✭𝘌𝘮✿𝘵𝘩í𝘤𝘩✿𝘩ọ𝘤✿𝘰𝘭𝘮☆

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ✭𝘌𝘮✿𝘵𝘩í𝘤𝘩✿𝘩ọ𝘤✿𝘰𝘭𝘮☆
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

mik ko biết nữa bạn ạ .Lần sau bạn đừng đăng câu hỏi linh tinh nữa nhé

Câu 1: Phân tích mạch cảm xúc trong bài thơ "Ngày trống không" (Khoảng 200 chữ) Mạch cảm xúc của bài thơ "Ngày trống không" đi từ sự nhận diện thực tại tẻ nhạt đến những chiêm nghiệm sâu sắc về giá trị sống. Mở đầu, Chế Lan Viên gợi ra một không gian thời gian "nhờ nhờ", "nhạt nhẽo" – đó là những "ngày trống không" mà bất kỳ ai cũng có thể gặp trong đời. Tuy nhiên, thay vì chìm đắm trong sự vô vị, cảm xúc thơ chuyển sang trạng thái chủ động, đầy quyết tâm khi khẳng định sức mạnh của con người có thể làm nên "cơ khí", "thỏi vàng" từ chính sự hư vô ấy. Tiếp theo, mạch thơ lắng lại trong sự tự vấn và nuối tiếc khi nhận ra "hạt vàng" vẫn âm thầm chảy qua kẽ tay giữa dòng đời hối hả. Điểm cao trào của cảm xúc nằm ở lời giục giã: "Hãy cầm lên, bắt lấy". Từ chỗ quan sát, tác giả chuyển sang thái độ trân trọng, nâng niu từng mảnh nhỏ của đời sống (vết sẹo, chút nhớ, con sóc, điệu hát). Toàn bộ mạch cảm xúc kết tinh thành một triết lý sống tích cực: tình yêu và sự lao động sáng tạo là sức mạnh giúp con người chiến thắng sự vô nghĩa của thời gian, biến cái không thành cái có, biến sự "trắng tay" thành sự giàu có về tâm hồn.


Câu 2: Nghị luận về việc kiềm chế cơn giận (Khoảng 600 chữ) Mở bài:
Cuộc sống là một bản hòa ca của cảm xúc, nhưng không phải lúc nào giai điệu ấy cũng êm đềm. Giận dữ là một nốt trầm gay gắt mà ai cũng từng trải qua. Có ý kiến cho rằng: "Giận dữ là trạng thái thuộc bản năng con người. Kiềm chế cơn giận là kết quả của trải nghiệm và trưởng thành." Câu nói này đã chạm đến một trong những thử thách lớn nhất của việc làm chủ bản thân.
Thân bài:
  1. Giải thích:
  • Giận dữ là bản năng: Là phản ứng tự nhiên của con người trước những điều không như ý, bị xúc phạm hoặc tổn thương. Nó thuộc về phần "con", giúp tổ tiên ta tự vệ trong quá khứ.
  • Kiềm chế cơn giận là sự trưởng thành: Đó là khả năng dùng lý trí để điều chỉnh hành vi, không để cảm xúc tiêu cực chi phối. Đây là kết quả của một quá trình học hỏi, rèn luyện và thấu hiểu cuộc đời.
  1. Tại sao giận dữ là bản năng, còn kiềm chế là trưởng thành?
  • Khi gặp áp lực, não bộ dễ dàng rơi vào trạng thái bùng nổ để giải tỏa uất ức. Trẻ con thường khóc lóc, la hét khi không vừa ý – đó chính là bản năng thuần túy.
  • Tuy nhiên, một người trưởng thành nhận thức được rằng "cơn giận như hòn than nóng, người cầm nó lên để ném vào người khác chính là người bị bỏng đầu tiên". Trải nghiệm dạy chúng ta rằng lời nói lúc nóng giận thường để lại vết thương khó lành, và hành động lúc mất kiểm soát thường dẫn đến hối tiếc.
  • Kiềm chế không phải là kìm nén cực đoan, mà là sự bao dung và cái nhìn đa chiều. Chỉ khi đã đi qua đủ nhiều va vấp, ta mới đủ tĩnh lặng để hiểu và thông cảm cho sai lầm của người khác cũng như của chính mình.
  1. Ý nghĩa của việc kiềm chế cơn giận:
  • Bảo vệ các mối quan hệ: Sự điềm tĩnh giúp hàn gắn thay vì đổ vỡ.
  • Làm chủ cuộc đời: Người kiểm soát được cảm xúc sẽ có tư duy sáng suốt để giải quyết vấn đề hiệu quả hơn.
  • Kiến tạo sự bình an: Tâm hồn ít dao động trước ngoại cảnh sẽ luôn giữ được trạng thái cân bằng, hạnh phúc.
  1. Bàn luận mở rộng:
  • Kiềm chế không đồng nghĩa với nhu nhược hay cam chịu. Đó là sự lựa chọn cách phản ứng văn minh hơn.
  • Phê phán những người lấy cớ "thẳng tính" để buông lời cay độc, gây tổn thương cho người xung quanh mà không chịu học cách kiểm soát cái tôi của mình.
Kết bài:
Tóm lại, bản năng cho ta cảm xúc, nhưng sự trưởng thành cho ta bản lĩnh để điều hướng cảm xúc đó. Học cách kiềm chế cơn giận chính là học cách yêu thương bản thân và tôn trọng thế giới. Hãy để mỗi trải nghiệm trong đời tôi luyện cho ta một trái tim đủ rộng lớn để bao dung và một trí tuệ đủ sắc sảo để giữ gìn sự điềm đạm.


