Đào Hà Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1, “Con người chỉ thực sự sống khi biết yêu thương.” Quả thật, giá trị của đời sống không nằm ở vật chất hay danh vọng, mà ở khả năng cảm nhận, sẻ chia và gắn kết giữa con người với con người. Khi con người biết yêu thương, biết đặt mình vào vị trí của người khác, cuộc sống mới trở nên có ý nghĩa và nhân văn. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, điều tưởng chừng giản dị ấy lại đang dần bị lãng quên. Tản văn “Giữa người với người” của Nguyễn Ngọc Tư đã gợi lên một cách sâu sắc thực trạng ấy. Tác giả không xây dựng cốt truyện phức tạp mà đi từ những chi tiết rất đời thường, như hành động của người y sĩ chụp ảnh bệnh nhân để đăng lên mạng, để từ đó khơi mở nỗi day dứt về sự vô cảm. Nghệ thuật tự sự kết hợp nghị luận, cùng với hình ảnh ẩn dụ “mồi người”, đã làm nổi bật sự tha hóa khi con người biến nỗi đau của người khác thành công cụ câu like. Giọng văn nhẹ nhàng nhưng thấm thía, xen lẫn những phép liệt kê về các tin đồn thất thiệt, khiến bức tranh đời sống hiện ra vừa chân thực vừa đáng suy ngẫm. Qua đó, tác giả không chỉ phê phán mà còn bày tỏ nỗi xót xa, lo lắng trước sự rạn nứt của tình người, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết sống nhân ái hơn trong cuộc sống hôm nay.
Câu 2, Xu- Khôm Lin - Xki từng nói : " Con người sinh ra không để ta biến như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất và trong trái tim người khác". Lời nhắn nhủ của ông khiến ta phải tự hỏi: dấu ấn mà mình để lại là gì – là yêu thương hay sự thờ ơ? Trong xã hội hiện đại, khi mọi thứ dường như phát triển quá nhanh, một điều đáng buồn lại âm thầm lớn lên, đó là sự vô cảm giữa con người với con người.
Vô cảm là trạng thái con người trở nên thờ ơ, lạnh lùng, không có cảm xúc hoặc không quan tâm trước những sự việc, con người xung quanh, đặc biệt là trước nỗi đau, mất mát hay khó khăn của người khác. Đó không chỉ là việc không bộc lộ cảm xúc, mà còn là sự thiếu quan tâm, thiếu đồng cảm trước nỗi đau, mất mát hay khó khăn của người khác. Lâu dần, sự vô cảm khiến con người trở nên xa cách, khép kín và đánh mất đi những giá trị tốt đẹp vốn có của tình người. Người vô cảm có thể nhận thấy qua cách suy nghĩ và hành động trong đời sống hằng ngày. Trước hết, họ thường thờ ơ, dửng dưng trước nỗi đau, khó khăn của người khác, thấy người gặp nạn nhưng không giúp đỡ hoặc giúp một cách hời hợt. Bên cạnh đó, họ ít bộc lộ cảm xúc, không biết chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn với người xung quanh, sống khép kín và chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân. Những dấu hiệu ấy cho thấy sự suy giảm lòng trắc ẩn và tình người trong một bộ phận con người hiện nay.
Sự vô cảm trong cuộc sống hiện nay đang diễn ra ngày càng phổ biến và đáng lo ngại. Không khó để bắt gặp những hình ảnh người gặp tai nạn giữa đường nhưng xung quanh chỉ là những ánh nhìn thờ ơ, hoặc những người đứng quay video thay vì giúp đỡ. Trên mạng xã hội, nhiều câu chuyện đau lòng lại bị biến thành “nội dung” để câu like, câu view, thậm chí trở thành đề tài bàn tán vô tâm. Những hành động ấy cho thấy con người đang dần xa cách nhau, thiếu đi sự đồng cảm và sẻ chia.
Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ nhiều phía. Trước hết là do lối sống ích kỉ, cá nhân chủ nghĩa khiến con người chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân mà quên đi người khác. Bên cạnh đó, sự phát triển của mạng xã hội cũng khiến con người quen với việc tiếp nhận thông tin một cách hời hợt, lâu dần trở nên chai sạn cảm xúc. Ngoài ra, áp lực cuộc sống và nỗi sợ bị liên lụy cũng khiến nhiều người chọn cách thờ ơ để “an toàn”. Sự vô cảm cũng có thể mang đến những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Nó làm cho các mối quan hệ xã hội trở nên lỏng lẻo, con người sống cô lập, thiếu niềm tin vào nhau. Một xã hội thiếu tình người sẽ trở nên lạnh lẽo, dễ dẫn đến những hành vi tiêu cực và làm suy giảm các giá trị đạo đức tốt đẹp.
