Nguyễn Phương Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1: Cuộc du hành diễn ra trong đường ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động.

Câu 2:

-Chủ ngữ chính: "một sự ghê sợ"

-Cách mở rộng: Chủ ngữ được mở rộng bằng cách sử dụng các tính từ và cụm từ bổ nghĩa đi kèm phía sau

-Tác dụng: Việc mở rộng này giúp cụ thể hóa trạng thái tâm lý, nhấn mạnh mức độ khủng khiếp và ám ảnh của nỗi sợ hãi mà nhân vật đang trải qua.

Câu 3: -Vì ông nhận ra cơ hội sống sót duy nhất: Ông hiểu rằng việc núi lửa sắp phun trào chính là "dịp may duy nhất để chúng ta có thể trở lại mặt đất. Thay vì sợ hãi sức nóng hay nham thạch, ông nhìn thấy đó là một "phương tiện vận chuyển" tự nhiên giúp họ thoát khỏi lòng đất sâu thẳm.

-Em nhận thấy những phẩm chất của nhân vật này:

+Sự điềm tĩnh và bản lĩnh phi thường

+Tinh thần lạc quan và trí tuệ sắc sảo

+Lòng dũng cảm và niềm đam mê khám phá

Câu 4: -Phẩm chất: Trí tưởng tượng phong phú

-Chi tiết chứng minh: Tự mình trấn tĩnh nhờ trí tưởng tượng và bắt đầu quan sát, phân tích tình trạng hiện tại.

-Phẩm chất: Sự thấu đáo, biết lắng nghe

-Chi tiết chứng minh: Thừa nhận quan điểm của Giáo sư Lidenbrock là hoàn toàn đúng sau khi suy nghĩ kỹ.

Câu 5:

Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn du hành tới đại dương. Lý do đầu tiên là bởi biển cả chiếm hơn 70% diện tích bề mặt Trái Đất nhưng con người mới chỉ khám phá được một phần rất nhỏ, ẩn chứa vô vàn bí mật về các loài sinh vật kỳ lạ và những nền văn minh cổ xưa dưới đáy sâu. Giống như Giáo sư Lidenbrock trong văn bản, em muốn đối mặt với những thử thách khắc nghiệt để rèn luyện bản lĩnh và lòng dũng cảm. Việc thám hiểm đại dương không chỉ thỏa mãn trí tò mò mà còn giúp tìm kiếm các nguồn tài nguyên mới hoặc giải pháp bảo vệ môi trường biển. Đứng trước không gian mênh mông của biển khơi, con người sẽ học được cách khiêm nhường trước thiên nhiên nhưng cũng đầy tự hào khi chinh phục được những giới hạn của bản thân. Cuối cùng, những chuyến đi như vậy sẽ mở mang tầm mắt, giúp em hiểu hơn về vẻ đẹp và sự kỳ diệu của hành tinh xanh.

Trong cuộc sống, bên cạnh tình cảm gia đình, tình bạn chính là một món quà vô giá mà mỗi người cần nâng niu. Thật vậy, một cuộc đời sẽ trở nên tẻ nhạt và cô độc nếu thiếu vắng những người bạn đồng hành.

Tình bạn trước hết là sự thấu hiểu và sẻ chia. Khi ta vui, bạn bè là người nhân đôi niềm hạnh phúc. Khi ta buồn hay gặp thất bại, một lời an ủi chân thành từ bạn bè chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Không chỉ vậy, bạn bè còn giúp ta hoàn thiện bản thân hơn. "Học thầy không tày học bạn", những người bạn tốt sẽ cùng ta thảo luận bài vở, nhắc nhở nhau sửa chữa khuyết điểm để cùng tiến bộ mỗi ngày. Những tấm gương bạn bè cõng nhau đến trường hay cùng nhau vượt khó chính là minh chứng đẹp đẽ nhất cho sức mạnh của tình cảm này.

Tuy nhiên, chúng ta cần tỉnh táo để chọn cho mình những người bạn chân chính, biết tránh xa những lôi kéo xấu. Tình bạn đẹp phải xây dựng trên sự thật thà và tin tưởng.

Tóm lại, tình bạn là hương vị không thể thiếu của cuộc sống. Là học sinh, em luôn tự nhủ phải sống chân thành để giữ gìn những tình bạn quý giá, bởi có bạn thân bên cạnh là ta đã có một kho báu trong đời.

