Trần Đức Lộc
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có một sự kiện giản dị mà vô cùng lớn lao: ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước.
Sáng hôm ấy, bến cảng Sài Gòn vẫn ồn ào như bao ngày khác. Giữa những tiếng gọi nhau í ới của phu khuân vác và tiếng sóng vỗ mạn tàu, một chàng trai trẻ với dáng người mảnh khảnh lặng lẽ bước lên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville. Ít ai biết rằng chuyến đi ấy không chỉ là một cuộc mưu sinh, mà là bước khởi đầu cho hành trình giải phóng dân tộc sau này.
Sinh ra trong cảnh nước mất, nhà tan, Nguyễn Tất Thành sớm chứng kiến nỗi khổ của đồng bào dưới ách đô hộ. Người nhận ra rằng các phong trào yêu nước đương thời tuy đầy nhiệt huyết nhưng chưa tìm được con đường đúng đắn. Vì thế, thay vì chọn ở lại, Người quyết định ra đi, sang phương Tây để “xem nước Pháp và các nước khác làm như thế nào, rồi sẽ trở về giúp đồng bào”.
Trong suốt ba mươi năm bôn ba qua nhiều châu lục, làm đủ nghề để sống và học hỏi, Người từng bước tìm ra con đường cách mạng phù hợp cho Việt Nam. Hành trình bắt đầu từ bến cảng năm 1911 đã dẫn tới những sự kiện trọng đại sau này, trong đó có Cách mạng Tháng Tám năm 1945, mở ra kỷ nguyên độc lập cho dân tộc.
Sự kiện Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước không chỉ là một dấu mốc lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên định và khát vọng tự do. Từ một quyết định can đảm của tuổi hai mươi mốt, vận mệnh của cả một dân tộc đã dần được thay đổi.
Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta rằng: đôi khi một bước đi lặng lẽ hôm nay có thể trở thành bước ngoặt của lịch sử ngày mai.
Văn bản "Những quả bóng lửa" gợi ra nhiều vấn đề liên quan đến việc khám phá và chinh phục không gian, đặc biệt là hành tinh Hoả Tinh. Văn bản đề cập đến việc các linh mục muốn hiểu biết về các sinh vật sống trên Hoả Tinh để xây dựng nhà thờ phù hợp. Và miêu tả sự khác biệt giữa con người và những quả cầu ánh sáng sống trên Hoả Tinh. Không chỉ vậy văn bản còn thể hiện tinh thần kiên trì và quyết tâm khám phá những điều mới mẻ, dù phải đối mặt với những khó khăn và thử thách, của Đức Cha Peregrine. Đến năm2020 của thế kỉ XXI, con người đã đạt được nhiều tiến bộ trong việc khám phá không gian và nghiên cứu về các hành tinh khác. Các sứ mệnh của NASA và các tổ chức không gian khác đã gửi nhiều tàu thăm dò và robot lên Hoả Tinh để nghiên cứu về bề mặt, khí hậu và tiềm năng sự sống trên hành tinh này. Và công nghệ không gian đã tiến bộ vượt bậc, giúp con người có thể thực hiện các sứ mệnh không gian dài và khám phá các hành tinh xa xôi.
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có một sự kiện giản dị mà vô cùng lớn lao: ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước.
Sáng hôm ấy, bến cảng Sài Gòn vẫn ồn ào như bao ngày khác. Giữa những tiếng gọi nhau í ới của phu khuân vác và tiếng sóng vỗ mạn tàu, một chàng trai trẻ với dáng người mảnh khảnh lặng lẽ bước lên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville. Ít ai biết rằng chuyến đi ấy không chỉ là một cuộc mưu sinh, mà là bước khởi đầu cho hành trình giải phóng dân tộc sau này.
Sinh ra trong cảnh nước mất, nhà tan, Nguyễn Tất Thành sớm chứng kiến nỗi khổ của đồng bào dưới ách đô hộ. Người nhận ra rằng các phong trào yêu nước đương thời tuy đầy nhiệt huyết nhưng chưa tìm được con đường đúng đắn. Vì thế, thay vì chọn ở lại, Người quyết định ra đi, sang phương Tây để “xem nước Pháp và các nước khác làm như thế nào, rồi sẽ trở về giúp đồng bào”.
Trong suốt ba mươi năm bôn ba qua nhiều châu lục, làm đủ nghề để sống và học hỏi, Người từng bước tìm ra con đường cách mạng phù hợp cho Việt Nam. Hành trình bắt đầu từ bến cảng năm 1911 đã dẫn tới những sự kiện trọng đại sau này, trong đó có Cách mạng Tháng Tám năm 1945, mở ra kỷ nguyên độc lập cho dân tộc.
