Chu Bảo Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Tao là tộc nhân Uchiha!
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sự khác nhau trong suy nghĩ của người nông dân và con lừa:
- Suy nghĩ của người nông dân: Con lừa đã già và cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi cứu con lừa lên cả.
→ Suy nghĩ bi quan
- Suy nghĩ của con lừa: luôn kêu cứu, ngọn lửa khát vọng sống luôn rực cháy trong lòng, Mong chờ được cứu sống, mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.
→ Suy nghĩ lạc quan

Một trong những sự kiện lịch sử có ý nghĩa vô cùng quan trọng với dân tộc Việt Nam là Chiến thắng Điện Biên Phủ. Với sự kiện này, cuộc kháng chiến chống thực dân pháp đã chính thức giành thắng lợi.

Nhà thơ Tố Hữu đã từng viết:

“Chín năm làm một Điện Biên
Nên vành hoa đỏ, nên thiên sử vàng”

Từ đó, chúng ta mới thấy được ý nghĩa của chiến dịch này. Trước hết, chiến dịch Điện Biên Phủ là đỉnh cao của cuộc tiến công chiến lược Đông Xuân 1953 - 1954. Ba đợt tiến công diễn ra trong năm mươi sáu ngày đêm. Đợt 1 (từ 13 đến 17 tháng 3), chúng ta tiêu diệt được hai cứ điểm quan trọng là Him Lam và Độc Lập, mở toang cánh cửa phía Bắc và Đông Bắc cho quân ta tiến xuống lòng chảo và khu trung tâm. Đợt 2 (từ 30 tháng 3 đến 30 tháng 4), ta đã kiểm soát các điểm cao, khu trung tâm Điện Biên Phủ nằm trong tầm bắn các loại sống của ta. Còn quân địch rơi vào thể bị động mất tinh thần cao độ. Đợt 3 (từ 1 đến 7 tháng 5), quân ta tổng công kích tiêu diệt toàn bộ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Đến ngày 7 tháng 5 năm 1954, chiến dịch toàn thắng.

Thắng lợi của chiến dịch Điện Biên Phủ đã chấm dứt chín năm kháng chiến chống Pháp trường kỳ, gian khổ của nhân dân Việt Nam. Từ đó, thực dân Pháp buộc phải ký kết Hiệp định Giơ-ne-vơ (7/1954) về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình tại các nước Đông Dương. Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ thể hiện niềm tự hào dân tộc, niềm tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và cổ vũ toàn Đảng, toàn dân một lòng chiến đấu dưới lá cờ vẻ vang của Đảng vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Đồng thời, chiến thắng này cũng cổ vũ mạnh mẽ phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới, đặc biệt là các nước ở châu Á, châu Phi và Mĩ La-tinh.

Có thể khẳng định rằng, Điện Biên Phủ là một trong những chiến dịch vô cùng quan trọng, góp phần đánh bại kẻ thù xâm lược - thực dân Pháp.

• Vấn đề gợi ra: Văn bản gợi ra vấn đề về khám phá vũ trụ, sự thấu hiểu và bao dung đối với những nền văn minh khác biệt, và trách nhiệm đạo đức của con người khi đối mặt với cái mới.

• Vấn đề đã giải quyết: Đến năm 2022, con người đã đạt bước tiến lớn trong việc thám hiểm Hỏa Tinh bằng các thiết bị tự hành để tìm kiếm dấu hiệu sự sống và môi trường định cư tương lai.

• Quốc gia đi đầu: Hoa Kỳ (Mỹ) là quốc gia dẫn đầu với các dự án của NASA.

Trong văn bản, nhân vật Đức Cha Peregrine để lại ấn tượng sâu sắc nhất bởi lòng bao dung và cái nhìn nhân văn cao cả. Thay vì chọn cuộc sống dễ dàng nơi thành phố, Cha đã quyết tâm dấn thân vào những dãy đồi gai góc để tìm hiểu và cứu rỗi linh hồn những sinh vật "quả cầu lửa" kỳ lạ trên Hỏa Tinh. Cha không nhìn nhận sự khác biệt bằng định kiến mà bằng niềm tin mãnh liệt rằng mọi sự sống thông minh đều xứng đáng được yêu thương. Hành động tự mở lối đi riêng của Cha cho thấy một tâm hồn dũng cảm, luôn khao khát thấu hiểu và sẻ chia. Qua đó, Cha hiện lên như một biểu tượng đẹp đẽ về lòng vị tha và đức tin chân chính trong vũ trụ bao la.


