NGUYỄN THỊ BẢO TRÂN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Đoạn trích trong bài thơ "Bài ca người lính thời bình" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những xúc động sâu sắc về hình ảnh người chiến sĩ trong thời đại mới. Dù đất nước đã "không bóng giặc", nhưng cuộc đời người lính vẫn đầy rẫy những gian truân, coi "gió sương làm nhà". Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đối lập tương phản một cách khéo léo: trong khi đô thị phồn hoa, "áo dài bay" thướt tha thì người lính lại "trần trụi", "lấm lem hơn thợ cày". Hình ảnh ấy không chỉ gợi lên sự vất vả, hy sinh thầm lặng mà còn khẳng định tinh thần trách nhiệm cao cả của các anh. Người lính không chỉ bảo vệ biên cương mà còn đối mặt với "cái nghèo và cái dốt" – những "trận trận giữa thời bình" đầy cam go. Đọc đoạn thơ, em càng thêm trân trọng, biết ơn những người đang ngày đêm thầm lặng cống hiến để giữ gìn cuộc sống bình yên cho dân tộc.
Câu 2.
Trong thế giới ngụ ngôn đầy màu sắc của La Fontaine hay Aesop, câu chuyện về "Kiến và chim Bồ Câu" luôn để lại ấn tượng sâu sắc về lòng biết ơn. Trong đó, nhân vật con Kiến không chỉ đại diện cho một sinh linh bé nhỏ mà còn là biểu tượng rạng ngời của lối sống nghĩa tình, "ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Trước hết, nhân vật Kiến hiện lên với hình ảnh một sinh vật nhỏ bé và dễ bị tổn thương trước thiên nhiên vĩ đại. Khi xuống suối uống nước, Kiến không may bị trượt chân và rơi xuống dòng nước xiết. Trong khoảnh khắc đối mặt với tử thần, sự vùng vẫy và tiếng kêu cứu của Kiến thể hiện khát vọng sống mãnh liệt. Tuy nhiên, sự sống của Kiến lúc này hoàn toàn phụ thuộc vào sự giúp đỡ từ bên ngoài. May mắn thay, sự nhanh trí của chim Bồ Câu đã giúp Kiến thoát chết trong gang tấc. Điểm sáng nhất trong tính cách của nhân vật Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc và hành động dũng cảm để đền ơn. Kiến không bao giờ quên ơn cứu mạng của Bồ Câu. Khi phát hiện một người thợ săn đang ngắm bắn bạn mình, mặc cho thân hình thấp bé, Kiến đã không ngần ngại bò đến và cắn mạnh vào chân gã thợ săn. Hành động này cho thấy Kiến rất quan sát, tinh tế và đầy quyết đoán. Cú cắn của Kiến đã làm thay đổi tình thế, giúp Bồ Câu kịp thời nhận ra nguy hiểm và bay đi thoát nạn. Sự phản kháng này không chỉ là bản năng tự vệ cho bạn mà còn là sự khẳng định: dù nhỏ bé đến đâu, ta vẫn có thể bảo vệ những gì mình trân trọng. Qua nhân vật Kiến, tác giả muốn gửi gắm một bài học đạo đức quý báu. Trong cuộc sống, ai cũng có lúc gặp khó khăn, hoạn nạn và cần sự giúp đỡ. Điều quan trọng là sau khi nhận được sự giúp đỡ, chúng ta phải biết trân trọng và tìm cách đáp đền khi có cơ hội. Nhân vật Kiến đã chứng minh rằng lòng tốt không phân biệt lớn nhỏ, và một hành động nhỏ đúng lúc có thể cứu vớt cả một mạng sống. Tóm lại, con Kiến là một nhân vật thành công trong việc chuyển tải thông điệp về lòng biết ơn. Hình ảnh chú kiến nhỏ bé cứu giúp chú chim khổng lồ đã tạo nên một kết thúc nhân văn, nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của sự đoàn kết và tình yêu thương giữa muôn loài.
