Vừ Mí Lùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vừ Mí Lùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
  • Câu 1
  • Lối sống chủ động là việc tự mình nắm bắt thời cơ, tự đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm về hành động của mình thay vì trông chờ, ỷ lại vào người khác.
  • Trong thế giới phẳng hiện nay, cơ hội đến và đi rất nhanh. Người chủ động sẽ luôn ở tư thế sẵn sàng để "đón đầu" thành công.
  •  Giúp chúng ta không bị hoang mang trước những biến cố bất ngờ, từ đó tìm ra phương án giải quyết tối ưu nhất.
  • Sự tự giác, sáng tạo giúp bạn nổi bật trong tập thể và nhận được sự tôn trọng từ mọi người.
  • Lối sống thụ động, "há miệng chờ sung" sẽ khiến con người trở nên tụt hậu, dễ rơi vào trạng thái thất vọng khi kết quả không như ý.Hãy bắt đầu bằng việc lập kế hoạch cá nhân, tự học và rèn luyện tư duy phản biện mỗi ngày.
Câu 2: Bài thơ này thể hiện tâm hồn yêu thiên nhiên và tấm lòng ưu ái với dân, với nước của Nguyễn Trãi.Các động từ mạnh như "đùn đùn""phun" cho thấy nhựa sống của cây cối (hòe, lựu) đang trào dâng từ bên trong, không gì ngăn lại được.Sắc xanh của lá hòe làm nền cho sắc đỏ của hoa lựu và sắc hồng của hoa sen, tạo nên một không gian tràn đầy năng lượng. Tiếng "lao xao" chợ cá và tiếng ve "dắng dỏi". Nhà thơ không chỉ nhìn mà còn lắng nghe cuộc sống bằng cả trái tim. Điều này cho thấy dù đang ở ẩn, ông vẫn luôn hướng về cuộc sống của người dân. Tác giả ước có cây đàn của vua Thuấn để gảy khúc ca cầu cho dân chúng giàu đủ Câu thơ cuối cùng dồn nén cảm xúc: "Dân giàu đủ khắp đòi phương". Mục đích sống cao cả nhất của Nguyễn Trãi không phải là danh lợi cá nhân mà là cuộc sống ấm no cho nhân dân khắp mọi miền Bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn xen lục ngôn, ngôn ngữ tiếng Việt giản dị nhưng giàu sức gợi, thể hiện một tâm hồn thi sĩ hòa quyện với tâm hồn của một bậc đại nhân nghĩa.


Câu 1

Văn bản trên được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật.

Câu 2: Những hình ảnh cho thấy nét sinh hoạt đạm bạc, thanh cao của tác giả là:
  • Công cụ lao động: "Một mai, một cuốc, một cần câu". Đây là những vật dụng gắn liền với đời sống lao động của người nông dân, cho thấy tác giả tự mình làm lụng, vui với thú điền viên.
  • Lối sống: Tìm đến "nơi vắng vẻ" (nơi thiên nhiên yên tĩnh) để tâm hồn được thảnh thơi, xa rời sự xô bồ.
Câu 3:
  • Chỉ ra: Liệt kê các danh từ: mai, cuốc, cần câukết hợp với điệp từ một.
  • Tác dụng:
    • Tạo nhịp điệu thong thả, ung dung cho câu thơ.
    • Nhấn mạnh tư thế sẵn sàng và sự gắn bó của nhà thơ với cuộc sống lao động giản dị.
    • Khẳng định lối sống tự cung tự cấp, tìm thấy niềm vui trong sự đơn sơ, thuần khiết của một bậc ẩn sĩ.
Câu 4: Quan niệm này đặc biệt ở chỗ tác giả đã sử dụng cách nói ngược (triết lý trào lộng):
  • Cái "dại" của tác giả: Tìm đến "nơi vắng vẻ" (thiên nhiên, nơi tĩnh lặng để giữ cốt cách). Đây thực chất là cái "khôn" của người hiểu thấu sự đời, tìm về sự thanh thản trong tâm hồn.
  • Cái "khôn" của người đời: Tìm đến "chốn lao xao" (nơi phồn hoa, quyền quý, bon chen danh lợi). Thực chất, tác giả ngầm ý đây mới là cái "dại" vì con người dễ đánh mất mình trong vòng xoáy lợi lộc.
=> Kết luận: Đây là quan niệm vượt lên trên thói thường, khẳng định bản lĩnh và trí tuệ của một nhân cách cao thượng. Câu 5: Cảm nhận về vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm Qua văn bản, ta thấy Nguyễn Bỉnh Khiêm là một bậc hiền triết với nhân cách vô cùng cao đẹp. Ông chọn lối sống "nhàn" không phải để lười biếng mà để giữ mình trong sạch giữa xã hội loạn lạc. Vẻ đẹp đó thể hiện ở sự thanh cao, giản dị, không màng danh lợi, xa lánh chốn cửa quyền để hòa mình vào thiên nhiên. Cách ông gọi mình là "dại" cho thấy một trí tuệ uyên bác, thấu hiểu quy luật cuộc đời và sự khiêm nhường sâu sắc. Nguyễn Bỉnh Khiêm chính là biểu tượng của một tâm hồn tự tại, bản lĩnh và luôn kiên định với lý tưởng sống cao cả.


