Nguyễn Phúc Khang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phúc Khang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Mỗi nhân vật trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao là một mảnh đời, một số phận. Ta thương cảm xót xa cho cái chết đầy đau đớn dữ dội của lão Hạc, nhưng cũng không quên đi một ông giáo đầy bất hạnh. Nung nấu trong mình những ý định lớn lao, nhưng tất cả đều sụp đổ bởi “cơm áo không đùa với khách thơ”.

Hai tiếng ông giáo đầy kính trọng, thiêng liêng. Ở cái đất quê mùa, ít học ấy mấy ai được người đời tôn xưng là ông giáo. Đó phải là người hiểu luân lí, lắm chữ nghĩa mới được gọi như vậy. Và ông giáo chính là một người như vậy.

Dưới sự giới thiệu của Nam Cao, người đọc được biết đôi nét về tiểu sử của ông giáo.Thời trẻ ông giáo là một người chăm chỉ, ham học hỏi, sống có mục đích, lí tưởng, thứ ông quý hơn sinh mạng của mình chính là những cuốn sách. Nhưng cuộc sống đưa đẩy, đầy éo le, vào Sài Gòn lập nghiệp không được bao lâu, ông giáo ốm, trận ốm ấy đã khiến ông bán gần hết những gia sản mình có và mang về được một va li sách. Nếu như lão Hạc yêu quý cậu Vàng như thế nào thì ông lão cũng nâng niu những cuốn sách của mình như vậy. Nhưng lấy vợ, rồi cái nghèo cứ đeo bám, ông bán dần bán mòn những quyển sách của mình và giữ lại đúng năm quyển, tự hứa sẽ không bán chúng đi nữa. Nhưng cuộc đời cũng thật biết trêu đùa, con ông ốm đau, sài đẹn, ông phải làm sao? Đành bán vợi, bán dần những cuốn còn lại kia. Cuộc đời của ông giáo cũng chính là một bi kịch khác, bi kịch của một người trí thức nghèo.

Ông giáo còn là một người có tâm lòng nhân hậu, luôn biết yêu thương và san sẻ với mọi người. Ông giáo là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho lão Hạc. Ông giao là nơi để lão Hạc chia sẻ tâm sự, vợi bớt đi bao nỗi buồn, đặc biệt là tư ngày con lão Hạc bỏ đi đồn điền cao su. Những bức thư con lão gửi về cũng chính là ông giáo đọc, để lão thỏa vơi nỗi nhớ con. Rồi khi lão Hạc bán chó, đau đớn, xót xa, tự trách mình, cũng chính ông giáo đã ở bên an ủi, động viên: “Chẳng kiếp gì sung sướng thật, nhưng có cái này là sung sướng: bây giờ cụ ngồi xuống phản này chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu một ấm nước chè tươi thật đặc; ông con mình ăn khoai, uống nước chè, rồi hút thuốc lào. Thế là sướng”. Đối với ông giáo, lão Hạc là một người thân trong gia đình, ông thương cảm cho số phận bất hạnh của lão Hạc, vợ mất, một mình gà trống nuôi con, nay lại lụi cụi một mình khi đứa con trai bỏ đi. Lão Hạc nào có ai bên cạnh chăm sóc, ngoài sự quan tâm, sẻ chia của ông giáo.

Dù gia cảnh cũng không khấm khá gì hơn lão Hạc. Nhưng nhìn cảnh lão Hạc sau khi gửi tiền tang ma sau này và giao mảnh vườn lại để cho con, phải ăn uống kham khổ, lấy củ khoai, củ ráy ăn thì ông giáo động lòng thương cảm muốn giúp đỡ. Ông giúp bằng chính cái tâm của mình, nhưng lại bị lão Hạc từ chối gần như là hách dịch. Ông hiểu lắm, bởi lão là người có lòng tự trọng, nên không muốn ai thương hại mình. Cái chết của lão Hạc cũng làm ông giáo bàng hoàng đau đớn. Đến bấy giờ ông mới thực sự hiểu hết con người lương thiện, nhân cách cao đẹp của lão Hạc: “Lão Hạc ơi! Lão Hạc ơi! Lão hãy yên lòng mà nhắm mắt. Lão đừng lo gì cho cái vườn của lão. Tôi sẽ cố giữ gìn cho lão. Đến khi con trai lão về, tôi sẽ trao lại cho hắn và bảo hắn: Đây là cái vườn mà ông cụ thân sinh ra anh đã cố để lại cho anh trọn vẹn; cụ thà chết chứ không chịu bán đi một sào…”.

