Anhhh Duc (Bốp)

Giới thiệu về bản thân

hi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Muốn tính diện tích xung quanh của hình hộp chữ nhật, ta lấy chu vi mặt đáy nhân với chiều cao (cùng một đơn vị đo).
Công thức: \(S_{xq}=(a+b)\times2\times h\) (với \(S_{xq}\) ,a là chiều dài mặt đáy, b là chiều rộng mặt đáy và h là chiều cao)

Bài hát được sáng tác cả nhạc và lời của nhạc sĩ Minh Beta (tên tht là bùi quang minh).

// ... (các dòng từ 1 đến 33 giữ nguyên)

dh { // Đây là signed main theo define của bạn

ios_base::sync_with_stdio(0);

cin.tie(0); cout.tie(0);

// Xử lý file: Sử dụng ifndef hoặc kiểm tra trực tiếp

#define TASK "BCNN"

if (string(TASK) != "") {

if (fopen(TASK".inp", "r")) {

freopen(TASK".inp", "r", stdin);

freopen(TASK".out", "w", stdout);

}

}


long long a, b;

if (cin >> a >> b) {

// Công thức BCNN(a, b) = (a * b) / GCD(a, b)

// Chia trước để tránh tràn số (overflow)

long long res = (a / gcd(a, b)) * b;

cout << res << endl;

}


return 0;

}


Đỉnh Everest nằm trên biên giới giữa Nepal (phía nam) và Khu tự trị Tây Tạng của Trung Quốc (phía bắc). Ngọn núi này là một phần của dãy Himalaya tráng lệ ở châu Á. Ngoài ra everest còn là đỉnh núi cao nhất tgioi

mình cx v nè ms vô lại từ cn tuần trc

Có 3 dấu hiệu xác định giọng đô trưởng:
- Ko có dấu thăng hay giáng ở đầu khuông nhạc
- Kết thúc = nốt đô (C)
- Gồm các nốt cơ bản: C - D - E - F - G - A - B - (C).
- Khoảng cách các nốt: 1 - 1 - 1/2 - 1 - 1 - 1 - 1/2

Câu 1:

Trong cuộc sống, hành trình trưởng thành của mỗi ng chx bao h là một con đường trải đầy hoa hồng, và lời khuyên "Đừng sợ hãi"chính là chiếc chìa khóa vàg giúp cta mở cánh cửa của sự thành côg. Sợ hãi là một trạg thái tâm lý htoàn tnhiên của con ng trước những khó khăn, thử thách hoặc những điều mới lạ chưa từng biết đến. Tuy nhiên, nếu cứ giữ mãi nỗi sợ ấy trong lòng, cta sẽ tự giới hạn năng lực của chính mình, trở nên rụt rè, nhút nhát và dễ dàng đầu hàng trước số phận. Khi dám dũng cảm đối mặt và bước qua nỗi sợ hãi, cta không chỉ rèn luyện được tinh thần kiên cường mà còn tích lũy được nhiều bài học kinh nghiệm quý giá. Nhìn lại lịch sử dân tộc, nếu những người lính năm xưa sợ hãi bom đạn, đất nước đã không thể có được nền độc lập như ngày hôm nay. Đối với một hsinh, "đừng sợ hãi" chính là việc dám đối mặt với những bài toán khó, những kỳ thi cam go và thẳng thắn nhìn nhận những khuyết điểm của bản thân để sửa đổi. Vượt qua nỗi sợ không phải là biến mình thành người liều lĩnh, mà là việc trang bị đầy đủ kiến thức, kỹ năng và một tinh thần lạc quan để vững vàng tiến về phía trước.

Câu 2:

Lê Anh Xuân là một nhà thơ - chiến sĩ tiêu biểu của nền văn học thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ của ông tràn đầy tinh thần lạc quan, yêu đời và tình yêu quê hương đất nước thiết tha, sâu nặng. Bài thơ "Hành quân giữa rừng xuân" là một tác phẩm đặc sắc, khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên tươi đẹp nơi núi rừng và vẻ đẹp tâm hồn ngời sáng của ng lính trên đg ra trận.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã mở ra một ko gian rừng xuân vô cùg sốg độg, tràn ngập âm thanh và nhạc điệu của tnhiên:

"Rừng xa vọng tiếng chim gù, Ngân nga tiếng suối, vi vu gió ngàn. Mùa xuân đẫm lá ngụy trang, Đường ra tiền tuyến nở vàng hoa mai."

