ĐỖ MINH THĂNG
Giới thiệu về bản thân
Câu 2Trong truyện ngụ ngôn “Con Kiến và Bồ Câu”, nhân vật con kiến tuy nhỏ bé nhưng lại để lại nhiều ấn tượng sâu sắc, thể hiện những phẩm chất đáng quý của con người trong cuộc sống.
Trước hết, con kiến hiện lên là một sinh vật nhỏ bé, yếu ớt. Khi bị rơi xuống dòng nước, nó hoàn toàn bất lực trước hoàn cảnh nguy hiểm, tính mạng bị đe dọa. Điều đó gợi lên hình ảnh những con người trong cuộc sống đôi khi rơi vào tình huống khó khăn, cần đến sự giúp đỡ của người khác. Nhờ có lòng tốt của bồ câu – thả chiếc lá xuống cứu, con kiến mới thoát khỏi nguy hiểm. Chi tiết này làm nổi bật ý nghĩa của sự sẻ chia và lòng nhân ái.
Tuy nhiên, điểm nổi bật nhất ở nhân vật con kiến chính là lòng biết ơn. Sau khi được cứu sống, con kiến không quên ơn nghĩa ấy. Khi thấy bồ câu gặp nguy hiểm trước người thợ săn, nó đã nhanh chóng hành động: cắn vào chân người thợ săn khiến hắn giật mình, bắn trượt, nhờ đó bồ câu thoát nạn. Hành động tuy nhỏ nhưng đầy dũng cảm và kịp thời, thể hiện rõ tinh thần “uống nước nhớ nguồn”. Qua đó, con kiến trở thành biểu tượng cho những con người sống có tình nghĩa, biết ghi nhớ và đền đáp công ơn.
Không chỉ vậy, con kiến còn cho thấy một bài học sâu sắc: dù nhỏ bé nhưng mỗi cá nhân đều có thể làm được những việc có ý nghĩa. Sự giúp đỡ không phụ thuộc vào kích thước hay sức mạnh, mà quan trọng là tấm lòng và sự chân thành. Điều này khiến nhân vật con kiến trở nên gần gũi và đáng trân trọng hơn.
Tóm lại, con kiến trong câu chuyện không chỉ là một nhân vật đơn thuần mà còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Qua hình ảnh con kiến, tác giả gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn, sự giúp đỡ lẫn nhau và giá trị của những hành động nhỏ bé trong cuộc sống. Đây chính là bài học mà mỗi chúng ta cần ghi nhớ và thực hiện trong đời sống hằng ngày.
Câu 1Sau khi đọc đoạn trích “Bài ca người lính thời bình” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Những người lính trong thời bình không còn đối mặt với bom đạn khốc liệt như trước, nhưng họ vẫn âm thầm cống hiến, hi sinh để bảo vệ cuộc sống yên bình cho nhân dân. Qua từng câu thơ, hình ảnh người lính hiện lên giản dị mà cao đẹp, gần gũi mà đáng kính. Em đặc biệt ấn tượng với tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc của họ. Điều đó khiến em nhận ra rằng, dù ở bất cứ thời đại nào, người lính vẫn luôn là điểm tựa vững chắc của Tổ quốc. Đoạn thơ đã khơi dậy trong em lòng biết ơn và ý thức trân trọng những hi sinh thầm lặng ấy, đồng thời nhắc nhở em phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Câu 1 nhân vật chính trong câu chuyện thuộc loại nhân vật loài vật ( con kiến và con bồ câu) nhưng được nhân hóa,mang đặc điểm và hành động như con người
Câu 2 oai oái
Câu 3
- con kiến từng được bồ câu cứu giúp. Sau đó, kiến gặp tình huống bồ câu bị người thợ săn nhắm bắn và đã tìm cách cứu lại bồ câu
- căn cứ vào sự việc trung tâm, sự việc đặc biệt thay đổi diễn biến,bộc lộ tính cách nhân vật
Câu 4 tác giả muon hình ảnh động vật vì:
- làm cho câu chuyện trở nên sinh động gần gũi
- gián tiếp gửi gắm bài học đạo đức về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau một cách nhẹ nhàng sâu sắc
Câu 5Câu chuyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” giúp em hiểu rõ ý nghĩa của lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Khi con kiến gặp nạn, chim bồ câu đã kịp thời cứu giúp mà không mong nhận lại điều gì. Sau đó, con kiến cũng đã biết ơn và tìm cách giúp lại bồ câu khi nó gặp nguy hiểm. Điều này cho thấy trong cuộc sống, mỗi người nên sẵn sàng giúp đỡ người khác khi có thể, vì đó là việc làm tốt đẹp và ý nghĩa. Đồng thời, chúng ta cũng cần biết trân trọng và ghi nhớ những sự giúp đỡ mà mình nhận được. Lòng biết ơn và tinh thần tương trợ sẽ giúp con người gắn kết hơn và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.
