm".
-Cảm nhận về cái "tôi" của tác giả: Đó là một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, có tình yêu thiên nhiên tha thiết và sự trân trọng sâu sắc đối với những giá trị văn hóa ẩm thực truyền thống của quê hương.
c5
Chất trữ tình thể hiện qua:
-Cách quan sát tỉ mỉ, đầy yêu thương đối với cảnh vật quê hương (lớp phấn trắng li ti trên lá).
-Sự đan xen cảm xúc cá nhân vào lời kể (những kỷ niệm về mẹ, cảm xúc khi chạm vào hạt gạo, ngửi mùi xôi chín).
-Ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng.
c6
Câu văn trên đã khẳng định giá trị thiêng liêng, không thể thay thế của đĩa xôi khúc trong đời sống văn hóa và tâm linh của người dân làng quê ven sông Thái Bình. Xôi khúc không đơn thuần là một món ăn dân dã, mà nó chính là "hồn cốt", là biểu tượng cho sự giao hòa giữa thiên nhiên bạt ngàn và bàn tay lao động khéo léo của con người. Việc dâng đĩa xôi khúc lên các đấng thần linh trong ngày hội làng không chỉ là thực hiện một nghi lễ, mà còn là cách người dân bày tỏ tấm lòng thành kính, sự biết ơn đối với mảnh đất quê hương đã nuôi dưỡng họ. Dù mâm lễ có sang trọng đến đâu, nếu thiếu đi hương vị nồng nàn của lá khúc, vị thơm của gạo nếp thì lễ vật ấy vẫn coi như chưa trọn vẹn, bởi nó thiếu đi cái "tình" và cái "gốc" của xứ sở. Qua đó, ta thấy được ý thức gìn giữ phong tục truyền thống và vẻ đẹp tâm hồn giản dị, chất phác của những người dân nơi thôn dã.
Trong cuộc đời của mỗi con người, việc học giống như một hành trình dài không có điểm kết thúc. Để đi hết hành trình ấy và gặt hái được thành công, chúng ta không thể chỉ dựa vào sự dìu dắt của thầy cô mà quan trọng nhất là phải có ý thức tự học.
Tự học hiểu một cách đơn giản là sự tự giác, chủ động trong việc học tập. Đó là khi chúng ta tự mình hoàn thành bài tập về nhà mà không đợi nhắc nhở, tự đọc thêm một cuốn sách hay, hoặc tự tìm tòi một cách giải toán mới trên mạng. Tự học chính là lúc chúng ta không còn coi việc học là một "áp lực" mà coi đó là một niềm vui để khám phá thế giới.
Vậy vì sao học sinh cần có ý thức tự học? Trước hết, tự học giúp chúng ta nắm vững kiến thức hơn. Thầy cô chỉ là người mở cửa, còn người bước vào thế giới tri thức ấy phải là chính chúng ta. Khi tự mình suy nghĩ để giải một bài tập khó, kiến thức đó sẽ in sâu vào trí não, giúp chúng ta nhớ lâu hơn rất nhiều so với việc chỉ chép lại lời giải của người khác.Thứ hai, tự học giúp rèn luyện tính tự lập và sự kiên trì. Khi tự học, chúng ta sẽ gặp phải những vấn đề hóc búa. Việc cố gắng tìm cách giải quyết thay vì bỏ cuộc sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ, năng động và sáng tạo hơn. Những đức tính này không chỉ giúp ích trong việc học mà còn rất cần thiết cho cuộc sống sau này.Thứ ba, kiến thức nhân loại là vô tận, trong khi thời gian trên lớp lại có hạn. Nếu có ý thức tự học, chúng ta sẽ mở rộng vốn hiểu biết của mình ra ngoài sách giáo khoa. Chúng ta sẽ biết thêm về lịch sử thế giới, về các vì sao hay những kỹ năng sống bổ ích mà trường học chưa kịp dạy hết.
Tuy nhiên, đáng buồn là hiện nay vẫn còn nhiều bạn học sinh còn lười biếng, đợi đến sát giờ kiểm tra mới học hoặc chỉ học đối phó. Lối học này sẽ khiến chúng ta trở nên thụ động và khó có thể tiến bộ.
Tóm lại, tự học là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Mỗi chúng ta hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như lập một thời gian biểu hợp lý và nghiêm túc thực hiện nó. Hãy nhớ rằng: "Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng".