Phùng Diệu Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Thể loại văn bản: Truyện ngắn
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự
Câu 3: Câu văn sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ: "cảnh xế muộn chợ chiều", ẩn dụ cho hoàn cảnh, tuổi tác của hai nhân vật khi gặp nhau đều đã lớn tuổi, không còn trẻ trung, đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống.
Tác dụng: Tăng sức gợi hình, gợi cảm và làm cho câu văn thêm sâu sắc, hàm súc và sinh động. Ngoài ra, biện pháp ẩn dụ giúp làm nổi bật sự ngang trái, éo le trong tình duyên và hoàn cảnh sống của nhân vật, gợi lên sự thương cảm cho số phận của họ.
Câu 4: Đoạn văn bản miêu tả cảnh Duyên củi (người anh) phát hiện ra xác của "con bé" (người em gái hoặc người thân sống chung) và cảm xúc đau xót, thương xót tột cùng của anh trước cái chết của nó. Đoạn trích làm nổi bật sự nghèo khổ, bi kịch và tình cảm xót thương của người ở lại.
Câu 5: Em ấn tượng với chi tiết "Trong người nó có bao nhiêu xương sườn giơ hết cả ra" nhất. Bởi vì chi tiết này miêu tả trực tiếp và chân thực sự gầy gò, suy kiệt cùng cực về thể xác do nghèo đói và cực khổ, làm nổi bật hoàn cảnh bi thảm của nhân vật. Nó khơi gợi sự thương cảm sâu sắc và tố cáo hiện thực tàn khốc.