Câu 1. Các nhân vật chính Kiến và Bồ Câu thuộc loại nhân vật loài vật được nhân hóa trong truyện ngụ ngôn. Câu 2. Từ láy được sử dụng là: oai oái Câu 3. Tình huống truyện: Hai nhân vật cứu mạng lẫn nhau. Đầu tiên Bồ Câu cứu Kiến khỏi chết đuối, sau đó Kiến cứu Bồ Câu khỏi họng súng của người thợ săn. Căn cứ: Dựa vào các sự kiện chính và bước ngoặt của câu chuyện hành động Bồ Câu thả lá cho Kiến leo lên và hành động Kiến đốt chân người thợ săn để Bồ Câu bay đi Câu 4. Tác giả mượn hình ảnh loài vật để làm cho câu chuyện trở nên sinh động, gần gũi và khách quan hơn. Qua đó, các bài học về đạo đức và cách ứng xử giữa người với người được truyền tải một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, dễ đi vào lòng người. Câu 5. Câu chuyện "Con Kiến và Con Bồ Câu" là một bài học quý giá về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Khi chúng ta sẵn lòng giúp đỡ người khác trong lúc hoạn nạn, chúng ta không chỉ trao đi yêu thương mà còn tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp. Lòng biết ơn giúp con người kết nối với nhau chặt chẽ hơn, biến những hành động nhỏ bé thành sức mạnh to lớn để vượt qua khó khăn. Biết trân trọng sự giúp đỡ của người khác và tìm cách đáp lại chính là biểu hiện của một lối sống có văn hóa và giàu lòng nhân ái.
Trong thế giới văn học thiếu nhi, nhân vật Dế Mèn của nhà văn Tô Hoài trong tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký luôn để lại ấn tượng sâu đậm. Qua "Bài học đường đời đầu tiên", chúng ta thấy hiện lên một chú dế có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng tính cách còn nhiều khiếm khuyết. Trước hết, Dế Mèn là một chàng dế thanh niên có vẻ đẹp ngoại hình khỏe mạnh và đầy sức sống. Mèn tự hào về đôi càng mẫm bóng, những cái vuốt ở chân cứng và nhọn hoắt. Đôi cánh của chú dài xuống tận chấm đuôi, mỗi khi vũ lên nghe phành phạch giòn giã. Cả người Mèn rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được. Mèn rất tự tin vào sức mạnh của mình qua việc nhai ngoàm ngoạp và trịnh trọng đưa cả hai chân lên vuốt râu. Tuy nhiên, chính vì vẻ ngoài cường tráng ấy mà Dế Mèn đã nảy sinh tính kiêu ngạo, hống hách. Mèn luôn cho rằng mình là nhất, coi thường mọi người xung quanh. Mèn quát mấy chị Cào Cào, đá anh Gọng Vó và đặc biệt là thái độ khinh khỉnh với Dế Choắt – người hàng xóm gầy gò, yếu ớt. Đỉnh điểm của sự ngông cuồng là việc Mèn bày trò trêu chọc chị Cốc, dẫn đến cái chết oan uổng của Dế Choắt. Cái chết của Dế Choắt là bước ngoặt lớn làm thay đổi tâm hồn Dế Mèn. Đứng trước nấm mồ của người bạn, Mèn đã vô cùng hối hận và rút ra "bài học đường đời đầu tiên". Đó là bài học về lòng nhân ái và sự khiêm tốn: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình". Tóm lại, nhân vật Dế Mèn được xây dựng rất sinh động với những chuyển biến tâm lý chân thực. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ giúp người đọc hình dung ra thế giới loài vật kỳ thú mà còn gửi gắm bài học giáo dục sâu sắc về cách sống và cách đối nhân xử thế cho lứa tuổi học sinh.
Tinh thần lạc quan và nghị lực: Khi đối mặt với khó khăn hay bị "dội bùn", thay vì buông xuôi, hãy học cách giũ bỏ nó và dùng chính những trở ngại đó làm bàn đạp để bước lên cao hơn. Biến thách thức thành cơ hội: Mọi vấn đề trong cuộc sống đều có thể trở thành bài học quý giá nếu chúng ta biết thay đổi góc nhìn và không ngừng cố gắng. Lòng kiên trì: Đừng bao giờ bỏ cuộc ngay cả khi tình huống dường như tuyệt vọng nhất; sự thông minh và lòng quyết tâm sẽ giúp chúng ta tìm thấy lối thoát.
Sự khác biệt nằm ở thái độ đối mặt với nghịch cảnh. Bác nông dân nhìn thấy khó khăn là dấu chấm hết, trong khi con lừa biến khó khăn thành nấc thang để tự cứu lấy mình.