Nguyễn Tường Vi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tường Vi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, có ý kiến cho rằng các lễ hội truyền thống đã trở nên lỗi thời và nên bị loại bỏ. Tuy nhiên, em hoàn toàn không đồng tình với quan điểm đó. Lễ hội truyền thống không chỉ là một nét đẹp văn hóa mà còn là linh hồn của dân tộc Việt Nam. Trước hết, lễ hội là nơi lưu giữ truyền thống "Uống nước nhớ nguồn". Mỗi lễ hội thường gắn liền với việc thờ phụng các vị anh hùng dân tộc, các vị thần có công với làng, với nước như Thánh Gióng, Hai Bà Trưng hay các vị Tổ nghề. Tham gia lễ hội, chúng ta được nhắc nhở về lịch sử hào hùng của cha ông, từ đó thêm yêu và tự hào về quê hương mình. Nếu bỏ đi lễ hội, thế hệ trẻ sẽ dễ dàng quên đi cội nguồn và những giá trị đạo đức quý báu. Thứ hai, lễ hội là dịp để thắt chặt tình đoàn kết cộng đồng. Trong ngày hội, mọi người từ già trẻ, lớn bé đều gác lại công việc thường ngày để cùng nhau tham gia các trò chơi dân gian như kéo co, đấu vật, bơi chải... Những tiếng cười nói, sự sẻ chia trong không gian chung giúp tình làng nghĩa xóm thêm bền chặt. Giữa xã hội công nghệ, nơi con người ít giao tiếp trực tiếp, lễ hội chính là "sợi dây" gắn kết mọi người lại gần nhau hơn. Bên cạnh đó, lễ hội còn là bảo tàng sống về văn hóa. Những bộ trang phục dân tộc, những làn điệu dân ca hay các món ăn truyền thống được tái hiện sinh động trong dịp này. Đây là cơ hội tuyệt vời để giới thiệu hình ảnh Việt Nam với bạn bè quốc tế, thúc đẩy du lịch phát triển. Dù hiện nay vẫn còn một số hiện tượng chưa đẹp như xả rác hay mê tín, nhưng đó chỉ là những hạt sạn nhỏ. Thay vì loại bỏ, chúng ta cần cùng nhau ý thức hơn để giữ gìn sự văn minh cho lễ hội. Tóm lại, lễ hội truyền thống là món ăn tinh thần không thể thiếu. Bảo tồn lễ hội chính là bảo vệ bản sắc riêng của người Việt Nam, để chúng ta "hòa nhập nhưng không hòa tan" giữa thế giới hiện đại.


Câu 1: Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng là hình ảnh (ảnh chụp các đội đua thuyền, cảnh lễ hội trên sông). Câu 2: Lễ hội được tổ chức nhằm:
  • Giữ gìn, bảo tồn nét đẹp văn hóa bản địa của người dân địa phương.
  • Tưởng nhớ công lao của Anh hùng A Sanh cùng những người con Tây Nguyên trong kháng chiến.
  • Thúc đẩy du lịch, quảng bá hình ảnh địa phương đến du khách.
Câu 3:
  • Chi tiết: Hình ảnh con thuyền độc mộc của anh hùng A Sanh chở bộ đội, vũ khí, vật tư vượt sông Pô Kô trong kháng chiến chống Mỹ.
  • Cảm nhận: Chi tiết này cho thấy chiếc thuyền không chỉ là vật dụng sinh hoạt mà còn là một vũ khí thầm lặng đó. Nó thể hiện sự gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên, con người Tây Nguyên với cách mạng, gợi lên niềm tự hào về ý chí quật cường của dân tộc.
Câu 4:
  • Biện pháp tu từ: Liệt kê ("chở bộ đội, vật tư,...").
  • Tác dụng: Nhấn mạnh vai trò đa năng và quan trọng của chiếc thuyền độc mộc trong thời chiến; đồng thời khẳng định đóng góp to lớn, không quản ngại khó khăn của anh hùng A Sanh đối với sự nghiệp giải phóng đất nước.
Câu 5: Bài học rút ra:
  • Cần có cái nhìn trân trọng và biết ơn đối với các di sản văn hóa của cha ông.
  • Việc bảo tồn không chỉ là giữ lại hiện vật mà phải gắn liền với việc tổ chức các hoạt động (như lễ hội) để di sản luôn có sức sống trong cộng đồng.
  • Kết hợp giữa giữ gìn truyền thống và phát triển du lịch bền vững .

Câu 1: Hai nhân vật vợ chồng người thầy bói trong văn bản là hiện thân cho thói hư tật xấu . Dù cả hai đều có khiếm khuyết về thị giác, chỉ có thể cảm nhận thế giới qua xúc giác, nhưng họ lại quá tự tin vào cái nhìn phiến diện của mình. Thay vì cùng nhau trao đổi để có cái nhìn toàn diện hơn về con voi , họ lại dùng những lời lẽ cực đoan để phủ nhận ý kiến của đối phương. Thái độ khăng khăng cho rằng "chỉ mình đúng" đã dẫn đến xung đột đỉnh điểm là cuộc ẩu đả nực cười. Qua hai nhân vật này, tác giả dân gian khéo léo phê phán những người có vốn hiểu biết hạn hẹp nhưng lại thích phô trương và không biết lắng nghe. Đây là bài học đắt giá về tinh thần cầu thị và cách nhìn nhận sự việc khách quan trong cuộc sống.

Câu 2:

Trong kỷ nguyên số, chúng ta dễ dàng kết nối với hàng nghìn "người bạn" chỉ bằng một cái chạm tay. Thế nhưng, đằng sau sự hào nhoáng đó là một thực tế đáng buồn: Mạng xã hội dường như đang khiến con người trở nên cô đơn hơn bao giờ hết. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này. Trước hết, MXH tạo ra sự ngắt quãng trong giao tiếp đời thực. Chúng ta có thể dành hàng giờ để lướt bảng tin, bình luận vào bài đăng của người lạ, nhưng lại ngồi im lặng khi đi cà phê cùng bạn bè hoặc ăn cơm cùng gia đình. Những cuộc trò chuyện trực tiếp, nơi có ánh mắt, nụ cười và sự thấu cảm dần bị thay thế bởi các dòng tin nhắn khô khan. Sự kết nối ảo càng nhiều thì sợi dây liên kết tình cảm ngoài đời thực càng lỏng lẻo, khiến mỗi cá nhân tự tách mình ra khỏi cộng đồng thực tại. Thứ hai, MXH thường là nơi mọi người phô diễn những khoảnh khắc hoàn hảo nhất. Khi chứng kiến người khác đi du lịch sang chảnh hay có thành tích xuất sắc, chúng ta dễ nảy sinh tâm lý tự ti và so sánh. Cảm giác bản thân kém cỏi, không bằng "con nhà người ta" trên màn hình điện thoại tạo ra một khoảng cách vô hình, khiến con người thu mình lại trong vỏ ốc của sự cô độc và mặc cảm. Hơn nữa, các tương tác trên MXH thường mang tính chất hời hợt. Những nút "Like" hay biểu tượng cảm xúc không thể thay thế cho một cái ôm hay một sự sẻ chia khi ta gặp khó khăn. Khi đối mặt với nỗi buồn thật sự, hàng trăm lời an ủi ảo đôi khi cũng chẳng thể làm vơi đi cảm giác trống trải bên trong. Tóm lại, MXH chỉ là công cụ, không phải là cuộc sống. Để không trở thành "ốc đảo" giữa biển người ảo, chúng ta cần học cách cân bằng: bớt dùng điện thoại để lắng nghe người thân nhiều hơn. Hãy nhớ rằng, hạnh phúc và sự kết nối thật sự chỉ đến khi chúng ta dám rời xa màn hình và mở lòng với thế giới xung quanh.


