Đào Trung Kiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Trung Kiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cô có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen dài và nụ cười rất hiền. Mỗi khi bước vào lớp, cô luôn mang đến một cảm giác gần gũi và ấm áp. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, dễ nghe, khiến những bài học trở nên sinh động và dễ hiểu hơn. Không chỉ dạy chúng em kiến thức, cô còn dạy chúng em cách sống tốt, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh.


Năm 1911, khi còn rất trẻ, Bác đã rời Tổ quốc với hai bàn tay trắng, mang theo một khát vọng cháy bỏng: tìm con đường giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ. Đó không chỉ là một chuyến đi bình thường mà là hành trình đầy gian nan, thử thách. Bác phải làm nhiều công việc vất vả, sống trong hoàn cảnh khó khăn nơi đất khách quê người. Nhưng dù ở đâu, làm gì, Bác vẫn luôn hướng về Tổ quốc, luôn đau đáu nỗi lo cho vận mệnh dân tộc.


Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, sống cuộc đời lặng lẽ, gắn bó với ngôi nhà và những kỉ niệm xưa cũ. Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là hình ảnh dì ngồi đợi trước hiên nhà – một hành động tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại chứa đựng biết bao yêu thương, mong ngóng và hi vọng. Dì không nói nhiều, không bộc lộ cảm xúc một cách rõ ràng, nhưng chính sự im lặng ấy lại nói lên tất cả: một tấm lòng thủy chung, một tình cảm sâu nặng dành cho người thân.