Nguyễn Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Ngọc
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-01 20:05:29
Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh em bé ngồi đợi mẹ về từ ruộng lúa khi trời đã tối. Em bé thấy vầng trăng non, thấy đom đóm bay, nhưng vẫn chưa thấy mẹ đâu. Hình ảnh "mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm" gợi lên sự vất vả, lam lũ của người mẹ, phải làm việc đến tối mịt. Em bé ngồi chờ mẹ trong căn nhà tranh "trống trải", bếp chưa nhen lửa, một không gian gợi lên sự cô đơn, thiếu vắng hơi ấm gia đình. Tiếng "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa" là một chi tiết âm thanh chân thực, cho thấy sự nhọc nhằn, gánh nặng mưu sinh mà người mẹ đang gánh vác. Đến cuối bài thơ, mẹ đã về, nhưng "nỗi đợi vẫn nằm mơ". Câu thơ này rất xúc động, thể hiện rằng việc chờ mẹ đã trở thành thói quen, in sâu vào tâm trí em bé, đến mức đi vào cả giấc mơ. Qua những hình ảnh giản dị, mộc mạc, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng tình cảm yêu thương mẹ thiết tha, hồn nhiên của em bé và sự thấu hiểu sâu sắc về công lao to lớn, vất vả của người mẹ.
2026-03-01 20:05:27
Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh em bé ngồi đợi mẹ về từ ruộng lúa khi trời đã tối. Em bé thấy vầng trăng non, thấy đom đóm bay, nhưng vẫn chưa thấy mẹ đâu. Hình ảnh "mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm" gợi lên sự vất vả, lam lũ của người mẹ, phải làm việc đến tối mịt. Em bé ngồi chờ mẹ trong căn nhà tranh "trống trải", bếp chưa nhen lửa, một không gian gợi lên sự cô đơn, thiếu vắng hơi ấm gia đình. Tiếng "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa" là một chi tiết âm thanh chân thực, cho thấy sự nhọc nhằn, gánh nặng mưu sinh mà người mẹ đang gánh vác. Đến cuối bài thơ, mẹ đã về, nhưng "nỗi đợi vẫn nằm mơ". Câu thơ này rất xúc động, thể hiện rằng việc chờ mẹ đã trở thành thói quen, in sâu vào tâm trí em bé, đến mức đi vào cả giấc mơ. Qua những hình ảnh giản dị, mộc mạc, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng tình cảm yêu thương mẹ thiết tha, hồn nhiên của em bé và sự thấu hiểu sâu sắc về công lao to lớn, vất vả của người mẹ.
2026-03-01 20:05:23
Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh em bé ngồi đợi mẹ về từ ruộng lúa khi trời đã tối. Em bé thấy vầng trăng non, thấy đom đóm bay, nhưng vẫn chưa thấy mẹ đâu. Hình ảnh "mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm" gợi lên sự vất vả, lam lũ của người mẹ, phải làm việc đến tối mịt. Em bé ngồi chờ mẹ trong căn nhà tranh "trống trải", bếp chưa nhen lửa, một không gian gợi lên sự cô đơn, thiếu vắng hơi ấm gia đình. Tiếng "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa" là một chi tiết âm thanh chân thực, cho thấy sự nhọc nhằn, gánh nặng mưu sinh mà người mẹ đang gánh vác. Đến cuối bài thơ, mẹ đã về, nhưng "nỗi đợi vẫn nằm mơ". Câu thơ này rất xúc động, thể hiện rằng việc chờ mẹ đã trở thành thói quen, in sâu vào tâm trí em bé, đến mức đi vào cả giấc mơ. Qua những hình ảnh giản dị, mộc mạc, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng tình cảm yêu thương mẹ thiết tha, hồn nhiên của em bé và sự thấu hiểu sâu sắc về công lao to lớn, vất vả của người mẹ.