Nguyễn Ngọc Lam Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Lam Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong văn học Việt Nam thời kỳ hiện đại, nhiều cây bút hiện thực đã để lại dấu ấn sâu sắc bằng những trang viết về cuộc sống bình dị, thấm đẫm tình người. Thạch Lam – một thành viên của Tự lực văn đoàn – là người có phong cách trữ tình hướng nội, giàu cảm xúc tinh tế. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu, khắc họa sự đối lập giữa tình mẹ bao la và sự vô tâm, lạnh nhạt của người con. Qua đó, tác phẩm gợi lên những suy ngẫm sâu xa về tình cảm gia đình và trách nhiệm của mỗi người.
  Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam. Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi. Trở về được viết trong hoàn cảnh xã hội cũ, khi nhiều người trẻ rời quê lên thành phố, dễ bị cuốn vào lối sống thực dụng. Truyện được kể theo ngôi thứ ba, điểm nhìn chủ yếu từ nhân vật Tâm, cốt truyện đơn tuyến, tập trung vào cuộc gặp gỡ giữa Tâm và mẹ. Nhân vật chính là Tâm, bên cạnh đó có mẹ Tâm và cô Trinh – những nhân vật phụ làm nổi bật tính cách và thái độ của Tâm.
Tâm – người con trai được mẹ nuôi dưỡng, chăm sóc từ nhỏ – sau khi lên thành phố học tập và làm việc đã sống vô tâm, sáu năm không về thăm mẹ, chỉ gửi tiền về. Khi buộc phải trở về, anh gặp lại mẹ già yếu, nghèo khổ, vẫn dành cho anh tình thương vô bờ. Nhưng Tâm lại lạnh nhạt, dửng dưng, chỉ đưa tiền rồi vội vã ra đi. Chủ đề tác phẩm là sự đối lập giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự vô tâm của người con, đồng thời phê phán lối sống thực dụng, xa rời cội nguồn.
Tâm hiện lên là một người con vô tình, ích kỷ. Anh không quan tâm đến mẹ, không để ý đến những bức thư, không chia sẻ nỗi lo lắng của mẹ. Khi về nhà, anh chỉ hỏi han qua loa, trả lời lấy lệ, thậm chí thấy khó chịu trước sự săn sóc của mẹ. Hành động đưa tiền cho mẹ với thái độ kiêu ngạo càng cho thấy sự lạnh lùng, coi trọng vật chất hơn tình cảm. Nhân vật Tâm là hình ảnh điển hình cho lớp người trẻ bị cuốn vào lối sống đô thị, xa rời tình thân.
Mẹ Tâm là người phụ nữ nghèo, già yếu nhưng giàu tình thương. Bà xúc động khi gặp lại con, lo lắng cho sức khỏe của con, chăm sóc từng lời nói, ánh mắt. Hình ảnh bà cụ run run nhận tiền, rơm rớm nước mắt khiến người đọc xót xa, thương cảm. Cô Trinh là người gắn bó với mẹ Tâm, giúp đỡ bà, đồng thời gợi lại ký ức tuổi thơ của Tâm. Qua đó, tác giả làm nổi bật sự vô tâm của Tâm đối lập với tình cảm chân thành của những người ở quê.
Cốt truyện đơn giản nhưng giàu sức gợi, tập trung vào một tình huống điển hình: cuộc trở về của Tâm. Ngôi kể ngôi thứ ba giúp tác giả khắc họa khách quan thái độ của nhân vật. Ngôn ngữ kể chuyện giản dị, giàu chất trữ tình, khơi sâu vào những chi tiết nhỏ như tiếng guốc của mẹ, mái nhà xơ xác, ổ rơm ẩm thấp… tạo nên không khí buồn bã, gợi cảm xúc thương xót.
Trở về là một truyện ngắn đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật. tác phẩm phê phán sự vô tâm, thực dụng của một bộ phận người trẻ, đồng thời ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng. Về nghệ thuật, Thạch Lam thành công trong việc xây dựng tình huống truyện giàu ý nghĩa, ngôn ngữ trữ tình, tinh tế. Mở rộng liên hệ, tác phẩm nhắc nhở mỗi người hôm nay phải biết trân trọng tình cảm gia đình, đừng để sự vô tâm làm tổn thương những người thân yêu.