Câu 1: Đặc điểm thời gian trong truyện :
Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ , thường bắt đầu bằng cụm từ quen thuộc như "ngày xưa", "một ngày nọ". Đây là đặc điểm điển hình của truyện ngụ ngôn, giúp bài học đạo lý có giá trị bền vững với mọi thời đại.
Câu 2. Điểm chung của hai nhân vật chính (vợ chồng thầy bói):
  • Cả hai đều bị mù .
  • Có tính cách chấp nhặt, bảo thủ, luôn cho rằng mình đúng và không chịu lắng nghe đối phương.
  • Cùng rơi vào tình huống mâu thuẫn cười ra nước mắt chỉ vì những phán đoán chủ quan.
Câu 3. Sự kiện chính trong truyện:
Sự kiện chính là cuộc tranh cãi kịch liệt giữa hai vợ chồng thầy bói về một sự vật/sự việc cụ thể (ví dụ: hình dáng con vật hoặc một món đồ). Do mỗi người chỉ cảm nhận được một phần thông qua tiếp xúc bằng tay, không ai chịu nhường ai dẫn đến xung đột.
Câu 4. Đề tài và căn cứ xác định:
  • Đề tài: Phê phán lối nhìn nhận sự việc phiến diện, chủ quan và thói bảo thủ của con người.
  • Căn cứ xác định: Dựa vào cốt truyện (hai người cùng xem một vật nhưng kết luận khác nhau) và hành động của nhân vật (tranh cãi, đánh chửi nhau để bảo vệ ý kiến cá nhân dù kiến thức đều chưa đầy đủ).
Câu 5. Viết đoạn văn (5 - 7 dòng):
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau sẽ có cách nhìn nhận sự việc khác nhau, giống như nhìn một con số 6, người đứng đối diện sẽ thấy đó là số 9. Nếu chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân mà thiếu đi sự lắng nghe, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và dễ gây ra mâu thuẫn không đáng có. Việc tôn trọng góc nhìn của người khác giúp ta có cái nhìn toàn diện, khách quan và thấu đáo hơn. Khi làm việc nhóm, thay vì bác bỏ ý kiến của bạn, em chọn cách lắng nghe hết giải thích của bạn để tìm ra phương án tối ưu nhất cho cả đội .
Trong cuộc sống đầy rẫy những cơ hội và thách thức, có một "kẻ thù" vô hình luôn đeo bám và cản bước chúng ta, đó chính là thói quen trì hoãn. Có ý kiến cho rằng: "Thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và tương lai của con người". Đây là một nhận định hoàn toàn đúng đắn và là lời cảnh tỉnh sâu sắc cho mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ. Trước hết, ta cần hiểu trì hoãn là gì? Trì hoãn là hành động khất lần, chậm trễ trong việc thực hiện các công việc cần thiết, thay vào đó là làm những việc vô bổ hoặc không làm gì cả. Câu nói quen thuộc của những người mắc "bệnh" này thường là: "Để mai tính", "Để lát nữa làm" hay "Vẫn còn kịp mà". Tuy nhiên, cái "lát nữa" đó thường kéo dài vô tận, khiến công việc bị dồn ứ. Ảnh hưởng đầu tiên và dễ thấy nhất của trì hoãn chính là đối với cuộc sống hiện tại. Khi trì hoãn, chúng ta sẽ rơi vào tình trạng "nước đến chân mới nhảy". Điều này dẫn đến sự vội vàng, cẩu thả, khiến chất lượng công việc và học tập giảm sút nghiêm trọng. Không chỉ vậy, sự trì hoãn còn tạo ra áp lực tâm lý vô cùng lớn. Cảm giác tội lỗi, lo âu vì công việc chưa hoàn thành sẽ khiến chúng ta luôn trong trạng thái mệt mỏi, căng thẳng, làm mất đi niềm vui sống và sự tự tin vốn có. Nguy hiểm hơn, trì hoãn là "kẻ sát nhân" giết chết tương lai. Cơ hội trong đời thường chỉ đến một lần, nếu chúng ta cứ chần chừ, người khác sẽ nắm bắt lấy nó. Một học sinh trì hoãn việc ôn tập sẽ nhận về kết quả thi thấp, đánh mất cơ hội vào ngôi trường mơ ước. Một người trẻ trì hoãn việc học ngoại ngữ, rèn luyện kỹ năng sẽ trở nên tụt hậu so với bạn bè đồng trang lứa. Tương lai được xây dựng từ những viên gạch của hiện tại. Nếu hiện tại chúng ta chỉ biết trì hoãn, thì tương lai sẽ chỉ là một bức tranh xám xịt của sự hối tiếc. Nguyên nhân của thói quen này thường bắt nguồn từ tâm lý ngại khó, ham vui hoặc sự thiếu kỷ luật bản thân. Sự bùng nổ của mạng xã hội, các trò chơi điện tử cũng là những "thỏi nam châm" khiến chúng ta dễ dàng xao nhãng việc chính. Để chiến thắng "căn bệnh" này, chúng ta cần học cách quản lý thời gian khoa học. Hãy bắt đầu bằng việc lập kế hoạch cụ thể cho từng ngày, chia nhỏ công việc và thực hiện nguyên tắc "việc hôm nay chớ để ngày mai". Quan trọng nhất là sự quyết tâm và tính kỷ luật. Thay vì chờ đợi "cảm hứng", hãy bắt tay vào làm việc ngay lập tức, vì hành động chính là liều thuốc duy nhất tiêu diệt sự trì hoãn. Tóm lại, trì hoãn không đơn thuần là một thói quen xấu mà là một rào cản lớn trên con đường đi đến thành công. Đừng để tuổi trẻ và tương lai tươi đẹp bị nhấn chìm trong hai chữ "để sau". Hãy hành động ngay từ bây giờ, bởi "thời điểm tốt nhất để trồng một cái cây là mười năm trước, và thời điểm tốt thứ hai chính là ngay lúc này .