Câu 1:
  • Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2:


Những hình ảnh đó bao gồm:
  • Công cụ lao động: "một mai, một cuốc, một cần câu" (thể hiện cuộc sống lao động tự cung tự cấp, giản dị của một lão nông).
  • Thức ăn: "thu ăn măng trúc, đông ăn giá" (những món ăn dân dã, cây nhà lá vườn, có sẵn theo mùa).
  • Sinh hoạt: "xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao" (lối sống hòa hợp, thuận theo tự nhiên).
Câu 3:
  • Biện pháp liệt kê: "mai", "cuốc", "cần câu".
  • Tác dụng:
    • Nội dung: Liệt kê các công cụ lao động quen thuộc của người nông dân. Qua đó khắc họa chân dung một "lão nông tri điền" tự tại, bình dị. Số từ "một" được lặp lại ba lần cho thấy sự chủ động, sẵn sàng và tâm thế thong dong của tác giả khi về với điền viên.
    • Nghệ thuật: Tạo nhịp điệu thong thả, chậm rãi, nhấn mạnh lối sống "nhàn" của một bậc đại ẩn.
Câu 4:
  • Sự đặc biệt: Đây là cách nói ngược nghĩa (mỉa mai).
    • Nơi vắng vẻ: Là nơi thiên nhiên tĩnh tại, tâm hồn được tự do, thanh thản (Thực chất đây mới là cái khôn của người trí giả).
    • Chốn lao xao: Là nơi cửa quyền, bon chen danh lợi, đầy rẫy những hiểm nguy và toan tính (Cái mà người đời cho là khôn lại chính là cái dại vì đánh mất bản ngã).
  • Ý nghĩa: Tác giả khẳng định bản lĩnh cá nhân, khước từ danh lợi để giữ gìn nhân cách cao khiết. Cái "dại" của Nguyễn Bỉnh Khiêm chính là cái "khôn" tối thượng của một người đã thấu hiểu sự đời.
Câu 5: Qua bài thơ, ta thấy hiện lên vẻ đẹp nhân cách cao cả của Nguyễn Bỉnh Khiêm – một trí tuệ uyên thâm và một tâm hồn thanh cao. Ông chọn lối sống "nhàn", không phải là lười biếng mà là sự hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên, rũ bỏ mọi bụi trần và sự bon chen nơi danh lợi. Nhân cách ấy tỏa sáng ở thái độ xem nhẹ phú quý, coi công danh chỉ như một giấc mộng phù du (điển Thuần Vu Phần). Sống giữa xóm làng, ông vẫn giữ được sự tự tại, thanh bạch và bản lĩnh kiên định trước những cám dỗ của thời đại. Đó là vẻ đẹp của một nhân cách lớn, luôn giữ cho tâm hồn trong sạch giữa cuộc đời đầy biến động.