Nguyễn Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Thể thơ của đoạn trích là thể thơ tự do
Câu 2 :
Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với :
"Biết ơn những cánh sẻ nâu đã bay đến cánh đồng"
"Biết ơn mẹ vẫn tính cho con thêm một tuổi sinh thành"
"Biết ơn trò chơi tuổi nhỏ mê ly"
"Biết ơn dấu chân bấm mặt đường xa"
Câu 3:
Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt trước hết dẫn lời ca dao trong trò chơi dân gian xưa. Bên cạnh đó, dấu ngoặc kép ấy còn giúp độc giả hình dung một cách chân thực về trò chơi cũng như không khí vui vẻ, hồn nhiên, tràn đầy sức sống của một tuổi thơ mà ai cũng từng có. Câu ca dao đặt trong dấu ngoặc kép ấy được cất lên như một lời nhắc về một kí ức đã qua, một truyền thống không thể xóa nhòa, một vẻ đẹp khác của đất nước, .... Qua đó, câu thơ - hay chính lời đồng dao hồn nhiên, thơ ngây ấy đã nhắc lại cho ta về một giá trị sống, một vẻ đẹp của truyền thống văn hóa. "Chuyền chuyền một..." như vang mãi trong tâm thức của người, của ta; và rồi ta mãi chẳng thể nào quên được sự hồn nhiên chẳng lo nghĩ ngợi ấy, khắc sâu trong ta về một vẻ đẹp của truyền thống, nhắc ta phải ngẫm lại xem giá trị sống thực sự là như thế nào.
Câu 4:
Phép lặp cú pháp:
"Biết ơn những cánh sẻ nâu đã bay đến cánh đồng"
"Biết ơn mẹ vẫn tính cho con thêm một tuổi sinh thành"
"Biết ơn trò chơi tuổi nhỏ mê ly"
"Biết ơn dấu chân bấm mặt đường xa"
đã tạo nên âm hưởng hài hòa, nhẹ nhàng, giàu tính nhạc điệu cùng với đó là sự kết nối giữa các câu văn, đoạn văn lại với nhau để tạo nên một dòng cảm xúc liền mạch chủ đạo xuyên suốt toàn bài thơ. Phép lặp cấu trúc đã nhấn mạnh sự biết ơn - chủ đề của toàn bài, đó cũng chính là cảm xúc của chính nhân vật trữ tĩnh khi ấy. Mỗi câu, mỗi lần biết ơn là một đối tượng khác cùng với nỗi niềm trân trọng biết bao. Từ những gì tưởng chừng như nhỏ nhất, như dễ bị lãng quên và ít được chú ý nhất : " những cánh sẻ nâu đã bay đến cánh đồng " đến người mẹ vĩ đại, bao la gắn với sự hy sinh thầm lặng; cho đến những giá trị của văn hóa, truyền thống, mở rộng ra là quê hương đất nước, vẻ đẹp của tiếng nói nước nhà; và cuối cùng là chính những trải nghiệm và gian khổ của cuộc đời, chính những gì tạo nên cuộc sống của người đều được tác giả nói lên để ta thấy được rằng : cuộc đời này còn nhiều điều quá, và ta còn nợ thật nhiều từ cuộc sống đáng giá này. Ta biết ơn đến tất cả. Mọi thứ tuy thật nhỏ bé, nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại tạo nên một thế giới đa chiều tràn đầy sắc màu. Thông qua đó, ta còn thấy được một con người nhân văn, một tâm hồn nhạy cảm trước cuộc sống, một tấm gương mà ta nên noi theo để có thể hiểu thêm về chính ta. Tóm lại, nghệ thuật lặp cấu trúc không chỉ tăng thêm vẻ đẹp cho con chữ, tăng tính âm hưởng cho câu thơ, tạo sự liền mạch trong toàn bài thơ, mà ta còn học được thêm một cách diễn đạt khác của đạo lý: " Uống nước nhớ nguồn " - một đạo lý đã làm nên vẻ đẹp và con người Việt Nam ta.
Câu 5:
Trong đoạn trích trên, đạo lý có ý nghĩa nhất chính là biết ơn mọi thứ diễn ra trên cuộc sống này, dù cho đó là những điều nhỏ bé, giản dị hay chính những khó khăn, gian khổ vì chúng đều dạy ta cách sống giữa cuộc đời hối hả, cách tìm thấy chính mình trong vô vàn những dòng chảy xa lạ.