Câu 1. Văn bản tập trung bàn về mặt trái và tác hại của việc phụ thuộc vào công nghệ trong cuộc sống hiện đại.

Câu 2. Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3) là “Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế.”

Câu 3. a. Phép liên kết được dùng: phép lặp (lặp từ “thời gian”).

b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): phép nối (từ nối: “Một trong số đó là…”).

Câu 4. Bằng chứng trong đoạn (4) có ý nghĩa là làm rõ và tăng sức thuyết phục cho luận điểm về việc công nghệ xâm phạm đời sống riêng tư .

Câu 5. Thái độ của người viết là lo ngại, cảnh báo và phê phán việc con người quá phụ thuộc vào công nghệ.

Câu 6: Từ góc nhìn của một người trẻ, để tạo sự gắn kết với người thân, bạn bè trong thời đại công nghệ, em cần: Sử dụng công nghệ hợp lí, không quá phụ thuộc; dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp với người thân, bạn bè. Quan tâm, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn trong đời sống thực, tham gia các hoạt động chung (học tập, vui chơi, ngoại khóa) để tăng sự kết nối. Như vậy, cần cân bằng giữa thế giới công nghệ và đời sống thực để giữ gìn các mối quan hệ

Câu 1: Thông tin cơ bản là sự hỗ trợ của AI và các công nghệ mới nổi trọng việc cứu hộ cứu nạn.

Câu 2: Một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản:

– Có sa pô, các đề mục trong văn bản.

– Có phương tiện phi ngôn ngữ.

– Sử dụng nhiều thuật ngữ.

Câu 3: a) Phép lặp ( lặp từ " chia sẻ thông tin "

b) Thuật ngữ là AI , nghĩa là trí tuệ nhân tạo giúp con người tìm kiếm và hỏi đáp.

Câu 4: Tác dụng của số liệu : giúp người đọc nhận bết chính xác về đọ Richter của trận động đất và ảnh hưởng của nó . Từ đó , thuyết phục người đọc về tác hại , ảnh hưởng nghiêm trọng của động đất .

Câu 5: Hiệu quả là cách triển khai thông tin: liên kết đưa ra những góc nhìn khác nhau / liệt kê được những công tác cứu hộ cứu nạn sau trận động đất .

Câu 6: Chúng ta phải sử dụng AI hợp lý như :

+ Không lạm dụng , phụ thuộc vào AI , sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ

+ Cần chọn lọc thông tin chính xác

Câu 1: Thông tin cơ bản là sự hỗ trợ của AI và các công nghệ mới nổi trọng việc cứu hộ cứu nạn.

Câu 2: Một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản:

– Có sa pô, các đề mục trong văn bản.

– Có phương tiện phi ngôn ngữ.

– Sử dụng nhiều thuật ngữ.

Câu 3: a) Phép lặp ( lặp từ " chia sẻ thông tin "

b) Thuật ngữ là AI , nghĩa là trí tuệ nhân tạo giúp con người tìm kiếm và hỏi đáp.

Câu 4: Tác dụng của số liệu : giúp người đọc nhận bết chính xác về đọ Richter của trận động đất và ảnh hưởng của nó . Từ đó , thuyết phục người đọc về tác hại , ảnh hưởng nghiêm trọng của động đất .

Câu 5: Hiệu quả là cách triển khai thông tin: liên kết đưa ra những góc nhìn khác nhau / liệt kê được những công tác cứu hộ cứu nạn sau trận động đất .