Sự kiện Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước không chỉ là một dấu mốc lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên định và khát vọng tự do. Từ một quyết định can đảm của tuổi hai mươi mốt, vận mệnh của cả một dân tộc đã dần được thay đổi.
Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta rằng: đôi khi một bước đi lặng lẽ hôm nay có thể trở thành bước ngoặt của lịch sử ngày mai.
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện là nhân vật loài vật được nhân hoá. Cụ thể là ba con vật: gà, chó và heo. Chúng được xây dựng với lời nói, suy nghĩ và cách tranh luận như con người. Đây là kiểu nhân vật quen thuộc trong truyện ngụ ngôn.
Câu 2.
Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho người chủ. Qua cuộc tranh luận đó, gà nhận ra mình đã đánh giá chưa đầy đủ về vai trò của heo.
Câu 3.
Văn bản thể hiện rõ đặc điểm của truyện ngụ ngôn:
-Nhân vật là loài vật được nhân hoá, mang đặc điểm của con người.
-Câu chuyện ngắn gọn, có tình huống đối thoại cụ thể.
-Qua câu chuyện, tác giả gửi gắm bài học đạo lí sâu sắc.
-Ý nghĩa giáo dục được rút ra từ sự việc giản dị trong đời sống.
Câu 4.
Chủ đề của truyện là: Mỗi người (mỗi sự vật) đều có giá trị riêng, cần biết tôn trọng và không nên kiêu ngạo, xem thường người khác.
Căn cứ để xác định chủ đề là nội dung cuộc đối thoại giữa ba con vật và lời kết của truyện: mọi vật nuôi nếu được sử dụng đúng chức năng đều hữu ích.
Câu 5.
Khiêm tốn là một đức tính cần thiết trong cuộc sống. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng mỗi người đều có những đóng góp riêng, dù lớn hay nhỏ. Nếu chỉ nhìn vào điểm mạnh của mình mà coi thường người khác, ta sẽ trở nên kiêu ngạo và thiển cận. Biết trân trọng sự đóng góp của người khác giúp ta học hỏi được nhiều điều tốt đẹp. Đồng thời, sự khiêm tốn còn giúp xây dựng các mối quan hệ hài hòa và bền vững. Trong tập thể, thành công luôn là kết quả của sự chung tay. Vì vậy, mỗi người cần sống khiêm nhường và biết ghi nhận công sức của người khác.
Câu 1.
Trong văn bản “Chuyện của ba con vật”, nhân vật heo hiện lên với những nét tính cách đáng chú ý. Thoạt đầu, heo tỏ ra điềm tĩnh, ít nói và không tranh công như gà hay chó. Khi bị gà chê bai là vô dụng, heo không vội phản ứng mà vẫn tiếp tục ăn, cho thấy sự nhẫn nhịn và bình thản. Tuy nhiên, trước thái độ kiêu ngạo của gà, heo đã lên tiếng mạnh mẽ để bảo vệ giá trị của mình. Câu hỏi “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” thể hiện sự tự tin và ý thức rõ vai trò của bản thân. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm thông điệp: mỗi cá thể đều có chức năng và ý nghĩa riêng, không nên vội vàng đánh giá hay xem thường người khác. Heo vì thế là hình ảnh tiêu biểu cho những giá trị thầm lặng nhưng quan trọng trong cuộc sống.
Câu 2:
Trong cuộc sống, khen ngợi người khác là một biểu hiện của sự văn minh và lòng rộng lượng. Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Thực tế cho thấy, lời khen chân thành không hề làm giảm giá trị của người nói mà ngược lại còn thể hiện sự tự tin và nhân ái. Khi biết ghi nhận thành công hay ưu điểm của người khác, ta đang chứng tỏ mình có cái nhìn tích cực và công bằng. Chỉ những ai tự ti, ích kỉ mới ngại ngần hoặc ghen ghét trước thành công của người khác. Hơn nữa, lời khen đúng lúc có thể tiếp thêm động lực, giúp người được khen cố gắng hơn và tạo nên mối quan hệ tốt đẹp. Vì vậy, hãy học cách trân trọng và khen ngợi người khác, bởi điều đó không làm ta nhỏ bé mà còn nâng cao giá trị của chính mình.
Câu 1 :Trong đoạn trích Cuộc thám hiểm vào lòng đất của Jules Verne, nhân vật giáo sư Giáo sư Otto Lidenbrock hiện lên là một con người đặc biệt bản lĩnh và giàu tri thức. Trước những dấu hiệu dữ dội của thiên nhiên như vách đá rung chuyển, nước sôi sùng sục, tiếng nổ ì ầm, ông vẫn giữ thái độ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Không những không hoảng sợ, ông còn nhanh chóng phân tích hiện tượng dưới góc nhìn khoa học và nhận ra đó là dấu hiệu của một vụ phun trào núi lửa – cơ hội duy nhất để trở lại mặt đất. Sự điềm tĩnh ấy cho thấy ông là người dũng cảm, tự tin và có niềm tin mãnh liệt vào khoa học. Trong nguy hiểm cận kề, giáo sư vẫn lạc quan, tỉnh táo tính toán con đường sống, qua đó thể hiện tinh thần thám hiểm táo bạo và ý chí kiên cường.
