૮₍˶ •. • ⑅₎ა 🎀☾✩⁺₊✦ ⓃαкI𝔪乇 ☾✩⁺₊✦🎀૮₍˶ •. • ⑅₎ა

Giới thiệu về bản thân

aksbiesjfasfnksf
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ Chiêu hồn nước của Phạm Tất Đắc là một tác phẩm giàu tinh thần yêu nước, thể hiện nỗi đau mất nước và khát vọng thức tỉnh dân tộc trong những năm tháng đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp. Tác phẩm không chỉ là tiếng lòng tha thiết của một người thanh niên yêu nước mà còn là lời kêu gọi mạnh mẽ gửi đến đồng bào hãy đứng lên cứu nước.

Trước hết, bài thơ bộc lộ nỗi đau xót sâu sắc trước cảnh nước mất nhà tan. Ngay từ những câu mở đầu: “Cũng nhà cửa, cũng giang san / Thế mà nước mất nhà tan hỡi trời!”, tác giả đã cất lên tiếng than đầy chua xót. Đất nước vốn có non sông gấm vóc, có lịch sử bốn nghìn năm văn hiến, vậy mà nay lại rơi vào cảnh nô lệ. Nỗi đau ấy khiến nhà thơ “đương cười hóa khóc”, đau đớn đến mức muốn “vạch trời thét một tiếng vang”. Đó không chỉ là nỗi buồn cá nhân mà là nỗi nhục chung của cả dân tộc trước vận mệnh đất nước.

Bên cạnh đó, tác giả còn thức tỉnh tinh thần trách nhiệm của mỗi người dân đối với non sông. Ông tha thiết kêu gọi: “Đồng bào hỡi! Con nhà Hồng Việt / Có thân mà chẳng biết liệu đời”. Lời thơ vừa như nhắc nhở, vừa như trách móc những con người còn thờ ơ trước tình cảnh đất nước. Tác giả phê phán sự chần chừ, ỷ lại, sống vô cảm trước nỗi đau dân tộc. Qua đó, ông khơi dậy lòng tự tôn dân tộc, ý thức trách nhiệm và tinh thần hành động vì đất nước.

Không chỉ đau xót và kêu gọi, bài thơ còn thể hiện niềm tin vào truyền thống anh hùng của dân tộc. Tác giả nhắc đến những trang sử vẻ vang với biết bao anh hùng hào kiệt đã từng “dọc ngang trời đất”, “nắm hết sơn hà”. Điều đó khẳng định dân tộc Việt Nam vốn giàu truyền thống yêu nước và bất khuất, chỉ cần được đánh thức thì sức mạnh ấy sẽ bùng lên mạnh mẽ. Đây chính là nguồn động viên lớn lao để nhân dân tin vào khả năng giành lại độc lập.

Về nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ giọng điệu tha thiết, sôi nổi, giàu tính cổ vũ. Tác giả sử dụng nhiều câu cảm thán, điệp ngữ, câu hỏi tu từ làm cho lời thơ trở nên mạnh mẽ, lay động lòng người. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm, kết hợp giữa chất trữ tình và tinh thần chiến đấu đã tạo nên sức sống lâu bền cho tác phẩm.

Tóm lại, Chiêu hồn nước là một bài thơ yêu nước tiêu biểu của văn học Việt Nam đầu thế kỉ XX. Tác phẩm không chỉ thể hiện nỗi đau mất nước mà còn khơi dậy ý chí đấu tranh giành độc lập cho dân tộc. Đến hôm nay, bài thơ vẫn còn nguyên giá trị như một lời nhắc nhở mỗi người phải biết yêu nước, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

ngta dùng công nghệ để ngta có thể giải bài cho ngkh. ngta vẫn có lòng tốt của mình th. còn hơn 1 thk soi mói ngta từng li từng tý 1 hả. đúng là mxh ng việt toàn cái gì. ăn nhẹ cx soi ăn mạnh cx soi, chẳng nhẽ đi vs cx soi hả