Câu 1 (0,5 điểm):
Đề tài chính của bài thơ là về thời gian và cách ứng xử của con người với thời gian (hay quan niệm về ý nghĩa cuộc sống, sống sâu sắc từng phút giây). 
Câu 2 (0,5 điểm):
Điều biến những cái nhạt nhẽo, mù mờ, vô vị (ngày trống không) thành báu vật là tình yêu và sự trân trọng ("Chỉ cần yêu, cầm lấy cái trống không vô vị tháng ngày/ Yêu nó đi, cho nó thành báu vật"). 
Câu 3 (1,0 điểm):
Trong bài thơ, từ "trống không" được lặp lại nhiều lần mang ý nghĩa:
  • Chỉ những khoảng thời gian nhạt nhẽo, vô vị, tẻ nhạt, không có sự kiện gì đặc biệt diễn ra, dường như bị lãng quên.
  • Là những khoảnh khắc đời thường trôi qua lặng lẽ mà con người thường bỏ qua, không nhận ra giá trị thực của nó. 
Câu 4 (1,0 điểm):
Tác dụng của biện pháp ẩn dụ ("hạt vàng chảy qua kẽ bàn tay", "thời gian ồ ồ nước xiết"):
  • Về nội dung: Khẳng định thời gian vô cùng quý giá, mỗi phút giây trôi qua đều là "vàng", không thể lấy lại được. Đồng thời, nhấn mạnh sự vô tình, nhanh chóng của thời gian khi con người không biết trân trọng.
  • Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ thêm gợi hình, gợi cảm, làm nổi bật sự đối lập giữa giá trị thực (vàng) và sự hững hờ của con người (trống không). 
Câu 5 (1,0 điểm):
Thông điệp sâu sắc nhất: Hãy biết trân trọng thời gian và sống ý nghĩa từng khoảnh khắc. Ngay cả trong những ngày tháng tẻ nhạt, nếu biết yêu thương và chắt bóp (trân trọng), con người vẫn có thể tạo ra giá trị, "báu vật" cho cuộc đời mình, không để sống hoài, sống phí. 

a.

“– Các em nhớ hoàn thành bài tập về nhà nhé.”
👉 Dấu gạch ngang dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của cô giáo.


b.

Các câu bắt đầu bằng “– …”
👉 Dấu gạch ngang dùng để liệt kê các ý (các quy định cần thực hiện).


c.

“Hà Nội – thủ đô của Việt Nam – là một thành phố…”
👉 Dấu gạch ngang dùng để đánh dấu phần chú thích, giải thích (bổ sung thông tin).