LÊ THỊ KIM THU
Giới thiệu về bản thân
Trong khoảng thế kỷ X-XVIII các dân tộc vùng núi phía Bắc di chuyển bằng cách đi bộ là chính một số người sinh sống ven sông Đà,sông Mã hay sông Lam đã biết đóng thuyền và vận chuyển, lưu thông trên sông suối lớn.Người Thái, Người Kháng thường chế tạo và sử dụng thuyền đuôi én.Người Sán Dìu lại dùng xe quệt trâu để vận chuyển.Những người tộc ở vùng núi cao như Mông,Hà Nhì,Dao thường cưỡi ngựa và dùng sức ngựa để vận chuyển đồ đạc,hàng hoá.Khác với một số dân tộc miền núi phái Bắc các dân tộc vùng Tây Nguyên thường dùng sức voi, sức ngựa vào việc vận chuyển, nhất là người Gia-Rai ,Ê-Đê, Mnông.Ở các buôn,làng gần sông , suối, người Tây Nguyên thường sử dụng thuyền độc mộc, khác nhiều so với thuyền của các dân tộc ở miền núi phía Bắc, việc dùng thuyền trên sông ở Tây Nguyên chỉ phổ biến với đàn ông,phụ nữ ít tham gia vào loại hình vận chuyển,đi lại này.Cuối văn bản là mục tài liệu tham khảo mà tác giả đã sử dụng là rất phong phú và có giá trị cao
Từ thế kỉ thứ X đến thế kỉ XVIII, các dân tộc vùng núi phía Bắc chủ yếu di chuyển theo cách đi bộ.Tuy nhiên ở một dân tộc đã xuất hiện cách vận tải,di chuyển dựa vào các phương tiện khác như: Người Ha La Thái dùng thuyền,bè,mảng, Người Sán Dìu đi xe quệt trâu, Người Mông,Hà Nhì,Dao dùng sức ngựa.Khác với các dân tộc vùng núi phía Bắc,các dân tộc ở Tây Nguyên lại chủ yếu dùng sức voi, ngựa để vận chuyển. Ở các buôn làng ven, suối thì lại sử dụng các thuyền độc mộc. Cuối văn bản là mục tài liệu tham khảo mà tác giả đã sử dụng