Ông giáo cũng là người rất hiểu chuyện, nắm bắt rõ tâm lí con người. Khi ông đem chuyện lão Hạc kể với vợ, mụ vợ gắt phắt đi vì cho rằng chính lão tự làm lão khổ nên mặc kệ lão. Ông giáo không trách vợ bởi: “Vợ tôi không ác nhưng thị khổ quá rồi. Một người đau chân có lúc nào quên dược cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?Khi người ta đau khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ích kỉ che lấp mất”.

Ông giáo là nhân vật tư tưởng của nhà văn Nam Cao, ông đại diện cho Nam Cao phát biểu những suy nghĩ, quan niệm nhân sinh ở đời. Xây dựng nhân vật với chiều sâu tâm lí cho thấy biệt tài của tác giả, đồng thời cũng thể hiện niềm cảm thong sâu sắc của Nam Cao với những trí thức nghèo đương thời

câu 2

Khoa học - công nghệ phát triển kéo theo rất nhiều mạng xã hội ra đời để phục vụ nhu cầu giải trí của con người. Một trong số đó là Facebook.

Facebook được tạo ra với mục đích giúp mọi người chia sẻ, gắn kết nhiều hơn. Nhưng việc quá lạm dụng nó đã khiến cho giới trẻ dần đi ngược lại với những mục tiêu ban đầu, trở thành hiện tượng “nghiện Facebook” gây ra nhiều tác hại cho con người.

Thứ nhất, “nghiện Facebook” sẽ ra những tác hại xấu đến sức khỏe của con người. Việc liên tục sử dụng điện thoại hoặc máy tính trong nhiều giờ sẽ gây ra ảnh hưởng xấu đến mắt. Não bộ và khả năng sinh sản của con người cũng sẽ chịu tác động không hề nhỏ của sóng điện thoại…

Con người thường xuyên chia trên Facebook cũng sẽ dẫn đến việc bị lộ thông tin cá nhân, gây ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường. Hoặc có thể bị các đối tượng xấu lợi dụng, lừa gạt để tống tiền, bôi nhọ danh dự. Bên cạnh đó, nghiện Facebook khiến con người dần trở nên vô cảm với những mối quan hệ xung quanh mà thay vào đó là các liên kết ảo. Những biểu cảm, cảm xúc trong giao tiếp bị các biểu tượng trên Facebook thay thế. Con người dường như chỉ chú tâm đến lượt like và share ảo trên mạng xã hội. Ngoài ra, Facebook cũng dần sản sinh ra cụm từ “anh hùng bàn phím” để chỉ cư dân mạng, những người sẵn sàng nhảy vào đánh giá, phán xét về bất cứ cá nhân, sự việc nào đó dù không hề biết rõ vấn đề.

Chính vì vậy, con người cần có những biện pháp để hạn chế những tác động tiêu cực của việc nghiện Facebook. Sử dụng Facebook một cách lành mạnh, tỉnh táo. Nên biết cách điều chỉnh thói quen và nếp sống của mình, mở rộng các mối quan hệ thực tế, quan tâm những người xung quanh. Hạn chế việc truy cập mạng ảo một cách lạm dụng và bừa bãi. Hãy là một người dùng thông minh để ứng dụng này phát huy đúng sứ mệnh của nó.

Tóm lại, mạng xã hội Facebook có mặt tích cực, nhưng cũng có mặt hạn chế. Bởi vậy, con người cần tỉnh táo để sử dụng một cách hợp lí.


Câu 1.
Cuộc du hành diễn ra trong không gian lòng đất, cụ thể là các hang động, đường hầm núi lửa, biển ngầm và những vùng sâu bí ẩn dưới bề mặt Trái Đất.


Câu 2.
Chủ ngữ của câu là “Một sự ghê sợ”.
Chủ ngữ được mở rộng bằng cụm từ bổ nghĩa đứng sau danh từ, gồm các từ: “dai dẳng không gì cưỡng nổi” nhằm làm rõ mức độ, tính chất của nỗi sợ.


