Lê Ngọc Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Ngọc Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Thạch Lam là cây bút tinh tế bậc nhất của văn học lãng mạn Việt Nam 1930-1945. Không đi sâu vào những xung đột kịch tính, văn chương của ông nhẹ nhàng như hơi thở nhưng lại chứa đựng những giá trị nhân bản sâu sắc. Đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” là một lát cắt đầy ám ảnh, phơi bày sự đối lập khắc nghiệt giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự bạc bẽo, tha hóa của con người trước sức mạnh của danh lợi, thị thành. Chủ đề của đoạn trích xoay quanh cuộc gặp gỡ sau sáu năm cách biệt giữa Tâm – một trí thức tiểu tư sản đã thành đạt ở thành phố – và người mẹ già nơi quê nghèo. Ngay từ những dòng đầu tiên, không gian nghệ thuật đã gợi lên sự đối lập. Ngôi nhà cũ “sụp thấp hơn”, “mái gianh xơ xác” hiện lên như một chứng nhân cho sự tảo tần, chịu đựng của người mẹ. Trong khi đó, Tâm bước vào không gian ấy với một tâm thế hoàn toàn xa lạ. Sự tha hóa của Tâm được thể hiện qua thái độ lạnh lùng, xa cách. Cách xưng hô “tôi – bà” cùng câu hỏi xã giao “Bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?” cho thấy một khoảng cách ngăn mênh mông đã hình thành trong lòng anh ta. Tâm cảm thấy cái “ẩm thấp” của ngôi nhà như thấm vào người, một cảm giác ghẻ lạnh với chính nơi mình đã sinh ra. Đỉnh điểm của sự vô tâm là thái độ “nhún vai”, “lơ đãng”, “dửng dưng” trước những câu chuyện về làng quê và sự săn sóc của mẹ. Với Tâm, cuộc sống giàu sang ở tỉnh thành đã cắt đứt sợi dây liên lạc với nguồn cội. Anh ta nhìn mọi thứ ở quê bằng con mắt của một kẻ bề trên, coi những tình cảm giản dị là “khó chịu” và chỉ muốn nhanh chóng rời đi để về với người vợ thành thị. Ngược lại với sự băng giá của Tâm là trái tim ấm nóng, bao dung của người mẹ. Hình ảnh bà cụ “ứa nước mắt”, “run run đỡ lấy gói bạc” khi thấy con về cho thấy tình yêu thương vô điều kiện. Dù con trai biệt tích sáu năm, dù anh ta đối xử lạnh nhạt, bà vẫn chỉ lo lắng khi nghe tin con ốm, vẫn khẩn khoản mời con ở lại ăn bữa cơm quê. Sự đối lập giữa đôi mắt “rơm rớm” vì xúc động của mẹ và cái nhìn “kiêu ngạo” khi rút ví đưa tiền của Tâm đã đẩy bi kịch của sự tha hóa lên cao trào. Với Tâm, tiền bạc là công cụ để trả nghĩa, để khoe mẽ sự thành đạt; còn với người mẹ, đó là biểu hiện của sự đứt gãy tình thâm mà bà chỉ biết nén chịu trong thầm lặng. Đoạn trích còn có sự xuất hiện của nhân vật Trinh – cô gái quê chân chất, thủy chung. Trinh là hiện thân của những giá trị truyền thống tốt đẹp mà Tâm đã vứt bỏ. Sự hiện diện của Trinh càng làm nổi bật vẻ kệch cỡm, hợm hĩnh của Tâm khi anh ta cố tình phô trương sự giàu sang bằng “bốn tấm giấy bạc năm đồng”. Về nghệ thuật, Thạch Lam đã thể hiện bút pháp phân tích tâm lí bậc thầy. Ông không phê phán trực diện mà để nhân vật tự bộc lộ qua cử chỉ, điệu bộ và những dòng suy nghĩ thầm kín. Ngôn ngữ văn xuôi giàu chất thơ, nhịp điệu chậm rãi nhưng có sức nặng lay động tâm hồn người đọc. Tóm lại, đoạn trích “Trở về” là một lời cảnh tỉnh đắt giá về sự xói mòn đạo đức trong xã hội đương thời. Thạch Lam đã thầm kín nhắc nhở chúng ta: Dù đi đâu, thành đạt đến mức nào, con người cũng không được phép quên đi cội nguồn và tình mẫu tử. Bởi khi chối bỏ quá khứ và tình thân, con người chỉ còn là một cái xác không hồn giữa sự hào nhoáng của vật chất.