Câu 2: Em tán thành với ý kiến: “Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình.” Trong xã hội hiện đại, thành công thường được đo bằng điểm số, bằng cấp hay vị trí nghề nghiệp. Chính vì vậy, nhiều bạn trẻ phải sống trong vòng xoáy cạnh tranh khốc liệt. Gia đình mong con đạt thành tích xuất sắc, nhà trường đặt nặng kết quả học tập, còn bản thân các bạn cũng tự tạo áp lực phải hoàn hảo. Khi không đạt được mục tiêu như mong muốn, họ dễ rơi vào cảm giác thất bại, tự ti và chán nản, từ đó lựa chọn bỏ cuộc.
Thực tế cho thấy không ít học sinh, sinh viên vì sợ điểm kém mà mất động lực học tập; nhiều người trẻ mới đi làm vì không chịu nổi áp lực công việc đã vội vàng từ bỏ thay vì kiên trì thích nghi. Nguyên nhân sâu xa là do họ chưa được trang bị đầy đủ kĩ năng quản lí cảm xúc và khả năng đối diện với thất bại. Bên cạnh đó, việc so sánh bản thân với người khác trên mạng xã hội cũng khiến áp lực càng lớn.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng áp lực cũng có thể trở thành động lực nếu mỗi người biết điều chỉnh kì vọng phù hợp. Gia đình cần thấu hiểu, tôn trọng khả năng và ước mơ của con cái thay vì áp đặt. Nhà trường nên chú trọng phát triển năng lực toàn diện hơn là chỉ chạy theo thành tích. Quan trọng nhất, người trẻ cần học cách chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của trưởng thành.
Bỏ cuộc không phải là lối thoát, mà chỉ khiến ta đánh mất cơ hội tiến bộ. Khi biết cân bằng giữa kì vọng và năng lực, giữa nỗ lực và nghỉ ngơi, người trẻ sẽ đủ bản lĩnh vượt qua áp lực để vươn tới thành công bền vững.
Câu 1
Cuộc du hành trong văn bản diễn ra dưới lòng đất, bên trong ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động, cụ thể là trong một “cái giếng” sâu hun hút chứa nước sôi, dung nham và hơi nước. Không gian ấy chật hẹp, nóng bỏng, đầy tiếng nổ và dấu hiệu của một vụ phun trào sắp xảy ra.
Câu 2
Câu văn: “Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi.”
Thành phần chủ ngữ được mở rộng bằng cách bổ sung cụm từ miêu tả (định ngữ) cho danh từ trung tâm “sự ghê sợ”.
Cụ thể:
- Danh từ trung tâm: một sự ghê sợ
- Phần mở rộng: dai dẳng không gì cưỡng nổi
→ Đây là cách mở rộng chủ ngữ bằng cụm tính từ làm định ngữ.
Câu 3
Giáo sư Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản trước sự thay đổi dữ dội của không gian vì ông hiểu rõ các hiện tượng địa chất đang diễn ra. Ông nhận ra đó không phải động đất mà là dấu hiệu của một vụ phun trào núi lửa – và đây chính là cơ hội để họ trở lại mặt đất.
Qua đó, ta thấy ông là người:
- Gan dạ, dũng cảm
- Bình tĩnh, tự tin
- Có kiến thức khoa học vững vàng
- Lạc quan trong nguy hiểm
Câu 4
Phẩm chất 1: Nhạy cảm, lo lắng trước nguy hiểm
- Chi tiết: “Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi.”
- Nhân vật “tôi” nhận ra các dấu hiệu bất thường và vô cùng hoảng sợ trước tai biến sắp xảy ra.
Phẩm chất 2: Biết suy nghĩ, biết nhìn nhận lại vấn đề
- Chi tiết: “Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy giáo sư nói đúng, hoàn toàn đúng!”
- Sau khi bình tĩnh, nhân vật “tôi” đã thừa nhận sự đúng đắn của giáo sư.