Trong thực tế, đã có không ít trường hợp người bị tai nạn giao thông nằm giữa đường nhưng nhiều người xung quanh chỉ đứng nhìn, thậm chí lấy điện thoại ra quay video đăng lên mạng thay vì nhanh chóng giúp đỡ hoặc gọi cấp cứu. Điều đó cho thấy sự thờ ơ đáng sợ trước tính mạng con người. Bên cạnh đó, trên mạng xã hội, nhiều vụ việc đau lòng như bạo hành, tai nạn hay hoàn cảnh khó khăn lại bị biến thành “nội dung” để câu like, câu view, kèm theo những bình luận thiếu cảm thông, thậm chí là chế giễu. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn có những tấm gương tích cực như những người sẵn sàng dừng xe giúp đỡ người gặp nạn, hay các bạn trẻ tham gia hoạt động thiện nguyện, quyên góp hỗ trợ người khó khăn. Những hành động ấy cho thấy tình người vẫn tồn tại, nhưng rất cần được lan tỏa mạnh mẽ hơn để đẩy lùi sự vô cảm trong xã hội.
Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận vấn đề một cách khách quan rằng không phải ai cũng vô cảm. Trong một số trường hợp, sự chần chừ hay không can thiệp kịp thời có thể xuất phát từ nỗi sợ bị liên lụy pháp lý, thiếu kĩ năng xử lí tình huống hoặc lo ngại cho sự an toàn của bản thân. Bên cạnh đó, vẫn còn rất nhiều người sống giàu tình cảm, sẵn sàng giúp đỡ người khác trong khả năng của mình, từ những hành động nhỏ như giúp đỡ người gặp nạn đến tham gia các hoạt động thiện nguyện. Vì vậy, không nên quy kết toàn bộ xã hội là vô cảm, mà cần nhìn nhận đây là hiện tượng của một bộ phận con người. Điều quan trọng là mỗi cá nhân cần tự ý thức điều chỉnh hành vi, nuôi dưỡng lòng nhân ái để góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Với cương vị là mầm non đất nước, một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em hiểu rõ những tác động xấu mà lối sống vô cảm, thờ ơ để lại. Nên em luôn cố gắng nhắc nhở bản thân cũng như mọi người xung quanh nên sống yêu thương, quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khác trong khả năng của mình. Đồng thời, phải có ý thức khi sử dụng mạng xã hội, không lan truyền những nội dung tiêu cực và vô cảm. Hãy tập lắng nghe, thấu hiểu và đặt mình vào vị trí của người khác để biết trân trọng tình người.
Tóm lại, sự vô cảm dường như đã trở thành căn bệnh của xã hội hiện đại. Mỗi chúng ta cần thay đổi từ những hành động nhỏ nhất để giữ gìn và lan tỏa tình yêu thương, bởi chỉ khi con người biết sống vì nhau thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa.
Câu 1, “Con người chỉ thực sự sống khi biết yêu thương.” Quả thật, giá trị của đời sống không nằm ở vật chất hay danh vọng, mà ở khả năng cảm nhận, sẻ chia và gắn kết giữa con người với con người. Khi con người biết yêu thương, biết đặt mình vào vị trí của người khác, cuộc sống mới trở nên có ý nghĩa và nhân văn. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, điều tưởng chừng giản dị ấy lại đang dần bị lãng quên. Tản văn “Giữa người với người” của Nguyễn Ngọc Tư đã gợi lên một cách sâu sắc thực trạng ấy. Tác giả không xây dựng cốt truyện phức tạp mà đi từ những chi tiết rất đời thường, như hành động của người y sĩ chụp ảnh bệnh nhân để đăng lên mạng, để từ đó khơi mở nỗi day dứt về sự vô cảm. Nghệ thuật tự sự kết hợp nghị luận, cùng với hình ảnh ẩn dụ “mồi người”, đã làm nổi bật sự tha hóa khi con người biến nỗi đau của người khác thành công cụ câu like. Giọng văn nhẹ nhàng nhưng thấm thía, xen lẫn những phép liệt kê về các tin đồn thất thiệt, khiến bức tranh đời sống hiện ra vừa chân thực vừa đáng suy ngẫm. Qua đó, tác giả không chỉ phê phán mà còn bày tỏ nỗi xót xa, lo lắng trước sự rạn nứt của tình người, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết sống nhân ái hơn trong cuộc sống hôm nay.
Câu 2, Xu- Khôm Lin - Xki từng nói : " Con người sinh ra không để ta biến như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để lưu lại dấu ấn trên mặt đất và trong trái tim người khác". Lời nhắn nhủ của ông khiến ta phải tự hỏi: dấu ấn mà mình để lại là gì – là yêu thương hay sự thờ ơ? Trong xã hội hiện đại, khi mọi thứ dường như phát triển quá nhanh, một điều đáng buồn lại âm thầm lớn lên, đó là sự vô cảm giữa con người với con người.