Câu 3.
Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản trước biến động không gian vì ông là nhà khoa học say mê khám phá, tin tưởng vào tri thức và mục tiêu của chuyến đi.
→ Qua đó cho thấy ông là người dũng cảm, kiên định, có tinh thần khoa học và ý chí mạnh mẽ.


Câu 4.
Hai phẩm chất của nhân vật “tôi” (Axen):

  • Nhạy cảm, biết lo lắng trước nguy hiểm
    → Thể hiện qua cảm giác sợ hãi, bất an khi không gian thay đổi.
  • Trung thành, có trách nhiệm với hành trình
    → Dù sợ hãi vẫn tiếp tục đi theo giáo sư, không bỏ cuộc.

Câu 5.
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành xuống đáy đại dương. Đại dương chiếm phần lớn diện tích Trái Đất nhưng con người mới chỉ khám phá được một phần rất nhỏ. Nơi đây tồn tại nhiều sinh vật kì lạ và hệ sinh thái độc đáo mà khoa học còn chưa hiểu hết. Việc khám phá đại dương có thể giúp con người tìm ra nguồn tài nguyên mới và hiểu rõ hơn về môi trường sống của hành tinh. Hơn nữa, nghiên cứu đại dương còn góp phần dự báo biến đổi khí hậu và bảo vệ sự sống trên Trái Đất. Em tin rằng mỗi chuyến thám hiểm không chỉ đem lại tri thức mà còn nuôi dưỡng lòng dũng cảm và khát vọng chinh phục tự nhiên. Vì vậy, đại dương là không gian em muốn khám phá nhất.

Câu 1.
Nhân vật chính thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá, đại diện cho con người trong xã hội (có suy nghĩ, lời nói, tính cách như con người).


Câu 2.
Sự kiện chính của truyện là: ba con vật tranh luận về vai trò, giá trị của mình, coi thường sự đóng góp của con khác; sau đó xảy ra tình huống khiến chúng nhận ra mỗi con đều có ích và cần thiết.


Câu 3.
Đặc điểm truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:

  • Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm con người.
  • Cốt truyện ngắn gọn, xoay quanh một tình huống tiêu biểu.
  • Mượn chuyện con vật để nói chuyện con người.
  • Kết thúc hướng tới rút ra bài học đạo lí.

Câu 4.
Chủ đề truyện: khuyên con người phải khiêm tốn, tôn trọng người khác và biết trân trọng sự đóng góp của mỗi cá nhân.
Căn cứ: từ lời tranh cãi của các con vật và kết quả cuối cùng khi chúng nhận ra vai trò của nhau.


Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)
Khiêm tốn là phẩm chất giúp con người sống hài hoà và tiến bộ. Người khiêm tốn hiểu rằng bản thân không phải lúc nào cũng giỏi nhất nên luôn sẵn sàng học hỏi từ người khác. Đồng thời, biết trân trọng sự đóng góp của mọi người giúp chúng ta xây dựng tinh thần đoàn kết. Trong cuộc sống, mỗi người đều có điểm mạnh riêng và đều góp phần tạo nên thành công chung. Nếu chỉ đề cao bản thân, chúng ta dễ trở nên cô lập và khó phát triển. Ngược lại, thái độ tôn trọng và biết ơn sẽ khiến tập thể vững mạnh hơn. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện sự khiêm tốn và học cách ghi nhận công sức của người khác.


câu 1

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là một trong số ít những tác phẩm viết về tình cha con. Trong truyện này, tác giả xây dựng một vài nhân vật: người con, người cha, thằng Tí, bà Sáu… Nhưng với tôi, người để lại nhiều ấn tượng hơn cả là nhân vật người cha.

