Đoàn Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Bến đò ngày xưa" của tác giả Anh Thơ là một bức tranh quê nặng trĩu nỗi buồn mang mác. Cảm hứng của đạo của bài thơ là tình yêu tha thiết với cảnh sắc quê hương bình dị, kết hợp cùng nỗi buồn cô tịch, hiu quạnh của một hồn thơ lãng mạn trước cảnh quê mưa giầm ướt át .Chủ đề bài thơ tập trung khắc hoạ không gian bến đò vắng lặng, lạnh lẽo, qua đó tái hiện chân thực cuộc sống lam lũ của người lao động. Bằng bút pháp tả thực kết hợp với việc sử dụng từ láy độc đáo như "rũ rợi", "bơ phờ", "xao xát", Anh Thơ đã biến cảnh vật vô tri thành thực thể có tâm hồn, cùng chung nỗi buồn. Hình ảnh con đò trơ vơ, vài quán hàng không khách... tạo nên một gam màu buồn man mác, gợi sự đồng cảm sâu sắc về kiếp người nhỏ bé giữa thiên nhiên khắc nghiệt. Bài thơ khơi gợi tình yêu quê hương da diết, trân trọng những nét đẹp bình dị, cổ kính của làng quê Việt Nam, đồng thời thể hiện sự thấu hiểu cho nỗi niềm hoài cổ và tâm trạng xao xuyến trước thời gian trôi của tác giả.
Câu 2:
Quê hương luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim mỗi con người. Đó không chỉ là nơi ta cất tiếng khóc chào đời mà còn là không gian nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và định hướng cho cuộc đời mỗi người. Vì thế, quê hương có ý nghĩa vô cùng sâu sắc đối với cuộc đời của mỗi cá nhân.
Trước hết, quê hương là cội nguồn của sự sống và là nơi nuôi dưỡng con người cả về vật chất lẫn tinh thần. Từ những cánh đồng, dòng sông, mái nhà thân thuộc đến những lời ru của mẹ, những câu chuyện của bà, tất cả đã trở thành ký ức tuổi thơ êm đềm. Chính những điều giản dị ấy giúp con người hình thành tình cảm yêu thương, lòng biết ơn và sự gắn bó sâu sắc với nơi mình sinh ra. Quê hương vì thế trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp con người có thêm sức mạnh vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.
Không chỉ vậy, quê hương còn góp phần hình thành nhân cách và bản sắc của mỗi người. Mỗi vùng đất đều có những truyền thống, phong tục và giá trị văn hóa riêng. Khi lớn lên trong môi trường ấy, con người dần tiếp nhận những chuẩn mực đạo đức, lối sống và tinh thần cộng đồng. Nhờ đó, mỗi cá nhân biết trân trọng nguồn cội, biết sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Dù sau này có đi xa đến đâu, hình ảnh quê hương vẫn luôn nhắc nhở con người về gốc rễ của mình.
Bên cạnh đó, quê hương còn là nguồn động lực để mỗi người phấn đấu trong cuộc sống. Nhiều người khi rời quê hương để học tập, làm việc luôn mang theo khát vọng thành công để có thể đóng góp cho nơi mình sinh ra. Tình yêu quê hương thôi thúc con người sống tốt hơn, nỗ lực hơn và hướng đến những điều có ích cho cộng đồng.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, có một số người dần thờ ơ hoặc quên đi giá trị của quê hương. Đây là điều đáng tiếc, bởi khi đánh mất sự gắn bó với quê hương cũng đồng nghĩa với việc con người dễ đánh mất một phần bản sắc của mình. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn và góp phần xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.
Tóm lại, quê hương có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với cuộc đời mỗi con người. Đó là nơi khởi đầu của cuộc sống, là điểm tựa tinh thần và là nguồn động lực để mỗi người trưởng thành. Dù đi đâu, làm gì, mỗi người cũng nên luôn nhớ về quê hương với tình yêu và lòng biết ơn sâu sắc.
Câu 1:
Thể thơ của bài thơ trên là thơ tám chữ.
Câu 2:
Đề tài: Khung cảnh bến đò ngày mưa.
Câu 3:
Biện pháp tu từ: So sánh.
So sánh: "Thúng đội đầu" như "đội cả trời mưa".
Tác dụng:
Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt
Hình ảnh so sánh gợi lên trong tâm tưởng của bạn đọc khung cảnh ảm đạm, tiêu điều trong một ngày mưa ở bến đò.
Câu 4:
Bức tranh bến đò ngày mưa được tác giả miêu tả qua những hình ảnh: Tre rũ rợi, chuối bơ phờ, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền đậu trơ vơ, quán hàng đứng xo ro, quán hàng đứng xo ro, một bác lái ghé vào hút điếu, bà hàng sù sụ sặc hơi, ho, họa hoằn có người đến chợ, họa hoằn có con thuyền ghé chở, thúng đội đầu như đội cả trời mưa.
Những hình ảnh đó gợi cho em cảm nhận về một khung cảnh ảm đạm, hoang vắng, tiêu điều.
Câu 5:
Bức tranh bến đò ngày mưa là một bức tranh vắng lặng, ảm đạm, đơn điệu và tẻ nhạt, ẩn chứa nỗi buồn man mác. Dù bức tranh cảnh vật có bóng dáng của con người nhưng hình ảnh con người đều ít ỏi, dường như chỉ là "một", "họa hoằn" mới xuất hiện; còn khi xuất hiện thì hầu hết con người đều trong trạng thái mệt mỏi, buồn lặng, càng tô đậm thêm sự đơn điệu, ảm đạm của cảnh vật. Như vậy, qua bức tranh này, bài thơ gợi lên nỗi buồn man mác, sự lạnh lẽo, cô đơn trước cuộc sống vắng lặng, tiêu điều nơi đây.
Câu 1:
Bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của Nguyễn Đình Thi là một bức tranh trữ tình, hào hùng về đất nước và tình yêu tha thiết. Qua thể thơ lục bát mộc mạc, tác giả đã vẽ nên khung cảnh thiên nhiên thanh bình: "biển lúa mênh mông", "cánh cò bay lả" và núi rừng Trường Sơn hùng vĩ. Nổi bật trên nền cảnh ấy là con người Việt Nam hiền lành, chịu thương chịu khó, nhưng vô cùng kiên cường, bất khuất trong chiến đấu để bảo vệ quê hương. Hình ảnh "áo nâu nhuộm bùn" và sự cần cù, thông minh của người dân hiện lên thật đẹp, thể hiện truyền thống yêu nước, thuỷ chung son sắt. Đọc bài thơ, em thêm trân trọng cuộc sống hoà bình, biết ơn thế hệ đi trước và càng yêu thêm mảnh đất hình chữ S tươi đẹp này. Đó là một khúc ca ca ngợi quê hương đất nước vĩnh cửu trong lòng mỗi người dân Việt Nam.
Câu 2:
Câu 1:
Thể thơ của bài thơ là thơ lục bát
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính của bài thơ là biểu cảm
Câu 3:
Biện pháp tu từ: Điệp ngữ(điệp "Ta đi ta nhớ")
Tác dụng:
Nhấn mạnh và làm nổi bật tình cảm nhớ nhung da diết, sâu sắc của người lính, người con xa xứ đối với quê hương , gia đình.
Góp phần tạo nhịp điệu, âm hưởng cho đoạn thơ, làm cho lời thơ giàu sức gợi cảm và truyền tải cảm xúc đến người đọc.
Câu 4: Con người Việt Nam hiện lên với những phẩm chất:
Dũng cảm, anh hùng.
Hiền hoà, chăm chỉ.
Thuỷ chung, trọng tình.
Khéo léo, tinh tế.
Câu 5:
Đề tài: Vẻ đẹp của quê hương, đất nước.
Chủ đề: Tình yêu, sự trân trọng, ngợi ca dành cho vẻ đẹp và con người quê hương, đất nước.