Bằng việc sử dụng các từ láy gợi thanh rất tinh tế như "ngân nga", "vi vu", nhà thơ đã biến không gian chiến trường vốn hiểm nguy, ác liệt thành một bản hòa ca vui tươi của đất trời. Giữa khung cảnh thơ mộng ấy, hình ảnh "Mùa xuân đẫm lá ngụy trang" hòa cùng sắc "vàng hoa mai" đan xen vào nhau, làm cho chặng đường hành quân ra tiền tuyến của ng lính trở nên tràn đầy sức sống, mang đậm hương vị của ngày Tết cổ truyền và niềm hy vọng.

Không chỉ có tình yêu thiên nhiên, ng chiến sĩ cách mạng còn mang trong mình những tcảm gia đình, quê hương vô cùng thiêng liêng và ấm áp:

"Ba lô nặng, súng cầm tay, Đường xa biết mấy dặm dài nhớ thương. Giờ này mẹ ở quê hương, Cũng chừng đang dõi theo đường ta đi."

Dù trên vai mang nặng ba lô hành trang, tay chắc tay súng bước đi trên chặng đường dài đầy gian khổ, người lính vẫn dành một khoảng lặng trong tâm hồn để hướng về quê nhà, nhớ về người mẹ kính yêu. Nỗi nhớ thương ấy không hề làm cho đôi chân họ yếu mềm, mà trái lại, sự đồng điệu trong tâm hồn khi biết ở nơi quê cũ "mẹ cũng chừng đang dõi theo" đã trở thành nguồn động lực to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho các anh vững bước.

Vượt lên trên những khắc nghiệt của thời tiết và bom đạn quân thù, người lính vẫn giữ vững ý chí sắt đá và lý tưởng sống cao đẹp:

"Đêm mưa, ngày nắng sá gì, Quân thù còn đó, ta đi chưa về."

Cụm từ "sá gì" thể hiện thái độ hiên ngang, chủ động và coi nhẹ mọi gian khổ của người chiến sĩ. Lý tưởng của các anh thật giản dị mà vĩ đại: khi đất nước còn bóng dáng quân xlược, các ah sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng tư để đi theo tiếng gọi thiêg liêg của Tổ quốc, chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do.

Bài thơ khép lại bằng một nốt nhạc vui tươi, rộn rã và tràn đầy niềm tin vào tương lai

"Chim rừng thánh thót bên khe, Nhìn lên xanh biếc bốn bề rừng xuân."

Cái nhìn hướng lên sắc "xanh biếc" của vòm lá và bầu trời thể hiện tinh thần lạc quan yêu đời và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai chiến thắng hoàn toàn của dân tộc. Tóm lại, với ngôn điệu thơ rộn ràng, hình ảnh giản dị nhưng giàu sức gợi, "Hành quân giữa rừng xuân" đã khắc họa xuất sắc hình ảnh người lính cụ Hồ: vừa lãng mạn, yêu đời, vừa kiên cường, bất khuất. Bài thơ khơi gợi trong lòng thế hệ trẻ hnay lòng biết ơn và niềm tự hào sâu sắc về thế hệ cha anh đi trước. (tui viết tắt hơi nhiều)

Chào em! Đây là một đề bài rất hay và quen thuộc trong chương trình Ngữ văn lớp 6 (phần văn tự sự - kể chuyện đời thường). Để làm tốt bài văn này, em cần kể lại một câu chuyện chân thực, có mở đầu, diễn biến và kết thúc, đồng thời nêu được cảm nghĩ của mình sau khi làm được việc tốt đó.

Dưới đây là dàn ý chi tiết và một bài văn mẫu hoàn chỉnh để em tham khảo và lấy ý tưởng nhé!


Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

  • Dẫn dắt: Giới thiệu về truyền thống "thương người như thể thương thân" hoặc nêu suy nghĩ ngắn gọn của em về việc giúp đỡ người khác (Giúp đỡ người khác đem lại niềm vui cho chính mình).
  • Giới thiệu câu chuyện: Nêu hoàn cảnh, thời gian và việc tốt mà em đã làm (Ví dụ: Giúp một cụ già qua đường giữa trời nắng/mưa).

2. Thân bài

  • Hoàn cảnh xảy ra sự việc: * Hôm đó là thứ mấy? Thời tiết thế nào? Em đang đi đâu?
    • Em đã gặp ai trong hoàn cảnh khó khăn? (Ngoại hình, cử chỉ của người đó lúc ấy).
  • Diễn biến câu chuyện:
    • Em đã suy nghĩ gì khi nhìn thấy tình huống đó? (Có chút ngần ngại hay quyết định giúp đỡ ngay?)
    • Em đã hành động như thế nào? (Chạy đến hỏi thăm, đỡ đồ đạc, dắt tay...).
    • Phản ứng của người được giúp đỡ và những người xung quanh (Họ vui mừng, cảm ơn em ra sao?).
  • Kết quả: Công việc hoàn thành tốt đẹp, người đó an toàn hoặc bớt gặp khó khăn.