Một vị anh hùng tiêu biểu của thời kì phong kiến Việt Nam mà tôi vô cùng kính phục là Quang Trung – vị hoàng đế tài ba đã lãnh đạo nghĩa quân Tây Sơn đánh tan quân Thanh vào mùa xuân năm Kỉ Dậu 1789.

Mỗi khi đọc lại những trang sử về ông, tôi như được sống trong không khí hào hùng của những ngày cuối năm 1788. Khi ấy, lợi dụng tình hình rối ren trong nước, quân Thanh kéo sang xâm lược Thăng Long. Trước tình thế nguy cấp đó, Nguyễn Huệ đã lên ngôi hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung và lập tức tiến quân ra Bắc. Tôi hình dung cảnh đoàn quân Tây Sơn hành quân thần tốc giữa mùa đông giá rét: áo giáp sáng loáng, cờ đào phấp phới trong gió, tiếng trống thúc quân dồn dập suốt ngày đêm.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là tài chỉ huy và ý chí quyết thắng của ông. Chỉ trong một thời gian ngắn, quân Tây Sơn đã vượt quãng đường dài từ Phú Xuân ra Bắc Hà. Đêm ba mươi Tết, khi mọi nơi còn chìm trong không khí chuẩn bị đón xuân, quân ta đã bất ngờ tấn công đồn Hà Hồi. Tiếp đó là trận đánh quyết liệt ở đồn Ngọc Hồi. Tôi tưởng tượng khói súng mù mịt, tiếng hò reo vang dậy, những tấm khiên rơm tẩm nước che chắn trước làn đạn của quân Thanh. Giữa làn khói lửa, hình ảnh người chỉ huy oai phong càng làm tôi thêm cảm phục.

Chỉ trong vòng vài ngày đầu xuân, quân Thanh hoàn toàn thất bại, tướng giặc phải tháo chạy về nước. Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa đã bảo vệ vững chắc nền độc lập dân tộc và khẳng định sức mạnh của nghĩa quân Tây Sơn.

Tìm hiểu về Quang Trung, tôi càng thêm tự hào về truyền thống chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta. Ông không chỉ là một vị tướng tài ba mà còn là biểu tượng của ý chí quật cường và tinh thần yêu nước. Hình ảnh người anh hùng áo vải cưỡi ngựa xông pha trận mạc sẽ mãi là nguồn cảm hứng để tôi cố gắng học tập và sống xứng đáng với lịch sử vẻ vang của cha ông.

Trong lịch sử nước ta, có rất nhiều chiến công oanh liệt, nhưng em ấn tượng nhất với chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 do Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn chỉ huy. Đây là trận đánh đánh dấu sự thất bại thảm hại của quân Nguyên - Mông xâm lược, bảo vệ bờ cõi nước ta.

Năm 1288, sau nhiều lần bị quân dân nhà Trần đánh bại, tướng giặc Thoát Hoan quyết định rút quân về nước. Nhưng tướng Ô Mã Nhi lại dẫn thủy quân theo sông Bạch Đằng để rút lui. Biết trước điều này, Trần Quốc Tuấn đã chuẩn bị một kế hoạch đầy mưu trí.

Ông cho quân mai phục hai bên bờ sông và bí mật đóng những cọc gỗ lớn, nhọn hoắt dưới lòng sông Bạch Đằng. Khi thủy triều dâng cao, những cây cọc này chìm xuống, không ai phát hiện được. Sau đó, Trần Quốc Tuấn cho quân mai phục chờ đợi.

Đúng như dự đoán, khi đoàn thuyền của Ô Mã Nhi tiến vào cửa sông, quân Trần cho thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua trận, rút lui. Quân giặc hò reo đuổi theo. Đúng lúc ấy, nước triều bắt đầu rút mạnh. Những cọc gỗ nhọn dần lộ ra, hàng loạt thuyền chiến của quân Nguyên - Mông bị mắc kẹt và vỡ nát. Khi đó, quân ta từ hai bên bờ xông ra, dùng cung tên và hỏa công tấn công dữ dội.

Quân địch hoảng loạn, kẻ bị tiêu diệt, kẻ bị bắt sống, trong đó có cả tướng Ô Mã Nhi. Trận đánh kết thúc với chiến thắng vang dội của quân dân nhà Trần.

Chiến thắng Bạch Đằng không chỉ đập tan âm mưu xâm lược của giặc mà còn thể hiện tài thao lược xuất sắc của Trần Quốc Tuấn. Nhờ có ông, đất nước ta mới giữ vững được độc lập. Khi học về trận chiến này, em vô cùng khâm phục trí tuệ và lòng dũng cảm của ông.