dành cho chị nè ( em pk chiết hết ra đó :)) ) : “T đang nói chuyện với Hà chứ có nói với m đâu mà m nhảy vào sủa to thế? Xong giờ còn đi kể linh tinh cho người khác nữa. Sai thì nhận, chữa quê ít thôi. Đừng có vừa vô duyên vừa thích đóng vai nạn nhân.” , “Mồm thì thích chen ngang, xong bị nói lại thì quay ra dựng chuyện. Tưởng thế là hay à? Người ta nhìn vào chỉ thấy m vô duyên thôi.” , “T không ngại nói thẳng đâu. M thích bịa chuyện thì cứ tiếp tục, nhưng sống kiểu đó người ta tự nhìn ra thôi.” , “Chữa quê thì chữa ít thôi, càng nói càng lộ.” , “Người biết chuyện thì tự hiểu ai đúng ai sai. T không rảnh diễn cùng m.” , “M thích chữa quê thì cũng đừng kéo người khác vào làm trò cười. T không động gì đến m trước, nên đừng tự dựng chuyện rồi làm như mình vô tội.” , “T không thích đôi co đâu, nhưng chuyện nào ra chuyện đấy. Hôm đó t chỉ đang hỏi bạn Hà, m tự chen vào rồi còn nói kiểu xúc phạm trước. Giờ lại đi kể lệch cho người khác hiểu sai về t thì không hay chút nào. Nếu m thấy mình đúng thì nói thẳng trước mặt, đừng đi kể sau lưng. T không muốn gây chuyện, chỉ muốn mọi thứ rõ ràng thôi.”

hhay thì kban :))

dạ em cx gặp đc trường hợp v r ạ. nhỏ đó có chs tik ko ạ? chị cứ lên tik r kêu oan là đc.

Tôi là một mảnh vụn thiên thạch nhỏ bé, sinh ra từ một vụ va chạm dữ dội giữa những hành tinh cổ xưa trong lòng vũ trụ. Từ khoảnh khắc ấy, tôi bị hất văng ra khỏi quỹ đạo quen thuộc, bắt đầu chuyến du hành dài đằng đẵng giữa không gian bao la và lạnh lẽo.

Xung quanh tôi chỉ là bóng tối mênh mông, điểm xuyết những vì sao lấp lánh xa xôi. Tôi lặng lẽ trôi đi, không biết mình sẽ đến đâu, cũng chẳng biết hành trình này sẽ kết thúc khi nào. Có những lúc tôi lướt qua những hành tinh khổng lồ với vành đai rực sáng như những chiếc vương miện lấp lánh. Có lúc tôi gặp những sao chổi mang chiếc đuôi dài như dải lụa bạc, vội vã lao qua không gian vô tận. Tôi vừa nhỏ bé, vừa cô đơn giữa vũ trụ rộng lớn ấy.

Hàng triệu năm trôi qua, tôi vẫn tiếp tục cuộc hành trình không nghỉ. Thời gian đối với tôi dường như không còn ý nghĩa. Tôi chỉ biết bay, bay mãi trong khoảng không vô tận, mang theo khát vọng được một lần chạm đến một nơi nào đó thuộc về mình.

Rồi một ngày, tôi nhìn thấy một hành tinh xanh tuyệt đẹp. Nó không lạnh lẽo như những nơi tôi từng đi qua. Nơi ấy có đại dương xanh thẳm, có mây trắng bồng bềnh và ánh sáng dịu dàng của sự sống. Trái Đất đã xuất hiện trước mắt tôi như một giấc mơ. Một lực hút mạnh mẽ kéo tôi về phía đó.

Khi lao vào bầu khí quyển, cả cơ thể tôi bừng cháy. Ngọn lửa đỏ rực bao quanh khiến tôi đau đớn nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Sau hàng triệu năm lặng lẽ trôi nổi, cuối cùng tôi cũng có một khoảnh khắc tỏa sáng rực rỡ nhất. Tôi xé ngang bầu trời đêm như một vệt sáng chói lòa, khiến bao người ngước nhìn và thầm ước nguyện.

Có thể, giây phút ấy cũng là giây phút cuối cùng của tôi. Nhưng tôi không hề tiếc nuối. Bởi sau một hành trình dài vô tận, tôi đã được sống trọn vẹn ý nghĩa của mình: cháy hết mình để tạo nên ánh sáng, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Giữa vũ trụ bao la, tôi hiểu rằng đôi khi giá trị của một cuộc đời không nằm ở sự dài lâu, mà nằm ở cách ta tỏa sáng trong chính giây phút của mình.

tick mình vớiiii

thay vì ở trên diễn đàn học hỏi cái hay, hỏi kinh nghiệm mà lại đi ngược v ? trên diễn đàn có vẻ m hay chống đối luật lệ nhỉ? coi thường các gv hay qtrivien nhỉ? hay dùng mxh để thử nghiệm nhỉ? có trách nghiệm ko v? trên diễn đàn nó ko như thế này, mn đi hỏi bài, kinh nghiệm j đó. có rất nhiều ng như v mà tnh chui đâu ra 1 thk thích ban nhỉ?