Câu 6: Chúng ta phải sử dụng AI hợp lý như :

+ Không lạm dụng , phụ thuộc vào AI , sử dụng AI như một công cụ hỗ trợ

+ Cần chọn lọc thông tin chính xác


Trong môi trường học tập hiện nay, không ít người vẫn cho rằng: "Với học sinh, kĩ năng sống không quan trọng bằng tri thức". Họ tin rằng chỉ cần điểm số cao, bằng cấp giỏi là đủ để thành đạt. Thế nhưng, nếu nhìn nhận một cách khách quan, quan điểm này hoàn toàn phiến diện và có phần sai lầm. Trước hết, chúng ta cần hiểu tri thức là những kiến thức trong sách vở, còn kĩ năng sống là khả năng thích nghi, giao tiếp, giải quyết vấn đề và tự bảo vệ mình. Tri thức cho ta "cái đầu" sáng suốt, nhưng kĩ năng sống mới cho ta "đôi tay" để làm việc hiệu quả. Một học sinh có thể đạt điểm 10 môn Toán, nhưng nếu thiếu kĩ năng làm việc nhóm, bạn ấy sẽ lạc lõng khi thực hiện một dự án chung. Nếu thiếu kĩ năng giao tiếp, bạn ấy khó có thể diễn đạt ý tưởng của mình cho thầy cô và bạn bè hiểu. Như vậy, tri thức dù uyên thâm đến đâu cũng sẽ trở nên "đóng băng" nếu không có kĩ năng để vận hành nó. Thứ hai, kĩ năng sống là "lá chắn" bảo vệ học sinh trước những nguy hiểm. Ở độ tuổi lớp 7, chúng ta bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài. Nếu không có kĩ năng tự vệ, kĩ năng từ chối áp lực từ bạn bè xấu, hay kĩ năng ứng phó với bạo lực học đường, tri thức về các hành tinh hay các triều đại lịch sử khó có thể giúp chúng ta an toàn. Thực tế cho thấy, nhiều bạn học rất giỏi nhưng lại lúng túng, sợ hãi khi gặp sự cố nhỏ như hỏng xe, lạc đường hay bị kẻ xấu đe dọa. Đó là minh chứng cho việc thiếu hụt kĩ năng sống sẽ khiến chúng ta trở nên yếu ớt trước cuộc đời. Hơn nữa, kĩ năng sống giúp chúng ta cân bằng tâm lý. Áp lực học tập đôi khi khiến học sinh cảm thấy căng thẳng. Người có kĩ năng quản lý thời gian và kiểm soát cảm xúc sẽ biết cách sắp xếp việc học hợp lý, biết cách giải tỏa stress để duy trì niềm vui. Ngược lại, nếu chỉ biết vùi đầu vào sách vở mà quên đi việc rèn luyện tâm hồn và kĩ năng xã hội, chúng ta rất dễ trở thành những "cỗ máy học tập" khô khan và dễ gục ngã trước thất bại. Tất nhiên, nói kĩ năng sống quan trọng không có nghĩa là chúng ta được phép lười học, coi thường tri thức. Tri thức và kĩ năng sống giống như đôi cánh của một chú chim; thiếu một bên, chú chim ấy không bao giờ có thể bay cao và xa được. Chúng ta cần học giỏi để có nền tảng vững chắc, đồng thời phải tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa, rèn luyện cách ứng xử để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, quan điểm coi thường kĩ năng sống là một tư duy cũ kỹ. Là học sinh thế kỷ 21, chúng ta cần thay đổi nhận thức: Học không chỉ là tích lũy con chữ, mà còn là học cách để sống tốt, sống đẹp và sống có ích. Hãy nhớ rằng: Tri thức là sức mạnh, nhưng kĩ năng sống mới là con đường dẫn đến thành công bền vững .

Câu1: Văn bản tập trung bàn về tầm quan trọng và giá trị của lòng kiên trì trong việc vượt qua khó khăn để đi đến thành công.

Câu2: Câu nêu luận điểm là " một điển hình về lòng kiên trì là Thomas Edison , nhà phát minh người Mỹ.

Câu3: a) Phép liên kết là phép lặp

b) Phép liên kết là phép nối

Câu4: Cách mở đầu giúp dãn dắt vấn một cách trực tiếp , tạo sự chú ý và giúp người đọc dễ nắm bắt chủ đề chính của văn bản.

Câu5: Bằng chúng cụ thể , dễ thuyết phục người nghe , đọc

Câu6: Lòng kiên trì là chìa khóa quan trọng dẫn đến sự thành công của con người . Bản thân em đã từng gặp khó khăn khi học môn tiếng anh .Tiếng anh có nhiều từ ngữ khó và công thức khiến em thấy nản khi học . Nhưng vì sự kiên trì, cố gắng em đã đặt điểm thi cao trong kì thi vừa rồi . Qua đó em rút ra được bài học rằng nếu chúng ta giữ vững lòng kiên trì , chúng ta có thể vượt qua mọi trở ngại và đạt được mục tiêu của mình .