Vàng Thị Hồng
Giới thiệu về bản thân
Đoạn trích thơ thể hiện tấm lòng thương cảm trước những số phận bất hạnh trong xã hội cũ. Bài thơ xoay quanh bi kịch của nhiều kiểu người khác nhau nhưng đều chung cảnh khổ đau và bị xã hội lãng quên. Hình ảnh “sống nhờ hàng xứ, chết vùi đường quan” gợi sự thương xót cho kiếp người lang bạt, không nơi nương tựa. Nghệ thuật đặc sắc trong đoạn thơ là sự kết hợp giữa tự sự và trữ tình kết hợp sử dụng nhiều từ ngữ giàu cảm xúc để khắc họa nỗi đau nhân thế. Câu hỏi tu từ xuất hiện ở cuối đoạn làm tăng tính triết lí, gợi suy ngẫm về thân phận con người. Cùng với giọng điệu bi thương và hình ảnh giàu sức gợi, đoạn trích góp phần làm nổi bật giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.
Hình tượng “nàng Vọng Phu” hiện lên trong đoạn thơ với vẻ đẹp bi thương mà cao cả. Giữa “mưa”, “gió” và mây trời, nàng vẫn đứng đó, cô đơn chờ đợi người chồng đã ra đi không trở lại. Thời gian trôi qua, đất nước trải qua bao “trăm trận binh đao”, nhưng niềm tin của nàng vẫn không phai nhạt. Hiền lên hình ảnh “hóa đá” không chỉ là sự hóa thân của thân xác mà còn là biểu tượng cho sự thủy chung son sắt, cho nỗi cô đơn hóa thành vĩnh cửu. Và, ẩn sau câu chuyện ấy là nỗi đau của biết bao người vợ trong chiến tranh, mòn mỏi đợi chờ người chồng của mình trong vô vọng. Qua đó, bày tỏ niềm xót thương sâu sắc và trân trọng phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Hình tượng "Nàng Vọng Phu "không chỉ là một truyền thuyết mà còn là biểu tượng của tình yêu thủy chung và khát vọng sum họp.
Nhân vật "em" trong Chân quê của Nguyễn Bính hiện lên hình ảnh thiếu nữ thôn quê đằm thắm dịu dàng.Trước khi lên tỉnh "em" khoác trên mình những trang phục truyền thống như áo yếm,áo tứ thân,khăn mỏ quạ,quần nái đen toát lên vẻ đẹp mộc mạc chân quê.Vẻ đẹp gắn liền với hình ảnh đồng quê bình dị chân chất, hình ảnh người con gái đi lễ chùa. Vậy nhưng sau lần "đi tỉnh về" nhân vật "em" lại khoác lên mình dáng vẻ của thị thành, khăn nhung, quần lĩnh, áo khuy bấm khiến hình ảnh cô gái quê trở nên xa lạ.Sự thay đổi ấy không chỉ là thay đổi về vẻ bề ngoài mà còn gợi cho thấy tác động của lối sống thành thị. Trước những thay đổi ấy khiến nhân vật "anh" không khỏi ngỡ ngàng tiếc nuối và tha thiết "van em" hãy giữ nét chân quê.Nhân vật "em" vì thế không chỉ là người con gái cụ thể mà còn là đại diện hình ảnh cho sự thay đổi của nông thôn trước ảnh hưởng của đô thị.Qua đó ,nhà thơ bày tỏ nỗi lòng của mình mong muốn gìn giữ bản sắc truyền thống giữa dòng chảy của thời đại.