Dương Tuệ An
Giới thiệu về bản thân
Cuối tuần vừa rồi, em có dịp theo thầy cô và các bạn đến tham quan đền thờ Lý Thường Kiệt ở quê hương Bắc Ninh. Chuyến đi ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc, đặc biệt là khi em được nghe kể về trận chiến oanh liệt trên phòng tuyến sông Như Nguyệt năm xưa.
Đứng trong khu đền cổ kính, giữa những hàng cây xanh rì rào trong gió, em lắng nghe bác hướng dẫn viên kể lại câu chuyện cách đây gần một nghìn năm. Năm 1077, quân Tống hùng mạnh kéo sang xâm lược nước ta. Trước tình thế nguy cấp, Lý Thường Kiệt đã chủ động xây dựng một phòng tuyến vững chắc bên bờ Sông Như Nguyệt. Ông cho quân đắp lũy đất cao, đào hào sâu và cắm những hàng cọc nhọn dưới lòng sông để ngăn thuyền giặc. Tất cả đều được chuẩn bị chu đáo, thể hiện tài thao lược hơn người của vị danh tướng.
Khi quân Tống ồ ạt tấn công, khói lửa mù mịt cả một vùng trời. Tiếng trống trận dồn dập, tiếng hò reo vang vọng khắp bờ sông. Quân giặc nhiều lần tìm cách vượt qua phòng tuyến nhưng đều bị quân ta đánh bật trở lại. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Trước tình hình đó, để cổ vũ tinh thần binh sĩ, Lý Thường Kiệt đã cho người ngâm vang bài thơ “Nam quốc sơn hà” trong đêm tối. Giọng thơ sang sảng cất lên giữa không gian tĩnh lặng:
“Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư…”
Tiếng thơ như lời khẳng định đanh thép rằng nước Nam là của người Nam, không một thế lực nào có thể xâm phạm. Nghe đến đây, em tưởng tượng ra cảnh quân sĩ ta lòng đầy khí thế, còn quân giặc thì hoang mang, lo sợ như nghe thấy lời phán truyền của thần linh. Cuối cùng, nhờ sự chỉ huy tài tình và tinh thần đoàn kết, quân dân ta đã giành chiến thắng vang dội, buộc quân Tống phải rút lui.
Rời đền thờ, lòng em vẫn còn bồi hồi xúc động. Em cảm thấy vô cùng tự hào vì quê hương Bắc Ninh không chỉ nổi tiếng với làn điệu quan họ mượt mà mà còn là nơi ghi dấu chiến công lẫy lừng của một vị anh hùng dân tộc. Câu chuyện về Lý Thường Kiệt giúp em hiểu rằng để có được hòa bình hôm nay, cha ông ta đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và xương máu.
Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang ấy và góp phần xây dựng quê hương Bắc Ninh ngày càng giàu đẹp hơn.