Câu 5
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành đến đáy đại dương. Đại dương là một thế giới rộng lớn và bí ẩn mà con người vẫn chưa khám phá hết. Ở đó có những sinh vật kì lạ, những rặng san hô tuyệt đẹp và cả những bí mật khoa học chưa được giải đáp. Em muốn tìm hiểu xem sự sống có thể tồn tại trong môi trường khắc nghiệt như thế nào. Hơn nữa, việc khám phá đại dương còn có ý nghĩa bảo vệ môi trường biển. Qua chuyến đi ấy, em có thể đóng góp vào việc nghiên cứu và gìn giữ tài nguyên thiên nhiên. Em tin rằng mỗi hành trình khám phá không chỉ mở rộng hiểu biết mà còn giúp con người thêm yêu và trân trọng Trái Đất.
Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta không thể sống một mình mà luôn cần có sự gắn bó, sẻ chia với những người xung quanh. Ngoài tình cảm gia đình thiêng liêng, tình thầy trò cao quý, thì tình bạn cũng là một tình cảm vô cùng quan trọng. Có thể nói, cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn, bởi tình bạn mang đến cho con người niềm vui, sự động viên và cả những bài học quý giá.
Trước hết, tình bạn là tình cảm gắn bó giữa những người có sự đồng cảm, thấu hiểu và yêu thương lẫn nhau. Bạn bè là những người cùng ta học tập, vui chơi, chia sẻ những câu chuyện buồn vui trong cuộc sống. Khi có bạn bên cạnh, ta cảm thấy cuộc sống trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn. Mỗi giờ ra chơi cùng nhau trò chuyện, mỗi lần cùng nhau làm bài tập hay giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn đều trở thành những kỉ niệm đáng nhớ của tuổi học trò.
Không chỉ mang lại niềm vui, tình bạn còn giúp con người trưởng thành hơn. Khi gặp khó khăn trong học tập, bạn bè có thể giảng bài cho nhau, cùng nhau tìm cách giải quyết vấn đề. Khi buồn bã hay thất bại, một lời an ủi, động viên từ bạn thân có thể khiến ta cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh. Nhờ có bạn bè, ta học được cách lắng nghe, chia sẻ và biết quan tâm đến người khác. Những đức tính tốt đẹp ấy sẽ theo ta suốt cuộc đời.
Bên cạnh đó, tình bạn chân thành còn giúp con người tránh xa những điều xấu. Một người bạn tốt sẽ nhắc nhở ta khi ta mắc lỗi, khuyên ta tránh những việc làm sai trái. Ngược lại, nếu không có bạn bè hoặc chơi với những người bạn xấu, ta có thể cảm thấy cô đơn hoặc dễ bị lôi kéo vào những hành động không đúng. Vì vậy, việc lựa chọn và giữ gìn tình bạn đẹp là vô cùng quan trọng.
Tuy nhiên, để có một tình bạn bền vững, mỗi người cần biết tôn trọng, trung thực và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau. Tình bạn không thể tồn tại nếu chỉ có sự ích kỉ hay dối trá. Chúng ta cần biết tha thứ cho những lỗi lầm nhỏ của bạn và cùng nhau cố gắng xây dựng tình bạn ngày càng tốt đẹp hơn.
Tình bạn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi con người, đặc biệt là lứa tuổi học sinh. Nhờ có tình bạn, cuộc sống trở nên ấm áp, vui tươi và ý nghĩa hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những người bạn bên cạnh mình và cố gắng vun đắp cho tình bạn ấy ngày càng bền chặt.
Bài hoc rút ra :
-Cần bình tĩnh trong mọi tình huống khó khăn và tìm cách giải quyết hợp lí như con lừa
-Không nên vội bỏ cuộc trước khó khăn như ông chủ trang trại
Sự khác biệt trong hành động và suy nghĩ của bác nông dân với con lừa thể hiện rõ qua cách họ đối diện với nghịch cảnh.
Bác nông dân: Khi thấy lừa rơi xuống giếng, ông suy tính theo hướng thực dụng và có phần bi quan. Ông cho rằng con lừa đã già, không còn nhiều giá trị, hơn nữa cái giếng cũng cần được lấp lại nên quyết định đổ đất xuống thay vì cứu nó. Hành động ấy cho thấy ông chọn giải pháp nhanh gọn, ít tốn công sức và chấp nhận “bỏ cuộc” trước khó khăn.
Con lừa: Ban đầu kêu la sợ hãi, nhưng khi hiểu tình huống, nó không tuyệt vọng. Trái lại, nó bình tĩnh thích nghi: mỗi khi đất đổ xuống, nó lắc cho rơi đất và bước lên cao hơn. Thay vì bị chôn vùi, nó biến khó khăn thành cơ hội để thoát thân.
→ Như vậy, bác nông dân có suy nghĩ buông xuôi, còn con lừa lại có hành động kiên trì, chủ động vượt lên nghịch cảnh. Câu chuyện gửi gắm bài học: trước thử thách, thay vì tuyệt vọng, con người cần biết biến trở ngại thành bước đệm để vươn lên.