Coolkid

Giới thiệu về bản thân

T là một đứa trẻ hư. Mẹ t nói thế từ nhỏ đến lớn, và t cũng tự nhận như vậy. Nhưng t còn giấu một bí mật tàn nhẫn đến mức muốn mang nó xuống mồ. Suốt 2 năm trời, sự tht đó gặm nhấm t từng ngày. T k nói ra vì tao quá sợ - sợ đối mặt với nó, sợ phải tin nó. T tự lừa mình là "chắc không sao đâu", cho đến tháng 4 nằm đó, mọi chuyện vỡ lở. Rồi t lại dằn dằn xé: Giá như lúc đó mình nói ra, liệu mọi thứ có khác? Tại sao người phải biết cái sự thật này lại là t, tại s chứ? Nó bắt đầu đúng mùng 3 Tết, từ một bàn cờ tướng và một cái điện thoại. T từng yêu mùa hè, nhưng chính những ngày tháng đó đã tước đi của t tất cả, để lại một vết thương k bao giờ lành. ''nhỏ k buồn s? hay nhỏ đã bt điều này từ trc? Nhỏ bt tất cả nhg vẫn chọn giấu nỗi đau vào lòng?'' Đúng. T bt hết. Thực ra, bản chất t vốn lặng lẽ và nhút nhát, chỉ muốn thu mình trong khoảng trời riêng. Chẳng ai bắt t phải thay đổi, là t tự nguyện chọn cách chuộc lỗi này. Nhưng vì từng bị chê trách là kẻ quá nhút nhát, t cay đắng tin rằng cách duy nhất để tạ tội là phải thay sự yếu đuối đó bằng cách biến mình thành một con người hoàn toàn khác. T ép bản thân xé bỏ bản ngã vốn có, ép bản thân phải nổi bật giữa đám đông, thức khuya học đến kiệt sức và giành lấy những gặt hái mà t chẳng hề tha thiết. Chiếc vỏ bọc hoàn hảo ấy chỉ là cách t tự tay trả cho xong cái 'án phạt' do chính mình tự gán, chấp nhận nuốt trọn nỗi đau và kiệt sức một mình. ''hóa ra, có những nỗi buồn k kêu gào và to lớn, cx k hiện diện trên nước mắt và thở than. Hóa ra, ai cx có những vực thẳm trong lòng, để dù cho họ có thức dậy và mỉm cười mỗi ngày, thì tâm hồn đã sớm nhảy xuống vực thẳm nằm khuất trong tim, từ rất lâu trước đó..'' - ''nhìn này, cỏ lá đang xanh giống như muốn dỗ dành: em ngoan, ngày mai sẽ lại dịu dàng.'' - ''thi thoảng em muốn biết/ nếu như mình rời đi/ sông có còn chảy xiết/ mưa còn đổ rầm rì?/ trời có còn đổ xuống/ những hôm đen nghịt lòng?/ có ai sẽ luống cuống/ và đi tìm em không?/ cơn giông kia sẽ tắt/ hay sẽ lại sấm rền?/ ai sẽ rơi nước mắt/ khi em nằm chênh vênh?/ tổn thương nằm đâu đó/ sâu trong trái tim này/ chờ một ngày lộng gió/ hóa thành nước mắt cay/ em vẫn đang sống đấy/ em mạnh mẽ biết bao/ em vẫn đang sống đấy/ mình thương em nhường nào...''
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

sợ cái lúc trc khi tiêm, lúc tiêm ko sợ 😇

có, lớn r mẹ bảo đi tiem vẫn sợ =)

Hội nghị Xan Phranxico

trả lời đc 1 câu hỏi 5700 sp, lại auto click chứ j, bớt ăn gian lại

bn tham khảo, cô mình đọc cho á

Trong tùy bút Người lái đò sông Đà, Nguyễn Tuân đã xây dựng hình tượng ông lái đò rất đẹp và ấn tượng. Ông là người lao động bình thường nhưng lại có sự dũng cảm và nhiều kinh nghiệm. Khi đối mặt với con sông Đà hung bạo, ông vẫn bình tĩnh chèo lái con thuyền vượt qua những thác nước nguy hiểm. Dù bị thương nhưng ông không hề bỏ cuộc mà vẫn cố gắng giữ chắc tay lái. Không những vậy, ông còn rất hiểu con sông Đà, nhớ rõ từng luồng nước và chỗ nào nguy hiểm để tránh. Qua đó cho thấy ông là người có nhiều kinh nghiệm và rất gắn bó với nghề. Nguyễn Tuân còn miêu tả ông lái đò như một nghệ sĩ trên sông nước với “tay lái ra hoa”. Những động tác chèo thuyền của ông rất khéo léo và điêu luyện. Sau khi vượt thác xong, ông lại trở về cuộc sống bình thường, không hề khoe khoang về chiến công của mình. Qua hình tượng ông lái đò, nhà văn đã ca ngợi vẻ đẹp của người lao động trong thời kì mới: dũng cảm, tài giỏi và giàu bản lĩnh.

Nghĩa vụ quân sự là nghĩa vụ của công dân phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam.