Trần Đình Chí Kiên
Giới thiệu về bản thân
câu 1: Bài Làm
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, mối quan hệ giữa người với người chính là sợi dây cốt lõi tạo nên ý nghĩa của sự tồn tại. Đó không chỉ đơn thuần là sự tương tác vật lý, mà là sự kết nối sâu sắc về tâm hồn, sự thấu cảm và trách nhiệm đối với đồng loại.Trước hết, nền tảng của mối quan hệ này nằm ở lòng nhân ái. Khi chúng ta biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu những nỗi đau hay niềm hạnh phúc của họ, khoảng cách giữa những cá thể riêng biệt sẽ được xóa nhòa. Một ánh mắt khích lệ, một bàn tay đưa ra lúc hoạn nạn hay đơn giản là sự lắng nghe chân thành cũng đủ để thắp lên ngọn lửa ấm áp trong lòng đối phương.Tuy nhiên, mối quan hệ giữa người với người cũng đòi hỏi sự tôn trọng sự khác biệt. Mỗi cá nhân là một bản thể độc nhất với quan điểm và hoàn cảnh riêng; do đó, sự bao dung chính là "chất keo" giúp xã hội vận hành hài hòa, tránh khỏi những xung đột vô nghĩa. Trong kỷ nguyên số, khi con người dễ dàng kết nối qua màn hình nhưng lại dần xa cách về cảm xúc, việc giữ gìn những giá trị nhân văn nguyên bản càng trở nên cấp thiết.Sau cùng, tử tế với người khác cũng chính là tử tế với chính mình. Một xã hội tốt đẹp không được xây dựng bằng những khối bê tông vô hồn, mà bằng tình thương và sự gắn kết bền chặt giữa những trái tim.
câu 2: Bài Làm
Trong nhịp sống hối hả của thế kíp 21, khi công nghệ nối liền những khoảng cách địa lý xa xôi, thì thật trớ trêu thay, khoảng cách giữa trái tim với trái tim dường như lại đang giãn ra. Một căn bệnh nan y không vi khuẩn đang gặm nhấm xã hội chúng ta: sự thờ ơ và vô cảm.
Sự vô cảm không phải là một hành động hung hãn, mà trái lại, nó là "sự tĩnh lặng" đáng sợ trước nỗi đau của đồng loại. Đó là khi ta thản nhiên lướt qua một vụ tai nạn giao thông để kịp giờ làm, là lúc ta mải mê quay phim, chụp ảnh một cuộc cãi vã thay vì can ngăn, hay đơn giản là sự im lặng trước những bất công ngay trong chính cộng đồng mình sống. Vô cảm biến con người thành những "ốc đảo" cô độc, nơi sợi dây liên kết giữa người với người bị cắt đứt bởi sự ích kỷ.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết, đó là áp lực của cuộc sống hiện đại. Khi guồng quay cơm áo gạo tiền quá nhanh, con người dễ rơi vào trạng thái tâm lý "mũ ni che tai", chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân để tồn tại. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của mạng xã hội cũng vô tình tạo ra những giá trị ảo. Chúng ta có thể nhấn "Like" cho một hoàn cảnh đáng thương trên Facebook nhưng lại chẳng mảy may động lòng khi gặp họ ngoài đời thực. Đáng ngại hơn, đó là sự thiếu hụt trong giáo dục lòng trắc ẩn từ gia đình và nhà trường, nơi đôi khi điểm số và thành tích được đặt cao hơn cả việc học cách yêu thương.
Hậu quả của lối sống vô cảm là vô cùng khôn lường. Nó không chỉ làm xói mòn các giá trị đạo đức truyền thống mà còn tạo ra một xã hội bất an. Khi cái xấu không bị lên án và cái thiện không được bảo vệ, niềm tin giữa người với người sẽ đổ vỡ. Nhà văn Martin Luther King từng nói: "Trong thế giới này, chúng ta không chỉ xót xa vì lời nói và hành động của những kẻ xấu, mà còn vì sự im lặng đáng sợ của những người tốt." Sự vô cảm chính là "mảnh đất màu mỡ" cho cái ác hoành hành.
Tuy nhiên, giữa những mảng màu tối ấy, ta vẫn thấy những điểm sáng ấm áp. Đó là những "bếp ăn 0 đồng", những chiến dịch giải cứu nông sản, hay những người anh hùng đời thường sẵn sàng lao mình xuống dòng nước xiết cứu người. Họ chính là minh chứng cho việc lòng nhân ái vẫn luôn hiện hữu, chỉ cần chúng ta chịu mở lòng mình ra.
Để đẩy lùi sự vô cảm, mỗi cá nhân cần học cách lắng nghe và quan tâm từ những điều nhỏ nhặt nhất. Hãy bớt một chút thời gian lướt điện thoại để trò chuyện với người thân; hãy can đảm lên tiếng trước cái sai và sẵn sàng chìa tay giúp đỡ kẻ yếu thế. Một xã hội văn minh không chỉ đo bằng những tòa nhà chọc trời hay công nghệ hiện đại, mà phải được đo bằng nhiệt độ của tình người.
Đừng để trái tim mình trở nên chai sạn trước cuộc đời. Hãy nhớ rằng, khi ta cho đi yêu thương, cái chúng ta nhận lại không chỉ là sự thanh thản trong tâm hồn, mà còn là một thế giới đáng sống hơn cho chính chúng ta và thế hệ mai sau.
câu 1: thể loại của văn bản là: Tản Văn
câu 2: Đề tài của văn bản là: Sự tác động của mạng xã hội và thái độ vô cảm, sự thay đổi đạo đức của con người trong xã hội hiện đại
câu 3:
-Biện pháp tu từ liệt kê: "... bán bắp luộc chết giấc với tin nổi nước có pin đèn, cuối năm giới hủ tiếu gõ sập tiệm với tin nước dùng chuột cống ... chè bưởi có thuốc rầy"
-Tác dụng:+ Nhấn mạnh sự dồn dập, đa dạng của các loại tin đồn thất thiệt,ác ý xuất hiện tràn lan trên mạng xã hội. Qua đó, cho thấy sức tàn phá khủng khiếp của tin giả đối với cuộc sống và công việc kinh doanh của những người lao động nghèo.
+ Tạo nhịp đều dồn dập, tăng sức thuyết phục và tính xác thực cho những nhận định của tác giả về thực trạng xã hội.
câu 4: Hai câu văn trên gợi ra những suy nghĩ nhức nhối về:
- khi thấy một vụ cướp hay một xe bị gặp nạn, thay vì giúp đỡ nạn nhân, người ta lại chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Điều này phản ánh sự xuống cấp về đạo đức, khi giá trị vật chất được đặt lên trên tình người.
_" Chỉ thấy giấy bạc... mà không thấy nạn nhân" là hình ảnh ẩn dụ cho việc con người đang dần đánh mất sự thấu cảm, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt mà quên đi nỗi đau của đồng loại
câu 5: Bài học rút ra từ văn bản là: Cần tỉnh táo trước những thông tin chưa kiểm chứng, không lan truyền tin đồn ác ý làm lại người khác. Đừng để những thiết bị công nghệ hay sự vô cảm biến chúng ta thành những người đứng ngoài cuộc trước nỗi đau của đồng loại. Trong bất kì hoàn cảnh nào, sự tử tế và thấu hiểu vẫn là sợi dây kết nối quan trọng nhất giữa người với người