Nhân vật người cha xuất hiện song hành cùng người con và xuyên suốt câu chuyện. Trong mắt người con, cha hiện lên là một người đảm đang, gần gũi với con “bố trồng nhiều hoa, bố làm cho “tôi” cái bình tưới nhỏ bằng thùng sơn, hai bố con cùng nhau tưới hoa”. Không chỉ có vậy, bố còn là người có cách giáo dục đặc biệt. Bố không dạy lí thuyết sách vở chung chung mà dạy con mọi thứ bằng thực hành, hướng dẫn con để con tự cảm nhận. Hàng ngày bố yêu cầu con nhắm mắt, sờ và đoán các loài hoa trong vườn. Ban đầu chưa quen, con chỉ đoán được một hai loại, dần dà con đã đoán được hết các loài hoa trong vườn của bố, hơn thế nữa con còn thuộc hết khu vườn, vừa nhắm mắt vừa đi mà không chạm phải một vật gì. Bài sờ hoa đoán đã thuộc, người cha tăng độ khó lên, lần này cha cho con ngửi mùi các loài hoa và đoán tên. Trò chơi của bố được lặp lại cho đến khi người con thuộc hết các loài hoa trong vườn thì thôi. Như vậy người đọc không chỉ thấy được phương pháp giáo dục hiện đại của người cha mà còn thấy được sự tỉ mỉ, ân cần trong cách dạy con, thấy được tình yêu thiên nhiên, trân trọng những điều giản dị nhất của người cha.

Bên cạnh đó, thông qua việc giảng giải cho người con về món quà, về sự huyền diệu của tên gọi người đọc còn thấy đây là một người cha sống tình cảm và có hiểu biết rộng. Khi biết con thích gọi tên thằng Tí, người cha đã lí giải cho con “mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu. Người càng thân với mình bao nhiêu thì âm thanh đó càng tuyệt diệu bấy nhiêu”. Rồi khi thằng Tí đem cho ổi, mặc dù cha không thích ăn những vẫn ăn ổi nó tặng, người con thắc mắc “sao bố kính trọng nó quá vậy”. Người bố trả lời người con chân thành “bố không cưỡng lại được trước món quà. Một món quà bao giờ cũng đẹp. Khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó”. Câu nói của nhân vật bố có thể hiểu: món quà chính là tình cảm, tấm lòng của người tặng đã gửi gắm vào đó nên món quà dù lớn hay nhỏ đều đẹp. Cách chúng ta nhận, trân trọng món quà của người tặng cũng thể hiện nét đẹp của chính mình.. Qua đây chúng ta cảm nhận được tình cảm cha con gắn bó tha thiết, người cha đã thể hiện tình yêu thương với đứa con thông qua những bài học sâu sắc từ cuộc sống, biết yêu thương, lắng nghe và thấu hiểu từ thiên nhiên, biết trân trọng mọi thứ xung quanh mình.

Nhân vật người cha được khắc họa qua hành động, cử chỉ, lời nói, cảm xúc, suy nghĩ và qua mối quan hệ với những nhân vật khác (thằng Tí, bà Sáu, hàng xóm…). Khi khắc họa nhân vật người cha, tác giả sáng tạo nhiều chi tiết có giá trị biểu hiện đặc sắc như: người cha nhảy xuống cứu thằng Tí, cầm hai chân dốc ngược; …. Tác giả lựa chọn ngôi kể thứ nhất với điểm nhìn là người con kể về người cha khiến cho câu chuyện được kể hấp dẫn, hồn nhiên và người con dễ dàng bộc lộ được tình cảm, cảm xúc của mình với cha, ví như “bố cười khà khà khen tiến bộ lắm, bố tôi bơi giỏi lắm”…

Xây dựng nhân vật người cha song hành cùng người con không chỉ giúp người đọc thấy được mối quan hệ cha con, tình cảm cha con trong gia đình mà tác giả còn cho người đọc thấy bài học bổ ích về phương pháp giáo dục hiện đại: học bằng thực hành. Đồng thời cũng nhắn nhủ tới các bậc làm cha làm mẹ hãy yêu thương con cái, tạo cho con môi trường lành mạnh, gần gũi chan hòa với thiên nhiên. Thời buổi công nghệ số, con trẻ xem, chơi điện thoại, ipad quá nhiều, vì thế gần gũi giao hòa, cảm nhận thiên nhiên là điều hết sức cần thiết.