Một trong những tác phẩm nổi tiếng viết cho thiếu nhi là “Dế Mèn phiêu lưu kí” của nhà văn Tô Hoài. Trong “Bài học đường đời đầu tiên”, nhân vật chính trong truyện là Dế Mèn đã được tác giả khắc họa rất sinh động.
Nhà văn đã xây dựng Dế Mèn là một nhân vật trong truyện đồng thoại. Ở nhân vật này vừa có những đặc điểm của loài vật, lại vừa có những đặc điểm của con người. Đầu tiên, Dế Mèn được khắc họa qua những nét ngoại hình. Một chàng dế với đôi càng “mẫm bóng” cùng “những cái móng vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt”. Thân hình của chàng ta “rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn”. Đầu của Dế Mèn còn “to ra và nổi từng tảng, rất bướng”. Hai cái răng thì đen nhánh và “lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy làm việc” cùng với sợi râu “dài và uốn cong một vẻ rất đỗi hùng dũng”. Tiếp đến, nhà văn còn miêu tả hành động của nhân vật này. Với những cái móng vuốt nhọn hoắt của mình, Dế Mèn đã “co cẳng lên đạp phanh phách vào các ngọn cỏ” để muốn thử sự lợi hại của chúng. Từ ngoại hình đến hành động đều cho thấy sự khỏe mạnh, cường tráng của Dế Mèn.
Không chỉ là ngoại hình, Tô Hoài còn xây dựng cho Dế Mèn những nét tính cách tiêu biểu. Đó là một chàng thanh niên hung hăng, ngang ngược và kiêu ngạo. Dế Mèn nghĩ mình là nhất nên dám cà khịa với tất cả mọi bà con trong xóm: quát mắng chị Cào Cào, đá ghẹo anh Gọng Vó hay đặc biệt là anh bạn hàng xóm Dế Choắt. Khi Choắt bày tỏ ý muốn Dế Mèn đào một cái ngách sang bên nhà của Mèn, để khi có kẻ đến bắt nạt thì giúp đỡ nhau. Nhưng Dế Mèn lại khinh khỉnh: “Hức! Thông ngách sang nhà ta? Dễ nghe nhỉ? Chú mày hôi như cú mèo thế này, ta nào chịu được. Thôi, im cái điệu hát mưa dầm sùi sụt ấy đi. Đào tổ nông thì cho chết!”. Và đặc biệt nhất là tình huống dẫn đến cái chết thương tâm cho Choắt. Dế Mèn đã ngông cuồng trêu tức chị Cốc khiến chị ta nổi giận. Để rồi, Dế Choắt yếu ớt bị vạ lây, bị chị Cốc mổ cho đến chết. Trước khi chết, Dế Choắt đã đưa ra những lời khuyên chân thành cho Dế Mèn: “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết suy nghĩ sớm muộn rồi cũng mang họa vào thân”. Câu nói của Choắt giống như một lời thức tỉnh dành cho Dế Mèn, để cậu ta nhận ra bài học cho chính bản thân mình.
Bài học đường đời đầu tiên nhưng Dế Mèn đã phải trả một cái giá quá đắt. Như vậy, nhân vật Dế Mèn đã được Tô Hoài được nhà văn khắc họa nhằm gửi gắm những bài học ý nghĩa trong cuộc sống.
Cuộc đời giống như bác nông dân, đôi khi rất khắc nghiệt. Nhưng nếu bạn có tư duy của con lừa, thì càng bị vùi lấp bạn càng có cơ hội đứng cao hơn
Sự khác nhau trong suy nghĩ của người nông dân và con lừa:
+ Suy nghĩ của người nông dân: con lừa đã già và cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi cứu con lừa lên cả - suy nghĩ bi quan
+ Suy nghĩ của con lừa: luôn kêu cứu, ngọn lửa khát vọng sống luôn rực cháy trong lòng, mong chờ được cứu sống, mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên-suy nghĩ lạc quan