Đoạn trích trong truyện ngắn Trở về của Thạch Lam là một trang viết đặc sắc, vừa chân thực vừa lay động lòng người. Tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực xã hội cũ mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc: hãy biết yêu thương, trân trọng tình mẫu tử, bởi đó là cội nguồn của hạnh phúc. Với giá trị nội dung và nghệ thuật nổi bật, Trở về xứng đáng là một tác phẩm giàu ý nghĩa trong kho tàng văn học Việt Nam.

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do

Câu 2: Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật “tôi” (người lính). Đây là cuộc gặp gỡ giữa người lính và bà mẹ Việt Nam anh hùng trong một lần lỡ đường.

Câu 3. Hai dòng thơ sử dụng bptt so sánh: hơi ấm của ổ rơm được so sánh với chăn đệm.
Tác dụng:-Tăng sức gợi hình gợi cảm,tăng hiệu quả diễn đạt,giúp câu văn thêm sinh động
-làm nổi bật sự ấm áp, tình thương chân thành của bà mẹ dành cho người lính, đồng thời gợi hình, gợi cảm cho câu thơ.
-Qua đó cho thấy tác giả là người người giàu tình cảm, nhân hậu và biết trân trọng những giá trị bình dị trong cuộc sống
Câu 4. Hình ảnh “ổ rơm” vừa chân thực, gắn bó với đời sống nghèo khó, vừa giàu ý nghĩa biểu tượng: thể hiện tình yêu thương, sự chở che của bà mẹ dành cho người lính, khơi gợi lòng biết ơn sâu sắc.

Câu 5. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình cảm yêu thương, sự biết ơn của người lính đối với bà mẹ Việt Nam đã cưu mang, giúp đỡ mình.

Câu 6. Sau khi đọc bài thơ, em cảm nhận được tình mẹ bao la, giản dị mà thiêng liêng. Hình ảnh ổ rơm tuy mộc mạc nhưng chứa đựng hơi ấm tình người, khiến em xúc động và trân trọng hơn những giá trị bình dị trong cuộc sống. Bài thơ giúp em hiểu rằng tình yêu thương có thể xuất phát từ những điều nhỏ bé, nhưng lại đem đến sức mạnh lớn lao. Em càng thêm biết ơn những người mẹ Việt Nam đã hy sinh, chở che cho con người trong những năm tháng gian khổ. Đây là một bài thơ giàu nhân văn, để lại dư âm ấm áp trong lòng người đọc.