Nhân vật người cha để lại trong lòng tôi rất nhiều ấn tượng đẹp, đó không chỉ là tình cảm chân thành với người con mà còn là cách chơi, cách dạy con, cách giảng giải cho con về tất cả những điều mà con khúc mắc. Thầm nghĩ, sau này tôi cũng sẽ hướng dẫn và gần gũi con cái của mình giống như người cha trong câu chuyện Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ.


câu 2

Lời khen là một trong những hình thức giao tiếp đơn giản nhưng lại mang đến những giá trị to lớn trong cuộc sống. Đó không chỉ là những lời nói đẹp đẽ, mà còn là sự công nhận, động viên và khích lệ tinh thần cho người nhận. Trong cuộc sống hiện đại, khi áp lực và căng thẳng ngày càng gia tăng, lời khen trở thành một liều thuốc tinh thần quý giá, giúp con người cảm thấy được yêu thương, tôn trọng và tự tin hơn.

Trước hết, lời khen có khả năng tạo ra niềm vui và hạnh phúc. Khi nhận được lời khen, con người thường cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc và tự hào về bản thân. Điều này không chỉ giúp cải thiện tâm trạng mà còn tăng cường sự tự tin và động lực để tiếp tục cố gắng. Một lời khen chân thành có thể làm sáng bừng một ngày u ám, giúp người nhận cảm thấy rằng những nỗ lực của họ được ghi nhận và đánh giá cao.

Thứ hai, lời khen còn có tác dụng xây dựng và củng cố mối quan hệ giữa con người với nhau. Khi chúng ta khen ngợi ai đó, chúng ta đang thể hiện sự quan tâm, tôn trọng và đánh giá cao họ. Điều này giúp tạo ra một môi trường giao tiếp tích cực, thân thiện và gắn kết. Trong gia đình, lời khen giúp các thành viên cảm thấy gần gũi và yêu thương nhau hơn. Trong công việc, lời khen giúp xây dựng tinh thần đồng đội, tăng cường sự hợp tác và hiệu quả làm việc.

Tuy nhiên, để lời khen thực sự có giá trị, chúng ta cần phải khen ngợi một cách chân thành và đúng lúc. Lời khen giả dối, không xuất phát từ lòng chân thành sẽ không mang lại hiệu quả tích cực, thậm chí còn gây phản tác dụng. Hơn nữa, chúng ta cũng cần biết khen ngợi đúng lúc, đúng chỗ và đúng người. Một lời khen đúng lúc có thể tạo ra sự thay đổi lớn, giúp người nhận cảm thấy được động viên và khích lệ kịp thời.

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta quá bận rộn và quên mất việc khen ngợi những người xung quanh. Hãy dành chút thời gian để nhìn nhận và đánh giá cao những nỗ lực, thành công của người khác. Một lời khen chân thành không chỉ mang lại niềm vui cho người nhận mà còn giúp chúng ta trở nên tốt đẹp hơn trong mắt người khác.

Tóm lại, lời khen có giá trị vô cùng to lớn trong cuộc sống. Đó là nguồn động viên, khích lệ tinh thần, giúp con người cảm thấy hạnh phúc, tự tin và gắn kết hơn. Hãy biết trân trọng và sử dụng lời khen một cách chân thành và đúng lúc để mang lại những giá trị tích cực cho bản thân và những người xung quanh.


Sự khác nhau trong suy nghĩ của người nông dân và con lừa:
- Suy nghĩ của người nông dân: Con lừa đã già và cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi cứu con lừa lên cả.
→ Suy nghĩ bi quan
- Suy nghĩ của con lừa: luôn kêu cứu, ngọn lửa khát vọng sống luôn rực cháy trong lòng, Mong chờ được cứu sống, mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.
→ Suy nghĩ lạc quan

Sự khác nhau trong suy nghĩ của người nông dân và con lừa:
- Suy nghĩ của người nông dân: Con lừa đã già và cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi cứu con lừa lên cả.
→ Suy nghĩ bi quan
- Suy nghĩ của con lừa: luôn kêu cứu, ngọn lửa khát vọng sống luôn rực cháy trong lòng, Mong chờ được cứu sống, mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.
→ Suy nghĩ lạc quan

Sự khác nhau trong suy nghĩ của người nông dân và con lừa:
- Suy nghĩ của người nông dân: Con lừa đã già và cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi cứu con lừa lên cả.
→ Suy nghĩ bi quan
- Suy nghĩ của con lừa: luôn kêu cứu, ngọn lửa khát vọng sống luôn rực cháy trong lòng, Mong chờ được cứu sống, mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.
→ Suy nghĩ lạc quan