Vô cảm là trạng thái con người trở nên thờ ơ, lạnh lùng, không có cảm xúc hoặc không quan tâm trước những sự việc, con người xung quanh, đặc biệt là trước nỗi đau, mất mát hay khó khăn của người khác. Đó không chỉ là việc không bộc lộ cảm xúc, mà còn là sự thiếu quan tâm, thiếu đồng cảm trước nỗi đau, mất mát hay khó khăn của người khác. Lâu dần, sự vô cảm khiến con người trở nên xa cách, khép kín và đánh mất đi những giá trị tốt đẹp vốn có của tình người. Người vô cảm có thể nhận thấy qua cách suy nghĩ và hành động trong đời sống hằng ngày. Trước hết, họ thường thờ ơ, dửng dưng trước nỗi đau, khó khăn của người khác, thấy người gặp nạn nhưng không giúp đỡ hoặc giúp một cách hời hợt. Bên cạnh đó, họ ít bộc lộ cảm xúc, không biết chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn với người xung quanh, sống khép kín và chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân. Những dấu hiệu ấy cho thấy sự suy giảm lòng trắc ẩn và tình người trong một bộ phận con người hiện nay.
Sự vô cảm trong cuộc sống hiện nay đang diễn ra ngày càng phổ biến và đáng lo ngại. Không khó để bắt gặp những hình ảnh người gặp tai nạn giữa đường nhưng xung quanh chỉ là những ánh nhìn thờ ơ, hoặc những người đứng quay video thay vì giúp đỡ. Trên mạng xã hội, nhiều câu chuyện đau lòng lại bị biến thành “nội dung” để câu like, câu view, thậm chí trở thành đề tài bàn tán vô tâm. Những hành động ấy cho thấy con người đang dần xa cách nhau, thiếu đi sự đồng cảm và sẻ chia.
Nguyên nhân của tình trạng này xuất phát từ nhiều phía. Trước hết là do lối sống ích kỉ, cá nhân chủ nghĩa khiến con người chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân mà quên đi người khác. Bên cạnh đó, sự phát triển của mạng xã hội cũng khiến con người quen với việc tiếp nhận thông tin một cách hời hợt, lâu dần trở nên chai sạn cảm xúc. Ngoài ra, áp lực cuộc sống và nỗi sợ bị liên lụy cũng khiến nhiều người chọn cách thờ ơ để “an toàn”. Sự vô cảm cũng có thể mang đến những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Nó làm cho các mối quan hệ xã hội trở nên lỏng lẻo, con người sống cô lập, thiếu niềm tin vào nhau. Một xã hội thiếu tình người sẽ trở nên lạnh lẽo, dễ dẫn đến những hành vi tiêu cực và làm suy giảm các giá trị đạo đức tốt đẹp.
Trong thực tế, đã có không ít trường hợp người bị tai nạn giao thông nằm giữa đường nhưng nhiều người xung quanh chỉ đứng nhìn, thậm chí lấy điện thoại ra quay video đăng lên mạng thay vì nhanh chóng giúp đỡ hoặc gọi cấp cứu. Điều đó cho thấy sự thờ ơ đáng sợ trước tính mạng con người. Bên cạnh đó, trên mạng xã hội, nhiều vụ việc đau lòng như bạo hành, tai nạn hay hoàn cảnh khó khăn lại bị biến thành “nội dung” để câu like, câu view, kèm theo những bình luận thiếu cảm thông, thậm chí là chế giễu. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn có những tấm gương tích cực như những người sẵn sàng dừng xe giúp đỡ người gặp nạn, hay các bạn trẻ tham gia hoạt động thiện nguyện, quyên góp hỗ trợ người khó khăn. Những hành động ấy cho thấy tình người vẫn tồn tại, nhưng rất cần được lan tỏa mạnh mẽ hơn để đẩy lùi sự vô cảm trong xã hội.
Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận vấn đề một cách khách quan rằng không phải ai cũng vô cảm. Trong một số trường hợp, sự chần chừ hay không can thiệp kịp thời có thể xuất phát từ nỗi sợ bị liên lụy pháp lý, thiếu kĩ năng xử lí tình huống hoặc lo ngại cho sự an toàn của bản thân. Bên cạnh đó, vẫn còn rất nhiều người sống giàu tình cảm, sẵn sàng giúp đỡ người khác trong khả năng của mình, từ những hành động nhỏ như giúp đỡ người gặp nạn đến tham gia các hoạt động thiện nguyện. Vì vậy, không nên quy kết toàn bộ xã hội là vô cảm, mà cần nhìn nhận đây là hiện tượng của một bộ phận con người. Điều quan trọng là mỗi cá nhân cần tự ý thức điều chỉnh hành vi, nuôi dưỡng lòng nhân ái để góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Với cương vị là mầm non đất nước, một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em hiểu rõ những tác động xấu mà lối sống vô cảm, thờ ơ để lại. Nên em luôn cố gắng nhắc nhở bản thân cũng như mọi người xung quanh nên sống yêu thương, quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khác trong khả năng của mình. Đồng thời, phải có ý thức khi sử dụng mạng xã hội, không lan truyền những nội dung tiêu cực và vô cảm. Hãy tập lắng nghe, thấu hiểu và đặt mình vào vị trí của người khác để biết trân trọng tình người.
Tóm lại, sự vô cảm dường như đã trở thành căn bệnh của xã hội hiện đại. Mỗi chúng ta cần thay đổi từ những hành động nhỏ nhất để giữ gìn và lan tỏa tình yêu thương, bởi chỉ khi con người biết sống vì nhau thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa.