Nguyễn Thái Dương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Thuyền trưởng Nê-mô trong "Hai vạn dặm dưới đấy biển" là một nhân vật độc đáo, kết hợp giữa một nhà khoa học tài ba và một người mang tâm hồn tự do, nổi loạn. Nê-mô sở hữu tri thức uyên bác, tự tay thiết kế tàu ngầm Nautilus hiện đại, thể hiện đỉnh cao trí tuệ nhân loại. Ông khinh miệt xã hội loài người bất công trên mặt đất, chọn biển cả làm nơi trú ngụ để tự do tuyệt đối. Vẻ đẹp của Nê-mô nằm ở lòng nhân ái ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu nhưng cũng rất tàn nhẫn với kẻ thù. Nhân vật này đại diện cho khát vọng khám phá, làm chủ thiên nhiên và tư tưởng phản kháng chống lại sự áp bức, là một biểu tượng lãng mạn về con người lý tưởng có tâm hồn cao thượng.
Câu 2:
Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, thành công không bao giờ là kết quả của một phép màu ngẫu nhiên. Giữa sự may mắn và nỗ lực, tôi tin rằng tự mình nỗ lực chính là yếu tố then chốt và quan trọng nhất quyết định giá trị thực sự của con người.Nỗ lực là quá trình rèn luyện, kiên trì và không ngừng học hỏi để vượt qua những giới hạn của bản thân. Nếu may mắn là món quà bất ngờ của số phận mà chúng ta không thể kiểm soát, thì nỗ lực lại là chiếc lái tàu nằm gọn trong tay mỗi người. Một người có thể gặp may một lần, nhưng không thể dựa vào sự may mắn để đi hết chặng đường dài. Chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần làm việc bền bỉ mới giúp chúng ta nắm bắt được thời cơ khi nó đến. Hơn nữa, nỗ lực giúp con người rèn luyện bản lĩnh. Khi đối mặt với thất bại, người chỉ chờ đợi may mắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc, trong khi người biết nỗ lực sẽ nhìn nhận sai lầm để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Thành công đến từ sự cố gắng sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc tự hào và bền vững. Nó khẳng định giá trị thực của một cá nhân, giúp họ nhận được sự tôn trọng từ xã hội. Hãy nhìn vào những tấm gương như Nick Vujicic hay thầy Nguyễn Ngọc Ký; họ không có một cơ thể trọn vẹn – một sự "kém may mắn" tột cùng – nhưng chính nỗ lực phi thường đã giúp họ viết nên những kỳ tích. Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận vai trò của may mắn. Một môi trường thuận lợi, một cuộc gặp gỡ tình cờ có thể giúp con đường đi ngắn lại. Tuy nhiên, may mắn chỉ là "chất xúc tác", còn nội lực mới là "động cơ". Nếu bạn không có thực lực, may mắn cũng chỉ là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Tóm lại, thành công bền vững là quả ngọt của một quá trình lao động nghiêm túc và bền bỉ. Thay vì ngồi chờ đợi những vận may từ trên trời rơi xuống, mỗi người trẻ cần chủ động tích lũy tri thức và rèn luyện ý chí ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, vận may lớn nhất cuộc đời chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của chính mình.Câu 1:
Thuyền trưởng Nê-mô trong "Hai vạn dặm dưới đấy biển" là một nhân vật độc đáo, kết hợp giữa một nhà khoa học tài ba và một người mang tâm hồn tự do, nổi loạn. Nê-mô sở hữu tri thức uyên bác, tự tay thiết kế tàu ngầm Nautilus hiện đại, thể hiện đỉnh cao trí tuệ nhân loại. Ông khinh miệt xã hội loài người bất công trên mặt đất, chọn biển cả làm nơi trú ngụ để tự do tuyệt đối. Vẻ đẹp của Nê-mô nằm ở lòng nhân ái ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu nhưng cũng rất tàn nhẫn với kẻ thù. Nhân vật này đại diện cho khát vọng khám phá, làm chủ thiên nhiên và tư tưởng phản kháng chống lại sự áp bức, là một biểu tượng lãng mạn về con người lý tưởng có tâm hồn cao thượng.
Câu 2:
Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, thành công không bao giờ là kết quả của một phép màu ngẫu nhiên. Giữa sự may mắn và nỗ lực, tôi tin rằng tự mình nỗ lực chính là yếu tố then chốt và quan trọng nhất quyết định giá trị thực sự của con người.Nỗ lực là quá trình rèn luyện, kiên trì và không ngừng học hỏi để vượt qua những giới hạn của bản thân. Nếu may mắn là món quà bất ngờ của số phận mà chúng ta không thể kiểm soát, thì nỗ lực lại là chiếc lái tàu nằm gọn trong tay mỗi người. Một người có thể gặp may một lần, nhưng không thể dựa vào sự may mắn để đi hết chặng đường dài. Chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần làm việc bền bỉ mới giúp chúng ta nắm bắt được thời cơ khi nó đến. Hơn nữa, nỗ lực giúp con người rèn luyện bản lĩnh. Khi đối mặt với thất bại, người chỉ chờ đợi may mắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc, trong khi người biết nỗ lực sẽ nhìn nhận sai lầm để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Thành công đến từ sự cố gắng sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc tự hào và bền vững. Nó khẳng định giá trị thực của một cá nhân, giúp họ nhận được sự tôn trọng từ xã hội. Hãy nhìn vào những tấm gương như Nick Vujicic hay thầy Nguyễn Ngọc Ký; họ không có một cơ thể trọn vẹn – một sự "kém may mắn" tột cùng – nhưng chính nỗ lực phi thường đã giúp họ viết nên những kỳ tích. Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận vai trò của may mắn. Một môi trường thuận lợi, một cuộc gặp gỡ tình cờ có thể giúp con đường đi ngắn lại. Tuy nhiên, may mắn chỉ là "chất xúc tác", còn nội lực mới là "động cơ". Nếu bạn không có thực lực, may mắn cũng chỉ là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Tóm lại, thành công bền vững là quả ngọt của một quá trình lao động nghiêm túc và bền bỉ. Thay vì ngồi chờ đợi những vận may từ trên trời rơi xuống, mỗi người trẻ cần chủ động tích lũy tri thức và rèn luyện ý chí ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, vận may lớn nhất cuộc đời chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của chính mình.Câu 1:
Thuyền trưởng Nê-mô trong "Hai vạn dặm dưới đấy biển" là một nhân vật độc đáo, kết hợp giữa một nhà khoa học tài ba và một người mang tâm hồn tự do, nổi loạn. Nê-mô sở hữu tri thức uyên bác, tự tay thiết kế tàu ngầm Nautilus hiện đại, thể hiện đỉnh cao trí tuệ nhân loại. Ông khinh miệt xã hội loài người bất công trên mặt đất, chọn biển cả làm nơi trú ngụ để tự do tuyệt đối. Vẻ đẹp của Nê-mô nằm ở lòng nhân ái ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu nhưng cũng rất tàn nhẫn với kẻ thù. Nhân vật này đại diện cho khát vọng khám phá, làm chủ thiên nhiên và tư tưởng phản kháng chống lại sự áp bức, là một biểu tượng lãng mạn về con người lý tưởng có tâm hồn cao thượng.
Câu 2:
Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, thành công không bao giờ là kết quả của một phép màu ngẫu nhiên. Giữa sự may mắn và nỗ lực, tôi tin rằng tự mình nỗ lực chính là yếu tố then chốt và quan trọng nhất quyết định giá trị thực sự của con người.Nỗ lực là quá trình rèn luyện, kiên trì và không ngừng học hỏi để vượt qua những giới hạn của bản thân. Nếu may mắn là món quà bất ngờ của số phận mà chúng ta không thể kiểm soát, thì nỗ lực lại là chiếc lái tàu nằm gọn trong tay mỗi người. Một người có thể gặp may một lần, nhưng không thể dựa vào sự may mắn để đi hết chặng đường dài. Chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần làm việc bền bỉ mới giúp chúng ta nắm bắt được thời cơ khi nó đến. Hơn nữa, nỗ lực giúp con người rèn luyện bản lĩnh. Khi đối mặt với thất bại, người chỉ chờ đợi may mắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc, trong khi người biết nỗ lực sẽ nhìn nhận sai lầm để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Thành công đến từ sự cố gắng sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc tự hào và bền vững. Nó khẳng định giá trị thực của một cá nhân, giúp họ nhận được sự tôn trọng từ xã hội. Hãy nhìn vào những tấm gương như Nick Vujicic hay thầy Nguyễn Ngọc Ký; họ không có một cơ thể trọn vẹn – một sự "kém may mắn" tột cùng – nhưng chính nỗ lực phi thường đã giúp họ viết nên những kỳ tích. Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận vai trò của may mắn. Một môi trường thuận lợi, một cuộc gặp gỡ tình cờ có thể giúp con đường đi ngắn lại. Tuy nhiên, may mắn chỉ là "chất xúc tác", còn nội lực mới là "động cơ". Nếu bạn không có thực lực, may mắn cũng chỉ là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Tóm lại, thành công bền vững là quả ngọt của một quá trình lao động nghiêm túc và bền bỉ. Thay vì ngồi chờ đợi những vận may từ trên trời rơi xuống, mỗi người trẻ cần chủ động tích lũy tri thức và rèn luyện ý chí ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, vận may lớn nhất cuộc đời chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của chính mình.Câu 1:
Thuyền trưởng Nê-mô trong "Hai vạn dặm dưới đấy biển" là một nhân vật độc đáo, kết hợp giữa một nhà khoa học tài ba và một người mang tâm hồn tự do, nổi loạn. Nê-mô sở hữu tri thức uyên bác, tự tay thiết kế tàu ngầm Nautilus hiện đại, thể hiện đỉnh cao trí tuệ nhân loại. Ông khinh miệt xã hội loài người bất công trên mặt đất, chọn biển cả làm nơi trú ngụ để tự do tuyệt đối. Vẻ đẹp của Nê-mô nằm ở lòng nhân ái ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu nhưng cũng rất tàn nhẫn với kẻ thù. Nhân vật này đại diện cho khát vọng khám phá, làm chủ thiên nhiên và tư tưởng phản kháng chống lại sự áp bức, là một biểu tượng lãng mạn về con người lý tưởng có tâm hồn cao thượng.
Câu 2:
Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, thành công không bao giờ là kết quả của một phép màu ngẫu nhiên. Giữa sự may mắn và nỗ lực, tôi tin rằng tự mình nỗ lực chính là yếu tố then chốt và quan trọng nhất quyết định giá trị thực sự của con người.Nỗ lực là quá trình rèn luyện, kiên trì và không ngừng học hỏi để vượt qua những giới hạn của bản thân. Nếu may mắn là món quà bất ngờ của số phận mà chúng ta không thể kiểm soát, thì nỗ lực lại là chiếc lái tàu nằm gọn trong tay mỗi người. Một người có thể gặp may một lần, nhưng không thể dựa vào sự may mắn để đi hết chặng đường dài. Chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần làm việc bền bỉ mới giúp chúng ta nắm bắt được thời cơ khi nó đến. Hơn nữa, nỗ lực giúp con người rèn luyện bản lĩnh. Khi đối mặt với thất bại, người chỉ chờ đợi may mắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc, trong khi người biết nỗ lực sẽ nhìn nhận sai lầm để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Thành công đến từ sự cố gắng sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc tự hào và bền vững. Nó khẳng định giá trị thực của một cá nhân, giúp họ nhận được sự tôn trọng từ xã hội. Hãy nhìn vào những tấm gương như Nick Vujicic hay thầy Nguyễn Ngọc Ký; họ không có một cơ thể trọn vẹn – một sự "kém may mắn" tột cùng – nhưng chính nỗ lực phi thường đã giúp họ viết nên những kỳ tích. Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận vai trò của may mắn. Một môi trường thuận lợi, một cuộc gặp gỡ tình cờ có thể giúp con đường đi ngắn lại. Tuy nhiên, may mắn chỉ là "chất xúc tác", còn nội lực mới là "động cơ". Nếu bạn không có thực lực, may mắn cũng chỉ là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Tóm lại, thành công bền vững là quả ngọt của một quá trình lao động nghiêm túc và bền bỉ. Thay vì ngồi chờ đợi những vận may từ trên trời rơi xuống, mỗi người trẻ cần chủ động tích lũy tri thức và rèn luyện ý chí ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, vận may lớn nhất cuộc đời chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của chính mình.Câu 1:
Thuyền trưởng Nê-mô trong "Hai vạn dặm dưới đấy biển" là một nhân vật độc đáo, kết hợp giữa một nhà khoa học tài ba và một người mang tâm hồn tự do, nổi loạn. Nê-mô sở hữu tri thức uyên bác, tự tay thiết kế tàu ngầm Nautilus hiện đại, thể hiện đỉnh cao trí tuệ nhân loại. Ông khinh miệt xã hội loài người bất công trên mặt đất, chọn biển cả làm nơi trú ngụ để tự do tuyệt đối. Vẻ đẹp của Nê-mô nằm ở lòng nhân ái ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng, sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu nhưng cũng rất tàn nhẫn với kẻ thù. Nhân vật này đại diện cho khát vọng khám phá, làm chủ thiên nhiên và tư tưởng phản kháng chống lại sự áp bức, là một biểu tượng lãng mạn về con người lý tưởng có tâm hồn cao thượng.
Câu 2:
Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi cá nhân, thành công không bao giờ là kết quả của một phép màu ngẫu nhiên. Giữa sự may mắn và nỗ lực, tôi tin rằng tự mình nỗ lực chính là yếu tố then chốt và quan trọng nhất quyết định giá trị thực sự của con người.
Nỗ lực là quá trình rèn luyện, kiên trì và không ngừng học hỏi để vượt qua những giới hạn của bản thân. Nếu may mắn là món quà bất ngờ của số phận mà chúng ta không thể kiểm soát, thì nỗ lực lại là chiếc lái tàu nằm gọn trong tay mỗi người. Một người có thể gặp may một lần, nhưng không thể dựa vào sự may mắn để đi hết chặng đường dài. Chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần làm việc bền bỉ mới giúp chúng ta nắm bắt được thời cơ khi nó đến. Hơn nữa, nỗ lực giúp con người rèn luyện bản lĩnh. Khi đối mặt với thất bại, người chỉ chờ đợi may mắn sẽ dễ dàng bỏ cuộc, trong khi người biết nỗ lực sẽ nhìn nhận sai lầm để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Thành công đến từ sự cố gắng sẽ mang lại cảm giác hạnh phúc tự hào và bền vững. Nó khẳng định giá trị thực của một cá nhân, giúp họ nhận được sự tôn trọng từ xã hội. Hãy nhìn vào những tấm gương như Nick Vujicic hay thầy Nguyễn Ngọc Ký; họ không có một cơ thể trọn vẹn – một sự "kém may mắn" tột cùng – nhưng chính nỗ lực phi thường đã giúp họ viết nên những kỳ tích. Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận vai trò của may mắn. Một môi trường thuận lợi, một cuộc gặp gỡ tình cờ có thể giúp con đường đi ngắn lại. Tuy nhiên, may mắn chỉ là "chất xúc tác", còn nội lực mới là "động cơ". Nếu bạn không có thực lực, may mắn cũng chỉ là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Tóm lại, thành công bền vững là quả ngọt của một quá trình lao động nghiêm túc và bền bỉ. Thay vì ngồi chờ đợi những vận may từ trên trời rơi xuống, mỗi người trẻ cần chủ động tích lũy tri thức và rèn luyện ý chí ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, vận may lớn nhất cuộc đời chính là sự nỗ lực không ngừng nghỉ của chính mình.
Câu 1:
- Những hiện tượng kì lạ trong chuyến thám hiểm dưới đáy là:
+ Sự xuất hiện của ngọn núi kì lạ nằm sâu dưới đáy đại dương, ánh hào quang phát ra từ phía ngọn núi, soi sáng một vùng biển rộng lớn thay vì bóng tối mịt mù thường thấy ở độ sâu này, những di tích của thành phố cổ (như thành Atlantis) hiện ra với những cột đá, đền đài đổ nát.
Câu 2:
- Số từ là "Một".
Câu 3:
- Sự tin tưởng của thuyền trưởng Nê-mô
+ Lý do: Nê-mô là người có tri thức uyên bác, am hiểu tường tận về hải dương học, vật lý và kỹ thuật. Ông làm chủ con tàu Nautilus và nắm rõ mọi ngóc ngách của đại dương như lòng bàn tay.
+ Ý nghĩa: Việc tự tin giúp đoàn thám hiểm giữ được sự bình tĩnh trước những tình huống nguy hiểm, đồng thời truyền cảm hứng cho những người đi cùng để họ dũng cảm khám phá những điều chưa biết.
Câu 4:
- Hai phẩm chất của thuyền trưởng Nê-mô là:
+ Sự can đảm và dũng cảm: Thể hiện qua việc ông dẫn đầu đoàn người đi bộ dưới đáy biển sâu đầy rẫy hiểm nguy mà không hề run sợ.
+ Trí tuệ sáng suốt và tầm vóc vĩ đại: Ông không chỉ là một thuyền trưởng mà còn là một nhà khoa học. Lý do nhận ra là nhờ cách ông vận hành tàu Nautilus và những kiến thức ông giải thích về lịch sử, địa chất dưới đáy biển.
Câu 5:
- Việc khám phá những miền đất mới có quan trọng với mỗi người vì:
+ Nó giúp chúng ta mở mang kiến thức và hiểu hơn về giá trị của thiên nhiên.
Trong câu chuyện, nhân vật heo hiện lên là một nhân vật trầm tĩnh nhưng sâu sắc, đối lập hoàn toàn với sự kiêu ngạo của gà. Dù bị gà coi thường và chê trách, heo không tranh cãi ngay mà giữ thái độ điềm tĩnh, tập trung ăn, thể hiện sự điềm đạm, không chấp nhặt. Chỉ khi bị xúc phạm, heo mới lên tiếng khẳng định giá trị bản thân bằng câu hỏi sắc sảo: "Thịt của ta để làm gì mi có biết không?". Hành động này cho thấy heo ý thức rõ giá trị cống hiến riêng của mình đối với chủ, không giống như gà hay chó. Qua đó, nhân vật heo truyền tải thông điệp về giá trị của sự tồn tại: mỗi cá nhân đều có vai trò, công việc và thế mạnh riêng biệt, dù thầm lặng nhưng đều đáng quý, không nên so sánh hay khinh miệt người khác.
Câu 2:
Quan điểm "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi" là hoàn toàn đúng đắn và thể hiện sự văn minh trong ứng xử. Khen ngợi người khác là hành động ghi nhận, tôn trọng thành quả của họ, chứ không phải là sự hạ thấp giá trị của bản thân. Trái lại, khi biết khen ngợi, ta chứng tỏ mình có một tâm hồn cao thượng, tự tin và rộng lượng, không ích kỷ hay hẹp hòi. Việc dành tặng lời khen chân thành giúp lan tỏa năng lượng tích cực, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp và khuyến khích người khác phát huy năng lực. Thay vì cảm thấy "kém đi", ta nhận được sự tin tưởng, yêu mến và có thể học hỏi từ họ. Vì vậy, đừng ngần ngại công nhận sự thành công của người khác, bởi đó là thước đo của sự trưởng thành và trí tuệ.
Câu 1:
- Các nhân vật chính (Gà, Chó, Heo) thuộc kiểu nhân vật là loài vật
Câu 2:
- Biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê.
Câu 3:
- Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện qua:
+ Nhân vật: Sử dụng loài vật để ngụ ý về chuyện con người.
+ Ý nghĩa: Ẩn chứa bài học đạo lý, kinh nghiệm sống sâu sắc ở cuối truyện.
Câu 4:
- Chủ đề: Mọi cá nhân, vật nuôi hay đồ vật đều có giá trị và hữu ích riêng nếu được sử dụng đúng mục đích; đồng thời phê phán thái độ kiêu ngạo, phiến diện.
- Căn cứ: Dựa vào lời thoại đối đáp của ba con vật và đặc biệt là phần kết luận của anh nông dân về sự hữu ích của mọi vật quanh mình.
Câu 5:
Mỗi người sinh ra đều có một sứ mệnh và giá trị riêng, không ai là vô ích trong cuộc đời này. Giống như chú heo trong câu chuyện, dù không gáy báo thức hay giữ nhà, nhưng giá trị của nó lại nằm ở sự hy sinh thầm lặng hơn. Khi ta biết sống khiêm tốn, ta sẽ không nhìn đời bằng con mắt phán xét hay tự cao như chú gà, từ đó tránh được những sai lầm trong nhận thức. Việc trân trọng sự đóng góp của người khác, dù là nhỏ bé nhất, chính là biểu hiện của một tâm hồn văn minh và bao dung. Hãy bớt đi sự kiêu ngạo và thêm vào lòng biết ơn để cuộc sống trở nên hòa hợp. Hiểu được giá trị của người khác cũng chính là cách để chúng ta nâng tầm giá trị của bản thân mình.
Lý Công Uẩn người làng cổ Pháp thuộc Đông Ngạn, phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Hiện nay ở làng Đình Bảng vẫn còn có lăng và đền thờ các vua nhà Lý.
Tục truyền rằng Công uẩn không có cha; mẹ là Phạm Thị đi chơi chùa Tiên Sơn (làng Tiên Sơn, phủ Từ Sơn) , đêm về nằm mộng thấy "đi lại" với thần nhân, rồi có thai đẻ ra đứa con trai. Lên ba tuổi, đứa bé càng khôi ngô tuấn tú; gia đình đem cho nhà sư ở chùa cổ Pháp tên là Lý Khánh Văn làm con nuôi. Lý Công uẩn được học hành chữ Nho, kinh Phật và võ nghệ từ nhỏ, lớn lên dưới mái chùa, trở thành một tài trai văn võ siêu quần. Ngoài 20 tuổi, Lý Công uẩn đã làm võ tướng dưới triều vua Lê Đại Hành, từng lập công to trong trận Chi Lăng (981) đại phá quân Tống xâm lược, chém đầu tướng giặc Hầu Nhân Bảo. Về sau, ông giữ chức Tả thân vệ Điện tiền Chỉ huy sứ, nắm trong tay toàn bộ binh quyền. Đức trọng tài cao, ông được quần thần và tướng sĩ rất kính phục. Năm 1005, Lê Đại Hành băng hà. Ngôi vua được truyền cho Lê Long Việt. Chỉ 3 ngày sau, Lê Long Đĩnh giết anh, giành lấy ngai vàng. Lê Long Đĩnh là một tên vua vô cùng bạo ngược khác nào Kiệt, Trụ ngày xưa. Hắn hoang dâm vô độ, nên mắc bệnh không ngồi được; đến buổi chầu thì cứ nằm mà thị triều, cho nên tục gọi là Vua Ngọa Triều. Cuối năm 1009, Lê Ngọa Triều chết. Năm đó, Lý Công uẩn đã 35 tuổi. Bấy giờ lòng người đã oán giận nhà Tiền Lê lắm rồi; quân thần và tầng lớp tăng lữ suy tôn ông lên ngôi báu, mở đầu triều đại nhà Lý (1010- 1225).
Lý Công Uẩn lên ngôi hoàng đế vào đầu xuân 1010, tức là vua Lý Thái Tổ nhà Lý. Nhà vua trị vì được 19 năm, thọ 55 tuổi, băng hà năm 1028.
Truyện “Kiến và Ve Sầu” để lại bài học sâu sắc về sự chăm chỉ, lao động và tầm quan trọng của việc chuẩn bị cho tương lai. Kiến thì chăm chỉ nên vào mùa đông chú đã không phải chịu cảnh đói rét giống Ve Sầu.