Lục Thị Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lục Thị Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.


Trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó”, Nam Cao đã khắc họa bi kịch đau đớn của một gia đình nghèo đói và thiếu tình thương. Bi kịch ấy trước hết bắt nguồn từ cái đói triền miên khiến người mẹ và bốn đứa con luôn sống trong cảnh khổ cực, thiếu thốn. Hình ảnh những đứa trẻ “bụng gần dính lưng”, chỉ ngửi thấy mùi thịt chó đã thèm đến oằn oại cho thấy sự túng quẫn đến đáng thương. Người mẹ thương con nhưng bất lực, chỉ biết dỗ dành và cố giúp chúng quên cơn đói bằng trò bắt chấy. Đau đớn hơn, trong khi năm mẹ con ngồi co ro dưới bếp chờ thức ăn thừa thì người cha lại say sưa ăn nhậu cùng bạn bè. Ông hiện lên là kẻ ích kỉ, vô trách nhiệm, không quan tâm đến nỗi khổ của vợ con. Đỉnh điểm của bi kịch là khi lũ trẻ háo hức chờ đợi nhưng cuối cùng chỉ nhận được “bát không”. Chi tiết ấy như nhát dao cứa vào niềm hi vọng nhỏ nhoi của những đứa trẻ tội nghiệp. Qua đó, Nam Cao bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với người nông dân nghèo trước Cách mạng và tố cáo xã hội tàn nhẫn đã đẩy con người vào cảnh khốn cùng.

Câu 2.

Trong tuổi thơ của mỗi người luôn có một cảnh đẹp khiến ta nhớ mãi. Với em, đó là cánh đồng lúa quê hương nằm trải dài phía sau làng. Cánh đồng ấy không chỉ mang vẻ đẹp bình dị mà còn gắn bó với biết bao kỉ niệm thân thương của tuổi thơ em.

Mỗi buổi sáng, cánh đồng hiện lên trong làn sương sớm mờ ảo. Những giọt sương long lanh còn đọng trên lá lúa như những hạt ngọc nhỏ. Khi mặt trời dần nhô lên, cả cánh đồng như bừng sáng bởi màu xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Gió thổi nhẹ làm sóng lúa nhấp nhô như mặt biển xanh dịu dàng. Xa xa là tiếng chim ríu rít gọi nhau, tiếng người nông dân trò chuyện trong buổi ra đồng sớm khiến khung cảnh quê hương thêm yên bình và ấm áp.

Đẹp nhất có lẽ là vào mùa lúa chín. Khi ấy, cả cánh đồng khoác lên mình màu vàng óng rực rỡ. Hương lúa chín thơm dịu lan tỏa trong không gian khiến ai đi xa cũng nhớ về quê nhà. Mỗi lần đứng giữa cánh đồng, em có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Những cơn gió cuối chiều mang theo mùi rơm rạ quen thuộc khiến lòng người nhẹ nhàng, thư thái biết bao.

Cánh đồng quê còn gắn với rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ của em. Những buổi chiều hè, em thường cùng lũ bạn chạy nhảy trên bờ ruộng, thả diều giữa khoảng trời cao rộng. Cánh diều no gió bay lên giữa tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Có hôm em theo bà ra đồng gặt lúa, nghe bà kể chuyện ngày xưa vất vả mà đầy nghĩa tình. Em còn nhớ những lần chân lấm bùn nhưng lòng lại vui vô cùng vì được hòa mình với thiên nhiên quê hương.

Không chỉ đẹp, cánh đồng còn mang ý nghĩa lớn lao đối với cuộc sống của người dân quê em. Đó là nơi làm ra hạt gạo nuôi sống bao gia đình, là thành quả của biết bao giọt mồ hôi và công sức của người nông dân. Nhìn cánh đồng bát ngát, em càng thêm yêu và trân trọng sự cần cù, chịu khó của những người lao động quê mình.

Ngày nay, nhiều nơi đang dần bị đô thị hóa, những cánh đồng xanh cũng ít đi. Vì vậy, chúng ta cần biết bảo vệ môi trường và gìn giữ vẻ đẹp bình dị của quê hương. Với em, cánh đồng không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần tuổi thơ không thể nào quên.

Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh cánh đồng lúa quê hương vẫn sẽ luôn in sâu trong trái tim em như một miền kí ức đẹp đẽ và thân thương nhất.



