Cử Mí Cáy
Giới thiệu về bản thân
Câu Câu 1: Phương thức biểu đạt chính
- Câu 1.Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (do đây là tác phẩm thơ, bộc lộ tình cảm, cảm xúc của người con dành cho mẹ).
Câu 2: Hình ảnh đời mẹ được so sánh với sự vật, hiện tượng nào?
- Dựa trên văn bản bài thơ "Kính gửi mẹ", hình ảnh đời mẹ thường được so sánh với: "bến vắng" (trong câu: Nhắc nhở về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", lòng biết ơn đối với công lao trời biển của cha mẹ.như biến vắng”).
- Câu 3
- Biện pháp tu từ: Ẩn dụ
- Quả chín, thành quả ,sự trưởng thành của con cái hoặc những điều tốt đẹp được hưởng thụ.
- Cây: Cội nguồn, công lao nuôi dưỡng, hy sinh của cha mẹ/người đi trước.
- Tác dụng:
- Làm cho câu thơ thêm giàu hình ảnh, hàm súc và có sức gợi cảm lớn.
- Nhắc nhở về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", lòng biết ơn đối với công lao trời biển của cha mẹ.
Câu 1
Bài thơ trên làm bài thơ thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2: Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả trong bài thơ "Cảnh ngày hè" của Nguyễn Trãi là: "một mảnh vườn nhỏ", "một gốc cây", "một cuộc, một cần câu". Những hình ảnh này gợi lên cuộc sống giản dị, tự tại, gần gũi với thiên nhiên của tác giả.
Câu 3: Biện pháp tu từ liệt kê được sử dụng trong hai câu thơ "Đầu mái, một cuốc, một cần câu/ Thú vui nào hơn thú vui câu" là việc liệt kê các vật dụng đơn giản: "đầu mái", "một cuốc", "một cần câu". Tác dụng của biện pháp tu từ này là làm nổi bật sự giản dị, thanh đạm trong cuộc sống của tác giả, đồng thời nhấn mạnh thú vui tao nhã, gần gũi với thiên nhiên. Liệt kê những vật dụng đơn sơ càng tô đậm sự thanh cao, không màng danh lợi của nhà thơ.
Câu 4: Quan niệm về dại - khôn của Nguyễn Trãi trong hai câu thơ "Dại, ta tìm nơi vắng vẻ/ Khôn, người đến chốn lao xao" thể hiện sự đối lập giữa cuộc sống thanh tĩnh, tự tại với cuộc sống ồn ào, tranh giành. Ông cho rằng người khôn ngoan là người tìm đến chốn lao xao, danh lợi, còn người dại là người tìm đến sự yên tĩnh, tự tại. Đây là quan niệm đặc biệt vì nó đi ngược lại với quan niệm thông thường, coi sự tĩnh lặng, tự tại là biểu hiện của sự dại dột. Thực chất, đây là sự lựa chọn lối sống, thể hiện sự khôn ngoan khác biệt của Nguyễn Trãi
câu 5