3. Kết bài

  • Nêu cảm xúc của em sau khi làm được việc tốt (Tự hào, vui sướng, thấy lòng ấm áp).
  • Rút ra bài học cho bản thân: Cần tích cực làm nhiều việc tốt hơn nữa để lan tỏa yêu thương.

Bài văn mẫu tham khảo

Mỗi người có một định nghĩa riêng về hạnh phúc. Đối với em, hạnh phúc không phải là những món đồ chơi đắt tiền hay những bộ quần áo mới, mà hạnh phúc chính là khi bản thân làm được một việc tốt, mang lại niềm vui và sự giúp đỡ cho người khác. Câu chuyện giúp một bà cụ qua đường vào chiều thứ Sáu tuần trước đã để lại cho em một kỷ niệm thật sâu sắc.

Hôm đó là một buổi chiều mùa hè, trời nắng gay gắt như đổ lửa. Sau tiếng trống tan trường, em nhanh chóng thu dọn sách vở để đi bộ về nhà. Đường phố lúc năm giờ chiều đông đúc, tấp nập người và xe qua lại. Tiếng còi xe inh ỏi xen lẫn khói bụi khiến ai cũng muốn di chuyển thật nhanh để trở về tổ ấm của mình.

Khi đi đến ngã tư gần nhà, em bỗng chú ý đến một bà cụ đang đứng ngập ngừng ở vỉa hè. Cụ mặc bộ quần áo bà ba giản dị, mái tóc đã bạc phơ, làn da nhăn nheo in hằn dấu vết của thời gian. Trên tay cụ xách một chiếc giỏ nhựa khá nặng, có vẻ như cụ vừa đi chợ về. Bà cụ nhìn dòng xe cộ lao vun vút trên đường với ánh mắt đầy lo lắng, sợ hãi. Cụ bước chân xuống định qua đường rồi lại rụt rè bước lùi lại vì dòng xe quá đông và không ai có ý định nhường đường.

Nhìn thấy dáng vẻ gầy gò, cô độc của cụ giữa dòng đời hối hả, em cảm thấy rất thương xót và nghĩ ngay đến người bà nội ở quê của mình. Chẳng chần chừ thêm một giây nào, em liền chạy ngay đến bên cạnh cụ, khẽ nghiêng đầu lễ phép nói: — Bà ơi, đường đông xe quá, để cháu xách hộ giỏ và dắt bà qua đường nhé ạ!

Bà cụ quay sang nhìn em, ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ rồi nhanh chóng chuyển thành một nụ cười hiền hậu. Cụ đưa chiếc giỏ cho em và bảo: — Ôi, thế thì quý hóa quá! Cảm ơn cháu khôi ngô, ngoan ngoãn nhé!

Em đỡ lấy chiếc giỏ nhựa từ tay cụ, một tay xách giỏ, tay còn lại nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy gò, ấm áp của bà. Em dặn cụ đi sát vào người em, rồi em giơ cao tay còn lại lên để ra hiệu xin đường cho các phương tiện chú ý giảm tốc độ. Hai bà cháu bước từng bước cẩn trọng, chậm rãi qua vạch đường dành cho người đi bộ. Nhờ sự xuất hiện của em, một số chú đi xe máy cũng đã chủ động đi chậm lại để nhường đường.

Khi hai bà cháu đã đặt chân lên bờ vỉa hè an toàn phía bên kia đường, em nhẹ nhàng đặt chiếc giỏ xuống và hỏi thăm cụ. Cụ đón lấy chiếc giỏ, xúc động xoa đầu em và nói: "Cháu ngoan quá, cảm ơn cháu rất nhiều. Nhờ có cháu mà bà mới qua được đoạn đường nguy hiểm này". Nhìn nụ cười móm mém, đầy lòng bao dung và biết ơn của cụ, em cảm thấy lòng mình ngập tràn một niềm vui sướng khó tả. Em chào cụ rồi tiếp tục rảo bước về nhà, lòng thầm vui vẻ.

Về đến nhà, em đã đem câu chuyện này kể lại cho mẹ nghe. Mẹ đã ôm em vào lòng và khen em là một đứa trẻ ngoan, biết yêu thương và sẻ chia. Lời khen của mẹ càng làm cho niềm vui trong em nhân lên gấp bội.

Qua việc làm nhỏ bé ấy, em nhận ra rằng việc tốt không ở đâu xa xôi, cũng không cần phải là những điều đao to búa lớn. Chỉ cần một hành động nhỏ xuất phát từ tấm lòng chân thành, chúng ta đã có thể mang lại niềm vui cho người khác và làm cho cuộc sống này trở nên tốt đẹp, ấm áp hơn. Em tự hứa sẽ cố gắng làm thật nhiều việc tốt hơn nữa trong tương lai.