Tạ Khánh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Sự khác nhau :
Suy nghĩ của bác nông dân : dễ dàng bỏ cuộc, suy nghĩ bi quan, "con lừa cũng đã già, cái giếng cùng cần được lấp lại và không có ích lợi gì trong việc cứu con lừa".
Hành động : Thay vì giúp con lừa ra khỏi giếng, bác nông dân lại mời hàng xóm sang lấp giếng và lấp luôn con lừa.
Suy nghĩ của con lừa: không bỏ cuộc, suy nghĩ lạc quan, luôn mong bác nông dân sẽ cứu mình.
Hành động : Khi bác nông dân xúc đất đổ vào giếng nó dần trở nên im lặng nhưng nó không bỏ cuộc. Nhờ trí thông minh nó đã thoát ra khỏi cái giếng.
Trong cuộc sống nhiều khi sẽ gặp những điều không mong muốn như con lừa bị rơi xuống cái giếng. Nhưng nếu ta có tư duy của con lừa đã không gục ngã lấy phần đất đã đổ lên lưng thành bàn đạp để mình vươn lên.
câu5 :
Nếu trở thành một nhà thám hiểm em sẽ đi khám phá đại dương bao la. Đại dương là một thế giới vô cùng rộng lớn và bí ẩn mà con người chỉ mới khám phá được một phần rất nhỏ của nó. Dưới đáy đại dương sẽ có thể có những loài sinh vật mới lạ với hình thù khác nhau, những rạn san hô san sát nhau hay sự xuất hiện của những sinh vật lai như người cá. Em nghĩ rằng dưới đáy đại dương sâu thẳm kia là những nền văn minh mà con người chưa từng được biết tới, họ có ngôn ngữ riêng, văn hóa riêng điều đó càng khiến em tò mò. Em tin rằng không lâu sau con người sẽ chinh phục được đại dương rộng lớn.
Bài 2 câu 1
Nhân vật giáo sư Otto Lindenbrock trong tác phẩm "cuộc thám hiểm vào lòng đất" của nhà văn Giuyn Véc-nơ là một trong những nhân vật trung tâm của tác phẩm. Ông là một người yêu khoa học và khát khao khám phá. Ông quyết tâm thực hiện chuyến đi này dẫu biết chúng nguy hiểm ra sao. Không chỉ vậy ông còn là người bình tĩnh và dũng cảm, ông bình thản trước biến động trong không gian núi lửa và luôn tính toán cơ hội thoát chết cho mọi người. Otto Lindenbrock luôn tin tưởng vào những tính toán và kiến thức của bản thân vì thế ông luôn trấn an và động viên những người bạn của mình tiếp tục chuyến thám hiểm. Qua đó cho thấy ông là người kiên định, dũng cảm, bình tĩnh và vô cùng thông minh.
câu2
"Sao thời nay giới trẻ lại yếu đuối thế? Mới áp lực có tí mà đã bỏ cuộc.." Chắc hẳn đây là câu nói quen thuộc của nhiều bậc phụ huynh khi thấy nhiều bạn trẻ hiện nay. Thực tế việc kỳ vọng và đặt nặng thành tích quá cao từ phía gia đình, xã hội đang trở thành gánh nặng cho không ít bạn trẻ. Tuy nhiên ta cần nhìn nhận lại một cách công bằng hơn.
Đầu tiên ta cần biết "áp lực thành tích" là gì? "Áp lực thành tích" là sự kỳ vọng quá mức về thành tích, điểm số của gia đình, xã hội. Những sự kỳ vọng ấy có thể là vô tình hoặc cố tình khiến người bị kỳ vọng đạt thành tích không mong muốn hay chưa đạt dẫn đến bị áp lực. Điều này lại vô tình khiến các bạn trẻ đặc biệt là lứa 12-16 tuổi dễ có những suy nghĩ tiêu cực.
Con người thường bỏ cuộc khi họ chán nản, sợ sai hay thiếu động lực. Giới trẻ hiện nay cũng vậy nhưng còn có người bỏ cuộc khi bị mang ra so sánh quá nhiều khiến họ cảm thấy tự ti, thấy mình không xứng đáng mà chọn cách từ bỏ. Trong một số trường hợp người bị so sánh còn cảm thấy tiêu cực với người được so sánh. Tôi cũng hay thường bị so với anh tôi; "sao con bé này chẳng thông minh, lanh lợi như anh nó nhỉ?", "bài này dễ thế mà cũng không làm được chẳng bù cho anh nó"... khi tôi nghe những câu nói đó đều cảm thấy mình kém cỏi hơn anh mình.
Tuy nhiên không phải ai cũng dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Có những người vẫn luôn ngày đêm miệt mài đèn sách dù mắt có thâm quầng, hay có những người vẫn luôn luyện tập không ngừng nghỉ dù chân tay đã mỏi nhừ. Điều để họ cố gắng như vậy là nhờ sự kỷ luật, niềm đam mê và quyết tâm với mục tiêu mình đặt ra. Họ đã biến áp lực thành động lực để vươn lên. Điều đó cho thấy vấn đề không hoàn toàn từ giới trẻ mà còn có một phần của gia đình và xã hội. Thay vì trách mắng khi thấy con mình làm sai một việc nhỏ, phụ huynh có thể cổ vũ động viên con. Điều đó sẽ khiến con họ không mang cảm giác tự ti. "Chẳng cần phải hơn ai hết chỉ cần hơn mình của ngày hôm qua" anh tôi đã nói vậy. Để đạt được mục tiêu mình đề ra cũng cần phải chăm chỉ, nỗ lực rèn luyện mỗi ngày. Chúng ta cũng cần học cách chấp nhận thất bại và học lại từ chính thất bại đó vì "lạc lối cũng là một phần của tìm đường". Nhờ nó chúng ta có thể tiến xa hơn.
Áp lực là một phần của cuộc sống nên ta không cần tránh né nó mà hãy biến nó thành động lực để vươn lên. Bên cạnh đó cũng cần những người có thể động viên, an ủi và chấp nhận lỗi sai của mình. Khi đó áp lực sẽ thành động lực giúp ta phát triển và không nản chí.
câu 1: Cuộc du hành diễn ra trong ngọn núi lửa vẫn còn hoạt động.
câu2: Câu văn trên mở rộng chủ ngữ bằng cụm từ bổ nghĩa cho danh từ trung tâm "sự ghê sợ".
câu3; Giáo sư Otto Lidenbrock lại bình thản trước sự thay đổi, biến động của không gian vì ông đã tính toán được cơ hội thoát chết của ông và những người khác. Cho thấy ông là một người bĩnh tĩnh, lạc quan, luôn chuẩn bị trước cho mọi hoàn cảnh.
câu4: Nhân vật "tôi" là một người nhạy cảm, biết sợ hãi ( thể hiện cảm giác ghê sợ ,lo lắng khi cảm nhận được sự biến động của ngọn núi). Nhân vật "tôi" cũng là một người dũng cảm, kiên trì ( vẫn tiếp tục cuộc thám hiểm thú vị dù biết mình có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào)