Trần Kim Ngân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Kim Ngân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1.  Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Biểu cảm

2. Văn bản gợi nhắc đến những tác phẩm của nhà văn Andecxen: "Nàng tiên cá", "Cô bé bán diêm"

3. Việc gợi nhắc các tác phẩm của nhà văn Andecxen trong văn bản có tác dụng:

+ Gợi dẫn đến những truyện cổ tích của nhà văn Andersen, mang đến cho người đọc những cảm nhận nhẹ nhàng mà thấm thía từ những câu chuyện cổ.

+ Mang đến màu sắc cổ tích cho bài thơ.

4. Biện pháp tu từ so sánh: "Biển mặn mòi như nước mắt của em"

Tác dụng:

+ Biện pháp tu từ so sánh đã khắc họa sự mặn mòi của biển cá như cái mặn trong nước mắt của nhân vật "em", nhấn mạnh sự mạnh mẽ, sẵn sàng vượt qua những khó khăn gian khổ của nàng tiên cá trong câu chuyện cổ của Andecxen cũng là người phụ nữ trong đời thực. Biển không chỉ là thực thể thiên nhiên mà còn là hiện thân của những nỗi đau, sự hy sinh và những giọt nước mắt thầm lặng của nhân vật "em" trong tình yêu.

+ Phép so sánh tạo nên một hình ảnh thơ đầy ám ảnh, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc của tác giả trước những nỗi truân chuyên mà nhân vật phải gánh chịu. Cho thấy nỗi buồn của con người đã hòa quyện, thấm đẫm vào thiên nhiên, làm cho không gian nghệ thuật trở nên trĩu nặng suy tư.

+ Việc sử dụng biện pháp tu từ so sánh khiến hình ảnh thơ trở gần gũi, sinh động, hấp dẫn, giàu sức gợi, thu hút bạn đọc hơn.

5. Những nét đẹp của nhân vật trữ tình được thể hiện trong khổ cuối:

- Nhân vật trữ tình trong bài thơ là một người đam mê truyện cổ tích, những câu chuyện đem đến những bài học ý nghĩa của cuộc đời, gắn bó với cuộc đời thật.

- Đây là một con người giàu ước mơ, hi vọng vào tương lai. Cách nói “Dẫu tuyết lạnh vào ngày mai bão tố/ Dẫu thạch thảo nở hoa bốn mùa dang dở” khẳng định cuộc đời vẫn có thể có nhiều khó khăn, gian khổ nhưng nếu con người giữ vững niềm đam mê cuộc sống, tin tưởng vào một cuộc đời tốt đẹp thì vẫn có thể vượt qua. Dù đối mặt với "tuyết lạnh", "bão tố" hay những sự "dang dở" của cuộc đời, nhân vật trữ tình vẫn giữ một thái độ bình thản, vỗ về giấc ngủ.

- Nhân vật trữ tình còn là một người giàu tình yêu cuộc sống, yêu con người: “Que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu”. Vừa gợi lại câu chuyện cổ Cô bé bán diêm, tác giả cũng xây dựng hình ảnh nhân vật trữ tình luôn hướng về những điều tốt đẹp trong tình yêu cuộc sống. Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp của một tình yêu cháy bỏng, sẵn sàng dùng chút hơi ấm cuối cùng, chút sức lực cuối cùng để bảo vệ và tôn thờ tình yêu.


1. Thể thơ: Tự do

2. Hai hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung

+ "Trên nắng và dưới cát"

+ "Chỉ có gió bão là tốt tươi như cỏ"

3. Những dòng thơ trên gợi ta nghĩ đến mảnh đất và con người miền Trung:

+ Câu thơ "Eo đất này thắt đáy lưng ong" gợi ra một mảnh đất miền Trung bé nhỏ, dài và hẹp, bị chia cắt thành nhiều đồng bằng nhỏ, đất đai cằn cỗi, không màu mỡ. Tất cả các yếu tố đó khiến cho mảnh đất miền Trung trở nên khó sống, khó phát triển.

+ Câu thơ "Cho tình người đọng mật" dường như tạo nên một sự đối lập với câu trước đó. Có thể thiên nhiên nghiệt ngã nhưng tình người thì không. Cũng như những giọt mật dâng hiến cho đời, con người nơi đây đậm tình đậm nghĩa, giàu yêu thương, giàu nghị lực, ý chí vươn lên, không ngại khó ngại khổ. Con người vẫn gắn bó với nhau với mảnh đất nơi đây bằng tình yêu chân thành, giản dị.

