Trần Thị Thùy Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa Thúy Kiều và Từ Hải là một trong những phân đoạn rực rỡ nhất trong Truyện Kiều, thể hiện khát vọng tự do và sự tri âm sâu sắc. Trước hết, Nguyễn Du đã khắc họa hình tượng Từ Hải với tầm vóc kỳ vĩ, phi thường qua những tính từ mạnh và bút pháp ước lệ: "Đường đường một đấng anh hào", "Đội trời đạp đất". Từ Hải không chỉ là một võ tướng có "sức lược thao" mà còn là một tâm hồn phóng khoáng, đại diện cho công lý và tự do giữa cõi trần ai. Tuy nhiên, điểm sáng của đoạn trích nằm ở sự giao thoa giữa hai tâm hồn. Dù gặp nhau trong hoàn cảnh lầu xanh trớ trêu, Từ Hải vẫn nhận ra giá trị thực sự của Kiều qua cái nhìn "mắt xanh", còn Kiều lại thấy ở Từ một đấng cứu thế, một người tri kỷ "tâm phúc tương cờ". Cách xưng hô khiêm nhường của Kiều ("nội hoa hèn", "thân bèo bọt") càng làm nổi bật sự trân trọng, bao dung của vị anh hùng dành cho nàng. Qua ngôn ngữ bác học trang trọng kết hợp với lối kể chuyện hàm súc, Nguyễn Du không chỉ tôn vinh vẻ đẹp của người anh hùng lý tưởng mà còn khẳng định sức mạnh của sự thấu cảm, vượt lên trên những định kiến khắt khe của xã hội phong kiến.
Câu 2
Trong bản giao hưởng của cuộc sống, nếu những thành công vang dội là những nốt nhạc cao vút, đầy hào nhoáng, thì sự hy sinh thầm lặng chính là những nốt trầm mặc, tuy khiêm nhường nhưng lại tạo nên chiều sâu và sự bền vững cho bản nhạc nhân loại. Giữa một thời đại mà giá trị cá nhân và sự hào nhoáng lên ngôi, việc nhìn nhận lại vẻ đẹp của những cống hiến không tên là vô cùng cần thiết để chúng ta thêm trân trọng cuộc sống này.
Sự hy sinh thầm lặng không phải là những điều gì quá kỳ vĩ hay xa xôi. Đó là việc một người chấp nhận từ bỏ quyền lợi, sự thoải mái, thời gian, hoặc thậm chí là ước mơ cá nhân vì lợi ích của người khác hoặc của cộng đồng mà không mảy may tính toán, không cần sự tung hô hay bằng khen ghi nhận. Nó diễn ra tự nhiên như hơi thở, xuất phát từ mệnh lệnh của trái tim và lòng nhân ái bao la.
Trong thực tế, sự hy sinh thầm lặng hiện hữu ở khắp mọi nơi. Đó là bóng dáng tảo tần của những người cha, người mẹ cả đời "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", chắt chiu từng đồng tiền lẻ để con có được bộ quần áo mới, được cắp sách đến trường. Họ hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe và những thú vui cá nhân mà chưa bao giờ đòi hỏi con cái phải trả ơn. Đó còn là những y bác sĩ nơi tuyến đầu, những chiến sĩ vùng biên giới hay những người lính cứu hỏa; họ sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, gác lại niềm vui sum họp gia đình để bảo vệ bình yên cho nhân dân. Hay đơn giản hơn, đó là những người lao công thầm lặng quét rác trong đêm lạnh, những tình nguyện viên âm thầm giúp đỡ người vô gia cư mà không bao giờ đăng tải lên mạng xã hội để cầu danh.
Vì sao sự hy sinh thầm lặng lại có sức mạnh kỳ diệu đến vậy? Bởi nó là minh chứng cao nhất cho tình yêu thương và trách nhiệm. Khi một người hy sinh mà không cần phô trương, họ đã chiến thắng được cái tôi ích kỷ, vượt lên trên những ham muốn tầm thường. Những hành động ấy như những mạch nước ngầm chảy xuyên qua lòng đất, tuy không ai nhìn thấy nhưng lại âm thầm tưới mát cho những mầm xanh, giúp cuộc đời này bớt đi những khô cằn, đắng cay. Nó tạo nên một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt giữa con người với con người, giúp chúng ta tin vào những điều tốt đẹp vẫn luôn tồn tại.
Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện đại, một bộ phận người trẻ lại đang có xu hướng sống thực dụng, ích kỷ. Họ làm gì cũng tính toán đến lợi ích cá nhân, thậm chí có những người làm từ thiện hay giúp đỡ người khác chỉ để "đánh bóng" tên tuổi, để câu tương tác trên không gian ảo. Lối sống "phô trương lòng tốt" ấy đôi khi làm mất đi ý nghĩa thiêng liêng vốn có của sự cống hiến. Chúng ta cần hiểu rằng, giá trị thực sự của một hành động nằm ở sức lan tỏa tâm hồn chứ không phải ở số lượng người nhấn nút "thích".
Để cuộc sống thêm ý nghĩa, mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều lớn lao mới được gọi là hy sinh. Hãy bắt đầu từ việc lắng nghe, chia sẻ và giúp đỡ những người xung quanh bằng tất cả sự chân thành. Biết ơn những người đang thầm lặng cống hiến cho mình cũng là một cách để nuôi dưỡng lòng trắc ẩn.
Tóm lại, sự hy sinh thầm lặng là một vẻ đẹp nhân văn cao quý, là ngọn lửa sưởi ấm thế gian. Như loài hoa quỳnh chỉ nở về đêm, âm thầm tỏa hương thơm thanh khiết cho đời mà không cần rực rỡ dưới ánh mặt trời, mỗi người hãy sống sao cho xứng đáng với những hy sinh mà mình đã nhận được, để sự tử tế tiếp tục được nối dài.
câu 1: thể thơ lục bát
câu 2: Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau tại lầu hồng
câu 3: biện pháp tu từ: Ẩn dụ
tác dụng: nhấn mạnh sự khiêm nhường và ý thức về thân phận nhỏ bé, thấp kém của Thúy Kiều trước 1 vị anh hùng như Từ Hải
tạo giọng điệu tha thiết, thể hiện mong muốn được nương tựa và lòng biết ơn của Kiều đối với người tri kỉ mới gặp
câu 4: Từ Hải hiện lên là một hình tượng anh hùng mang tầm vóc vũ trụ, kỳ vĩ (Đội trời đạp đất, Giang hồ quen thú vẫy vụng). Chàng không chỉ có tài năng, chí khí phi thường mà còn là người có con mắt tinh đời, biết trân trọng cái đẹp và tài năng của người phụ nữ (Tấm lòng nhi nữ cũng xiêu anh hùng). Từ Hải chính là biểu tượng của khát vọng tự do và công lý.
câu 5: văn bản trên khơi gợi trong em lòng khâm phục và niềm tin vào sự tri âm tri kỉ. Một người là anh hùng thế giới, một người là giai nhân bạc mệnh nhưng họ tìm thấy điểm chung ở nhân cách và sự trân trọng lẫn nhau, đem đến hy vọng về một sự cứu rỗi cho cuộc đời Thúy Kiều