Câu 1.


Trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó”, Nam Cao đã khắc họa bi kịch đau đớn của một gia đình nghèo đói và thiếu tình thương. Bi kịch ấy trước hết bắt nguồn từ cái đói triền miên khiến người mẹ và bốn đứa con luôn sống trong cảnh khổ cực, thiếu thốn. Hình ảnh những đứa trẻ “bụng gần dính lưng”, chỉ ngửi thấy mùi thịt chó đã thèm đến oằn oại cho thấy sự túng quẫn đến đáng thương. Người mẹ thương con nhưng bất lực, chỉ biết dỗ dành và cố giúp chúng quên cơn đói bằng trò bắt chấy. Đau đớn hơn, trong khi năm mẹ con ngồi co ro dưới bếp chờ thức ăn thừa thì người cha lại say sưa ăn nhậu cùng bạn bè. Ông hiện lên là kẻ ích kỉ, vô trách nhiệm, không quan tâm đến nỗi khổ của vợ con. Đỉnh điểm của bi kịch là khi lũ trẻ háo hức chờ đợi nhưng cuối cùng chỉ nhận được “bát không”. Chi tiết ấy như nhát dao cứa vào niềm hi vọng nhỏ nhoi của những đứa trẻ tội nghiệp. Qua đó, Nam Cao bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với người nông dân nghèo trước Cách mạng và tố cáo xã hội tàn nhẫn đã đẩy con người vào cảnh khốn cùng.

Câu 2.

Trong tuổi thơ của mỗi người luôn có một cảnh đẹp khiến ta nhớ mãi. Với em, đó là cánh đồng lúa quê hương nằm trải dài phía sau làng. Cánh đồng ấy không chỉ mang vẻ đẹp bình dị mà còn gắn bó với biết bao kỉ niệm thân thương của tuổi thơ em.

Mỗi buổi sáng, cánh đồng hiện lên trong làn sương sớm mờ ảo. Những giọt sương long lanh còn đọng trên lá lúa như những hạt ngọc nhỏ. Khi mặt trời dần nhô lên, cả cánh đồng như bừng sáng bởi màu xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Gió thổi nhẹ làm sóng lúa nhấp nhô như mặt biển xanh dịu dàng. Xa xa là tiếng chim ríu rít gọi nhau, tiếng người nông dân trò chuyện trong buổi ra đồng sớm khiến khung cảnh quê hương thêm yên bình và ấm áp.

Đẹp nhất có lẽ là vào mùa lúa chín. Khi ấy, cả cánh đồng khoác lên mình màu vàng óng rực rỡ. Hương lúa chín thơm dịu lan tỏa trong không gian khiến ai đi xa cũng nhớ về quê nhà. Mỗi lần đứng giữa cánh đồng, em có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Những cơn gió cuối chiều mang theo mùi rơm rạ quen thuộc khiến lòng người nhẹ nhàng, thư thái biết bao.

Cánh đồng quê còn gắn với rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ của em. Những buổi chiều hè, em thường cùng lũ bạn chạy nhảy trên bờ ruộng, thả diều giữa khoảng trời cao rộng. Cánh diều no gió bay lên giữa tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Có hôm em theo bà ra đồng gặt lúa, nghe bà kể chuyện ngày xưa vất vả mà đầy nghĩa tình. Em còn nhớ những lần chân lấm bùn nhưng lòng lại vui vô cùng vì được hòa mình với thiên nhiên quê hương.

Không chỉ đẹp, cánh đồng còn mang ý nghĩa lớn lao đối với cuộc sống của người dân quê em. Đó là nơi làm ra hạt gạo nuôi sống bao gia đình, là thành quả của biết bao giọt mồ hôi và công sức của người nông dân. Nhìn cánh đồng bát ngát, em càng thêm yêu và trân trọng sự cần cù, chịu khó của những người lao động quê mình.

Ngày nay, nhiều nơi đang dần bị đô thị hóa, những cánh đồng xanh cũng ít đi. Vì vậy, chúng ta cần biết bảo vệ môi trường và gìn giữ vẻ đẹp bình dị của quê hương. Với em, cánh đồng không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần tuổi thơ không thể nào quên.

Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh cánh đồng lúa quê hương vẫn sẽ luôn in sâu trong trái tim em như một miền kí ức đẹp đẽ và thân thương nhất.



Câu 1.


Trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó”, Nam Cao đã khắc họa bi kịch đau đớn của một gia đình nghèo đói và thiếu tình thương. Bi kịch ấy trước hết bắt nguồn từ cái đói triền miên khiến người mẹ và bốn đứa con luôn sống trong cảnh khổ cực, thiếu thốn. Hình ảnh những đứa trẻ “bụng gần dính lưng”, chỉ ngửi thấy mùi thịt chó đã thèm đến oằn oại cho thấy sự túng quẫn đến đáng thương. Người mẹ thương con nhưng bất lực, chỉ biết dỗ dành và cố giúp chúng quên cơn đói bằng trò bắt chấy. Đau đớn hơn, trong khi năm mẹ con ngồi co ro dưới bếp chờ thức ăn thừa thì người cha lại say sưa ăn nhậu cùng bạn bè. Ông hiện lên là kẻ ích kỉ, vô trách nhiệm, không quan tâm đến nỗi khổ của vợ con. Đỉnh điểm của bi kịch là khi lũ trẻ háo hức chờ đợi nhưng cuối cùng chỉ nhận được “bát không”. Chi tiết ấy như nhát dao cứa vào niềm hi vọng nhỏ nhoi của những đứa trẻ tội nghiệp. Qua đó, Nam Cao bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với người nông dân nghèo trước Cách mạng và tố cáo xã hội tàn nhẫn đã đẩy con người vào cảnh khốn cùng.

Câu 2.

Trong tuổi thơ của mỗi người luôn có một cảnh đẹp khiến ta nhớ mãi. Với em, đó là cánh đồng lúa quê hương nằm trải dài phía sau làng. Cánh đồng ấy không chỉ mang vẻ đẹp bình dị mà còn gắn bó với biết bao kỉ niệm thân thương của tuổi thơ em.

Mỗi buổi sáng, cánh đồng hiện lên trong làn sương sớm mờ ảo. Những giọt sương long lanh còn đọng trên lá lúa như những hạt ngọc nhỏ. Khi mặt trời dần nhô lên, cả cánh đồng như bừng sáng bởi màu xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Gió thổi nhẹ làm sóng lúa nhấp nhô như mặt biển xanh dịu dàng. Xa xa là tiếng chim ríu rít gọi nhau, tiếng người nông dân trò chuyện trong buổi ra đồng sớm khiến khung cảnh quê hương thêm yên bình và ấm áp.

Đẹp nhất có lẽ là vào mùa lúa chín. Khi ấy, cả cánh đồng khoác lên mình màu vàng óng rực rỡ. Hương lúa chín thơm dịu lan tỏa trong không gian khiến ai đi xa cũng nhớ về quê nhà. Mỗi lần đứng giữa cánh đồng, em có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Những cơn gió cuối chiều mang theo mùi rơm rạ quen thuộc khiến lòng người nhẹ nhàng, thư thái biết bao.

Cánh đồng quê còn gắn với rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ của em. Những buổi chiều hè, em thường cùng lũ bạn chạy nhảy trên bờ ruộng, thả diều giữa khoảng trời cao rộng. Cánh diều no gió bay lên giữa tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Có hôm em theo bà ra đồng gặt lúa, nghe bà kể chuyện ngày xưa vất vả mà đầy nghĩa tình. Em còn nhớ những lần chân lấm bùn nhưng lòng lại vui vô cùng vì được hòa mình với thiên nhiên quê hương.

Không chỉ đẹp, cánh đồng còn mang ý nghĩa lớn lao đối với cuộc sống của người dân quê em. Đó là nơi làm ra hạt gạo nuôi sống bao gia đình, là thành quả của biết bao giọt mồ hôi và công sức của người nông dân. Nhìn cánh đồng bát ngát, em càng thêm yêu và trân trọng sự cần cù, chịu khó của những người lao động quê mình.

Ngày nay, nhiều nơi đang dần bị đô thị hóa, những cánh đồng xanh cũng ít đi. Vì vậy, chúng ta cần biết bảo vệ môi trường và gìn giữ vẻ đẹp bình dị của quê hương. Với em, cánh đồng không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần tuổi thơ không thể nào quên.

Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh cánh đồng lúa quê hương vẫn sẽ luôn in sâu trong trái tim em như một miền kí ức đẹp đẽ và thân thương nhất.



Câu 1.


Trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó”, Nam Cao đã khắc họa bi kịch đau đớn của một gia đình nghèo đói và thiếu tình thương. Bi kịch ấy trước hết bắt nguồn từ cái đói triền miên khiến người mẹ và bốn đứa con luôn sống trong cảnh khổ cực, thiếu thốn. Hình ảnh những đứa trẻ “bụng gần dính lưng”, chỉ ngửi thấy mùi thịt chó đã thèm đến oằn oại cho thấy sự túng quẫn đến đáng thương. Người mẹ thương con nhưng bất lực, chỉ biết dỗ dành và cố giúp chúng quên cơn đói bằng trò bắt chấy. Đau đớn hơn, trong khi năm mẹ con ngồi co ro dưới bếp chờ thức ăn thừa thì người cha lại say sưa ăn nhậu cùng bạn bè. Ông hiện lên là kẻ ích kỉ, vô trách nhiệm, không quan tâm đến nỗi khổ của vợ con. Đỉnh điểm của bi kịch là khi lũ trẻ háo hức chờ đợi nhưng cuối cùng chỉ nhận được “bát không”. Chi tiết ấy như nhát dao cứa vào niềm hi vọng nhỏ nhoi của những đứa trẻ tội nghiệp. Qua đó, Nam Cao bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với người nông dân nghèo trước Cách mạng và tố cáo xã hội tàn nhẫn đã đẩy con người vào cảnh khốn cùng.

Câu 2.

Trong tuổi thơ của mỗi người luôn có một cảnh đẹp khiến ta nhớ mãi. Với em, đó là cánh đồng lúa quê hương nằm trải dài phía sau làng. Cánh đồng ấy không chỉ mang vẻ đẹp bình dị mà còn gắn bó với biết bao kỉ niệm thân thương của tuổi thơ em.

Mỗi buổi sáng, cánh đồng hiện lên trong làn sương sớm mờ ảo. Những giọt sương long lanh còn đọng trên lá lúa như những hạt ngọc nhỏ. Khi mặt trời dần nhô lên, cả cánh đồng như bừng sáng bởi màu xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Gió thổi nhẹ làm sóng lúa nhấp nhô như mặt biển xanh dịu dàng. Xa xa là tiếng chim ríu rít gọi nhau, tiếng người nông dân trò chuyện trong buổi ra đồng sớm khiến khung cảnh quê hương thêm yên bình và ấm áp.

Đẹp nhất có lẽ là vào mùa lúa chín. Khi ấy, cả cánh đồng khoác lên mình màu vàng óng rực rỡ. Hương lúa chín thơm dịu lan tỏa trong không gian khiến ai đi xa cũng nhớ về quê nhà. Mỗi lần đứng giữa cánh đồng, em có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Những cơn gió cuối chiều mang theo mùi rơm rạ quen thuộc khiến lòng người nhẹ nhàng, thư thái biết bao.

Cánh đồng quê còn gắn với rất nhiều kỉ niệm tuổi thơ của em. Những buổi chiều hè, em thường cùng lũ bạn chạy nhảy trên bờ ruộng, thả diều giữa khoảng trời cao rộng. Cánh diều no gió bay lên giữa tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Có hôm em theo bà ra đồng gặt lúa, nghe bà kể chuyện ngày xưa vất vả mà đầy nghĩa tình. Em còn nhớ những lần chân lấm bùn nhưng lòng lại vui vô cùng vì được hòa mình với thiên nhiên quê hương.

Không chỉ đẹp, cánh đồng còn mang ý nghĩa lớn lao đối với cuộc sống của người dân quê em. Đó là nơi làm ra hạt gạo nuôi sống bao gia đình, là thành quả của biết bao giọt mồ hôi và công sức của người nông dân. Nhìn cánh đồng bát ngát, em càng thêm yêu và trân trọng sự cần cù, chịu khó của những người lao động quê mình.

Ngày nay, nhiều nơi đang dần bị đô thị hóa, những cánh đồng xanh cũng ít đi. Vì vậy, chúng ta cần biết bảo vệ môi trường và gìn giữ vẻ đẹp bình dị của quê hương. Với em, cánh đồng không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần tuổi thơ không thể nào quên.

Dù mai này có đi đâu xa, hình ảnh cánh đồng lúa quê hương vẫn sẽ luôn in sâu trong trái tim em như một miền kí ức đẹp đẽ và thân thương nhất.