4. Câu thơ "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" vận dụng thành ngữ "Nghèo rớt mồng tơi".

Tác dụng:

+ Tác giả không giữ nguyên thành ngữ mà biến tấu thành "không kịp rớt". Cách nói này đẩy mức độ nghèo khổ lên một bậc cao hơn: cái nghèo diễn ra nhanh chóng, triệt để đến mức không còn gì để mà "rớt", gợi lên một không gian sống đầy thiếu thốn, khắc khổ của người dân lao động.

+ Làm cho ngôn ngữ thơ trở nên dân dã, gần gũi với đời sống nhưng lại mang sức nặng ám ảnh về mặt cảm xúc.

+ Thể hiện niềm xót xa khôn nguôi của tác giả trước thực trạng nghèo khó của quê hương. Đó không chỉ là cái nghèo của đất mà còn là nỗi đau trong lòng người con nhìn về xứ sở.

5. Tình cảm của tác giả đối với miền Trung:

- Đó là một tình thương mến, một sự đồng cảm dành cho Miền Trung. Những câu thơ như "Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt" hay "Đến câu hát cũng hai lần sàng lại" … gợi một nỗi trăn trở, day dứt, một niềm thương cảm sâu sắc đối với mảnh đất khô cằn, thiên nhiên không ưu đãi, luôn gieo bao nỗi tai ương lên cuộc sống vốn đã nhọc nhằn của người dân nơi đây. Đó còn là niềm cảm phục về ý chí, nghị lực của người dân miền Trung.

- Ta còn cảm nhận được một sự khắc khoải, một khát khao về một lối thoát cho miền Trung qua đoạn thơ cuối. Câu thơ kết "Đừng để mẹ già mong" như một lời tự vấn, một lời nhắc nhở tất cả những người con ly hương về trách nhiệm và lòng biết ơn đối với mảnh đất quê hương gian khó nhưng đầy tình nghĩa. Một sự hi vọng về những người con rồi sẽ trở về gây dựng quê hương, làm cho quê hương thức dậy những tiềm năng vốn có để trở nên giàu đẹp hơn.

1. Thể thơ: Tự do

2. Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với những đối tượng:

- Những cánh sẻ nâu

- Mẹ

- Tuổi sinh thành

- Trò chơi tuổi nhỏ

- Dấu chân bấm mặt đường xa

3. Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt có công dụng: dùng để dẫn trực tiếp lời của một bài đồng dao (trò chơi dân gian "Chuyền chuyền một") gắn liền với tuổi thơ.

4. Phép lặp cú pháp: "Biết ơn ... "

Tác dụng:

+ Nhấn mạnh tình cảm trân trọng, lòng biết ơn sâu sắc và chân thành của tác giả đối với những giá trị văn hóa, cội nguồn và sự hy sinh của cha ông. Những điều nhỏ bé (con sẻ, trò chơi chuyền, dấu chân), và tuổi mụ đã làm cho nhân vật thêm yêu tuổi thơ, yêu năm tháng tuổi trẻ, yêu tiếng mẹ đẻ, yêu những thành quả người trước để lại. Qua đó khẳng định sự kết nối bền chặt giữa quá khứ với hiện tại.

+ Người đọc thấy được tình yêu quê hương, đất nước tha thiết, nồng nàn của nhà thơ.

+ Tạo nhịp điệu, tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ; giúp liên kết các ý thơ chặt chẽ và làm nổi bật chủ đề tư tưởng của đoạn trích.

5. Thông điệp ý nghĩa nhất là sự biết ơn dành cho những thứ đơn giản quanh ta. Cuộc sống của chúng ta luôn có nhiều bộn bê, lo lăng. Không phải ai cũng có thể tìm thấy giá trị của cuộc sống thông qua những điều gần gũi, giản dị xung quanh ta. Hạnh phúc của mỗi chúng ta đơn giản lắm khi mà chỉ cần một bữa cơm gia đình có đủ thành viên cũng làm cho mọi người vui và thấy thật ấm áp. Giá trị cuộc sống chính là những điều bình thường, giản dị mà nhiều khi khiến chúng ta lãng quên nói. Điều giản dị đó có thể là những dòng tin nhắn, những cuộc gọi ngắn của người thân gọi hỏi thăm thấy tình yêu thương của chúng ta lại ùa về lúc nào không hay. Nhưng nhiều người lại thờ ơ, lãng quên điều đó, mà thay vào đó đi tìm những thứ hào nhoáng, những điều viễn vông mà không hề nhận ra nó luôn bên ta chứ đâu xa.