Câu 1: bài thơ trên được viết theo thể thơ là: thơ tự do

Câu 2: - người bộc lộ cảm xúc ở bài thơ là: nhân vật "tôi" (người chiến sĩ)

-cuộc gặp gỡ giữa người chiến sĩ và bà mẹ nông dân ở vùng đồng chiêm

Câu 3: - biên pháp tu từ trong 2 câu thơ là: so sánh (những cong rơm xơ xác ấm hơn chăn đệm)

- tác dụng:

+ làm cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, hay hơn, có hồn hơn

+ nhấn mạnh giá trị thực sứ không nằm ở sự sang trọng mà là ở tấm lòng của mỗi con người. Những thứ tưởng chừng rẻ rúng, giản đơn nhưng lại mang lại cho chúng ta sự che chở, ấm áp nhất

+ qua đó tác giả thể hiện lòng biết ơn và trân trọng sâu sắc trước tấm lòng nhân hậu, bao dung của những người mẹ nghèo ở vùng đồng chiêm

Câu 4:nhận xét vềhinhf ảnh ổ rơm xuất hiện trong bài thơ là: hình ảnh bình dị, nghéo khó và gắn liền với sự lam lũ của làng quê. Nó không chỉ là một hình ảnh gắn liền mà còn là nơi chứa đựng hơi ấm tình người, cao quý và nồng nàn hơn giá trị vật chất

Câu 5: cảm xúc chủ đạo của bài thơ là: ngợi ca tình mẫu tử và lòng dân dành cho người chiến sĩ

Câu 6: bài thơ "hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc về tình người bình dị mà cao cả. Qua hình ảnh ổ rơm xơ xác nhưng ấm áp, tác giả đã khắc hoạ thành công lòng nhân hậu, bao dung của người mẹ nghèo dành cho người chiến sĩ Sự đói lập giữa cái thiếu thốn về vật chất và sự đủ dầy về tình thương giúp em nhạn ra giá trị thưch sự của cuộc sống không nằm ở sự giàu sang Những câu thơ giàu hình ảnh như ''kén bọc tằm'' hay "hương mật ong của ruộng" đã đưa em về với vẻ đẹp mộc mạc, nông nàn của làng quê Việt Nam. qua đó, bài thơ khơi dậy trong lòng môi người sự trân trọng và biết ơn đói với những người hy sinh thầm lạng của những người mẹ, người dân nơi đồng chiêm trũng



Bài thơ "Mẹ" là một tác phẩm đầy xúc động, khơi gợi trong lòng người đọc những rung cảm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Với ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, bài thơ không chỉ là lời tri ân mà còn là bức chân dung tảo tần, cao quý của người mẹ hiền suốt một đời hy sinh thầm lặng cho con. Bài thơ gây ấn tượng mạnh nhờ biện pháp so sánh xuyên suốt: "Mẹ nghèo như đoá hoa sen". Hình ảnh hoa sen- biểu tượng của sự thuần khiết, "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" - đã lột tả trọn vẹn cuộc đời thầm lặng, chịu thương chịu khó của mẹ. Nghệ thuật đối lập giữa sự trưởng thành, bay xa của con "đoá hoa thơm", "chân trời gió lộng" với sự già yếu, đơn chiếc của mẹ "lay lắt chiếc bóng", "nắng quải chiều hôm" tạo nên một nỗi đau xót xa, nhức nhối. Đặc biệt, khổ thơ cuối với hình ảnh "sen tàn rồi sen lại nở" và mẹ hoá thành "ngôi sao lên trời" là một cách kết thúc đầy nhân văn, khẳng định sự bất tử của tình mẹ trong tâm hồn con cái. Qua câu chuyện, em rút ra được bài học hãy trân trọng và yêu thương mẹ để sau này không phải hối hận.

+ Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ chủ động bắt chuyện, phá vỡ khoảng cách, nhắc lại những kỷ niệm thời ấu thơ, khẳng định lại chức vụ không làm thay đổi tình bạn bè chân thành

+ Cách ứng xử của anh béo gợi cho em điều gì là: sự tôn trọng thực sự của anh béo giành cho anh gầy. Ban đầu, anh béo rất vồn vã, chân thành và sau đó cảm thấy buồn nôn trước sự nịnh hót; điều này nhắc nhở rằng chúng ta cần giữ thái độ bình đẳng, không nên lấy chức quyền để áp đặt hay làm bạn bè khó xử

+ Chi tiết "Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó" gợi tả điều gì là: sự hèn mọn, khiếp sợ đến mức thảm hại

+ Ý nghĩa của chi tiết đó là: chi tiết thói sùng bái chức tước đến mức nhu nhược, lột tả bản chất hèn mọn, nô lệ làm biến dạng cả nhân cách lẫn sự vật xung quanh