Trong lịch sử dân tộc, Lý Thường Kiệt là vị tướng tài ba gắn liền với cuộc kháng chiến chống quân Tống thế kỉ XI. Trong số những sự kiện tiêu biểu về ông, tôi ấn tượng nhất là việc ông chỉ huy quân dân ta chiến đấu và làm nên chiến thắng trên phòng tuyến sông Như Nguyệt năm 1077.

Tôi vẫn hình dung như mình đang có mặt bên bờ sông Như Nguyệt vào những ngày căng thẳng ấy. Trước mặt tôi là dòng sông rộng, nước chảy lững lờ nhưng ẩn chứa biết bao hiểm nguy. Theo sử sách ghi lại, khi quân Tống tràn sang xâm lược nước ta, Lý Thường Kiệt đã chủ động cho xây dựng một phòng tuyến kiên cố ở bờ nam sông. Ông cho đắp lũy đất cao, dựng rào tre dày đặc và bố trí quân lính ngày đêm canh giữ. Không khí nơi đây hẳn rất khẩn trương: tiếng quân sĩ luyện tập, tiếng búa đóng cọc, tiếng bàn bạc kế sách vang lên liên hồi.

Quân Tống đóng ở bờ bắc sông, nhiều lần tìm cách vượt sông tấn công. Tôi tưởng tượng những mũi tên bay vun vút trên không trung, tiếng trống trận dồn dập, mặt sông dậy sóng bởi thuyền bè qua lại. Thế nhưng, nhờ sự chỉ huy tài tình của Lý Thường Kiệt, quân ta vẫn giữ vững phòng tuyến. Điều khiến tôi khâm phục nhất là vào một đêm khuya, để khích lệ tinh thần binh sĩ, ông đã cho người ngâm vang bài thơ “Nam quốc sơn hà” trong đền thờ bên sông. Giữa không gian tĩnh lặng của đêm tối, tiếng ngâm thơ vang vọng, trang nghiêm và hào hùng. Lời thơ khẳng định chủ quyền thiêng liêng của dân tộc như tiếp thêm sức mạnh cho quân sĩ. Tôi có thể cảm nhận được niềm tin và ý chí chiến đấu bừng lên trong lòng mỗi người lính.

Sau nhiều ngày giằng co, quân Tống rơi vào thế mệt mỏi và thiếu thốn lương thực. Nắm bắt thời cơ, Lý Thường Kiệt quyết định phản công. Quân ta vượt sông đánh úp, khiến quân giặc không kịp trở tay và buộc phải rút lui về nước. Chiến thắng ấy đã bảo vệ vững chắc nền độc lập của Đại Việt.

Khi tìm hiểu về sự kiện này, tôi càng thêm tự hào và biết ơn thế hệ cha ông. Chiến thắng trên phòng tuyến Như Nguyệt không chỉ thể hiện tài năng quân sự xuất sắc của Lý Thường Kiệt mà còn cho thấy tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường của dân tộc ta. Đó là một trang sử hào hùng mà mỗi người Việt Nam luôn ghi nhớ và trân trọng.

a) Thể tích của hình hộp chữ nhật đã cho là:

\(V = x \left(\right. x - 1 \left.\right) \left(\right. x + 1 \left.\right) = x^{3} - x\)

b) Tại \(x = 4\), thể tích của hình hộp chữ nhật là:

\(V = 4^{3} - 4 = 60\) (đvị thể tích)

Ta có phép chia hết và thương là \(Q = 2 x^{2} - 3 x + 1\).

5x(4x2−2x+1)−2x(10x2−5x+2)=−36 

\(5 x . 4 x^{2} + 5 x . \left(\right. - 2 x \left.\right) + 5 x . 1 + \left(\right. - 2 x \left.\right) . 10 x^{2} + \left(\right. - 2 x \left.\right) . \left(\right. - 5 x \left.\right) + \left(\right. - 2 x \left.\right) . 2 = - 36\) 

\(20 x^{3} + \left(\right. - 10 x^{2} \left.\right) + 5 x + \left(\right. - 20 x^{3} \left.\right) + 10 x^{2} + \left(\right. - 4 x \left.\right) = - 36\)

\(\left(\right. 20 x^{3} - 20 x^{3} \left.\right) + \left(\right. - 10 x^{2} + 10 x^{2} \left.\right) + \left(\right. 5 x - 4 x \left.\right) = - 36\)

\(x = - 36\)

Vậy \(x = - 36\).