Câu 1:Bài thơ Mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Đọc thơ, em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, giản dị mà vô cùng cao quý. Hình ảnh người mẹ ví mình như cánh đồng, còn con là cỏ nở hoa, gợi nên một tình yêu bao la, sự chở che và niềm hạnh phúc giản đơn khi được sống bên con. Bài thơ độc đáo ở chỗ đã mượn hình ảnh thiên nhiên để diễn tả tình mẹ con. Cánh đồng, cỏ, hoa, ánh nắng, sương mai… đều trở thành biểu tượng cho tình thương, sự nuôi dưỡng và niềm hy vọng của mẹ dành cho con. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng nhiều biện pháp tu từ như nhân hoá, ẩn dụ, so sánh, khiến cho hình ảnh thơ vừa gần gũi vừa giàu sức gợi cảm. Thể thơ tự do cũng góp phần làm cho mạch cảm xúc được tuôn chảy tự nhiên, không gò bó, phù hợp với sự dạt dào của tình mẹ. Khép lại bài thơ, em càng thấm thía hơn giá trị của tình mẫu tử. Mùa cỏ nở hoa không chỉ là khúc ca ngợi tình mẹ, mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, gìn giữ và vun đắp tình cảm thiêng liêng ấy trong cuộc sống.
Câu 2:
Trong bài thơ Mùa cỏ nở hoa, Hồng Vũ đã khắc họa vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẫu tử. Tuy nhiên, trong đời sống hiện nay, bên cạnh những người biết trân trọng và gìn giữ tình cảm gia đình, vẫn có không ít người sống vô tâm, thờ ơ, thậm chí không coi trọng cha mẹ. Đây là một vấn đề đáng suy ngẫm và cần bàn luận.
Trước hết, cần hiểu rằng tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng, là sự hy sinh vô bờ bến của cha mẹ dành cho con cái. Thế nhưng, thực tế cho thấy có những người trẻ sống ích kỷ, chỉ biết đến bản thân, không quan tâm đến sự khác biệt trong suy nghĩ và cách sống của cha mẹ. Họ coi thường, thậm chí gạt bỏ những giá trị truyền thống, không lắng nghe và không tôn trọng cha mẹ.
Người biết tôn trọng sự khác biệt là người biết lắng nghe, thấu hiểu và chia sẻ. Họ có thể không đồng ý với quan điểm của cha mẹ, nhưng vẫn giữ thái độ trân trọng, tìm cách dung hòa để giữ gìn tình cảm gia đình. Từ những lời dạy, kinh nghiệm của cha mẹ, mỗi người con có thể chọn lọc, rút ra bài học để hoàn thiện bản thân. Ngược lại, những người vô tâm, coi thường cha mẹ thường sống ích kỷ, dễ rơi vào lối sống lệch lạc, thiếu trách nhiệm.
Trong thực tế, có nhiều tấm gương biết hiếu kính cha mẹ, sống nhân hậu, nhờ đó mà thành công và được xã hội kính trọng. Nhưng cũng có không ít trường hợp con cái vô tâm, khiến cha mẹ chịu nhiều đau hổ. Đây là lối sống sai lầm, cần được phê phán.
Mỗi chúng ta đều có sự khác biệt, và cha mẹ cũng vậy. Hãy biết tôn trọng, yêu thương cha mẹ, bởi đó là nền tảng để xây dựng một xã hội nhân văn, bình đẳng và hạnh phúc.
Tóm lại, tình mẫu tử là giá trị thiêng liêng mà mỗi người cần trân trọng. Trong cuộc sống hiện nay, việc biết tôn trọng cha mẹ, lắng nghe và thấu hiểu sự khác biệt là điều vô cùng cần thiết. Đó không chỉ là bổn phận của người con, mà còn là cách để giữ gìn hạnh phúc gia đình và làm cho xã hội trở nên tốt đẹp hơn.



Câu 1: bài thơ được viết theo thể thơ tự do
Câu 2:chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ
Câu 3:Biện pháp tu từ nhân hoá: cỏ được gán cho hành động “toả hương”, “hát khúc mùa xuân” như con người
Tác dụng:-Tăng sức gợi hình gợi cảm,tăng hiệu quả diễn đạt,giúp câu văn thêm sinh động hơn
-khiến hình ảnh cỏ trở nên biểu tượng cho người con lớn lên hồn nhiên, khoẻ mạnh, mang lại niềm vui, sức sống và hạnh phúc cho mẹ
-Qua đó cho thấy tác giả là người giảu tình yêu thương,nhân hậu và tinh tế ,tác giả trân trọng tình mẫu tử, mong muốn con trẻ được lớn lên hồn nhiên, bình yên trong vòng tay mẹ, thể hiện tâm hồn nhân văn và tình cảm gia đình sâu sắc
Câu 4: Những dong thơ cho thấy người mẹ có mong ước đối với người con là :người mẹ mong ước con được lớn lên hồn nhiên, khoẻ mạnh, trong tình yêu thương và sự chở che của mẹ, để rồi trở thành niềm vui, sức sống cho cuộc đời mẹ
Câu 5:Một số việc em có thể làm để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý là:
-Luôn biết ơn và kính trọng mẹ.
-Chăm ngoan, học tập tốt để mẹ yên lòng.
-Biết chia sẻ, giúp đỡ mẹ trong công việc hằng ngày.
-Thường xuyên quan tâm, trò chuyện để mẹ cảm thấy ấm áp.
-Sống nhân ái, hiền hoà để xứng đáng với tình thương vô bờ bến của mẹ.