Câu truyện là bài học vô giá về nghị lực và cách đối mặt với nghịch cảnh. Trong cuộc sống, những khó khăn, thất bại hay lời chỉ trích giống như những "xẻng đất" dội xuống lưng ta. Thay vì để chúng chôn vùi, ta hãy học cách "lắc mình cho đất rơi xuống" và dùng chính những thử thách đó làm bậc thang để bước cao hơn. Thái độ lạc quan và sự kiên trì chính là chìa khoá giúp chúng ta thoát khỏi mọi "miệng giếng" bế tắc. Đừng bao giờ bỏ cuộc, vì mỗi trở ngại đều ẩn chứa một cơ hội để vươn lên.

-Bác nông dân:

+Suy nghĩ: Thực dụng, coi thường giá trị sự sống khi gặp khó khăn.

+Hành động: Chôn lấp,từ bỏ hy vọng cứu chữa.

-Con lừa:

+Suy nghĩ: Biến áp lực thành hành động, không bỏ cuộc.

+Hành động: Tận dụng chính khó khăn (đất) để làm bậc thang bước lên.

Câu 1. Trong truyện ngụ ngôn "Chuyện của ba con vật", nhân vật heo hiện lên là một nhân vật rất điềm tĩnh và có hiểu biết sâu sắc. Khác với sự ồn ào, hay kể công của gà và chó, heo ban đầu chọn cách im lặng để làm việc của mình là tiếp tục ăn. Khi bị gà chỉ trích là lười biếng và vô dụng, heo chỉ đặt ra một câu hỏi đầy thông minh: "Thịt của ta để làm gì mi có biết không?" . Qua chi tiết này, em thấy heo là nhân vật biết rõ giá trị của bản thân mình. Dù không gáy để báo thức hay canh giữ nhà, nhưng heo lại đóng góp một giá trị thầm lặng nhưng cực kì quan trọng là cung cấp thực phẩm cho con người. Nhân vật heo đã giúp các bạn khác nhận ra rằng không nên đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài hay những hành động phô trương.

Câu 2. Trong cuộc sống, em hoàn toàn tán thành với quan điểm: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi". Nhiều người thường lầm tưởng rằng việc công nhận thành công của người khác sẽ khiến bản thân mình trở nên thấp kém hoặc bị lu mờ,nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Lời khen chân thành chính là thước đo cho sự rộng lượng và lòng tự tin của mỗi cá nhân. Khi chúng ta biết dành lời khen cho một người bạn học giỏi hay một người có đóng góp thầm lặng như nhân vật heo trong câu chuyện, điều đó chứng tỏ ta có đủ bản lĩnh để nhìn nhận cái hay, cái đẹp từ xung quanh. Thay vì giữ thói kiêu ngạo và so bì như gà và chó lúc đầu, việc khen ngợi giúp chúng ta mở lòng để học hỏi những điều tốt từ học, từ đó tự hoàn thiện chính mình. Hơn nữa,một lời khen đúng lúc còn lan toả niềm vui, tạo động lực cho người nhận và giúp các mối quan hệ trở nên gắn bó, tốt đẹp hơn. Tóm lại, biết cách khen ngợi người khác không chỉ giúp ta trở nên tử tế hơn mà còn khẳng định giá trị và vẻ đẹp trong tâm hồn của chính mình.

Câu 1. Thuộc kiểu nhân vật là loài vật được nhân hoá.

Câu 2. Cuộc đối thoại giữa Gà, Chó và Heo về sự đóng góp của mình cho chủ nhà.

Câu 3. -Sử dụng các con vật được nhân hoá (gà, chó, heo).

-Ngắn gọn, xoay quanh một tình huống đối thoại để dẫn đến một triết lý sống.

-Đưa ra bài học về cách nhìn nhận giá trị của người khác.

Câu 4. Chủ đề của truyện là: Mọi cá nhân,sự vật đều có giá trị và chức năng riêng biệt; chúng ta không nên kiêu ngạo, coi thường người khác mà cần phải biết tôn trọng sự đóng góp của mọi người xung quanh. Căn cứ vào lời đối thoại của nhân vật, chi tiết kết thúc truyện và thể loại.

Câu 5. Câu chuyện về ba con vật đã để lại cho em bài học quý giá về lòng khiêm tốn và sự tôn trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có một thế mạnh và vai trò riêng giống như Gà, Chó hay Heo vậy. Chúng ta không nên kiêu ngạo, chỉ biết kể công của mình mà coi thường những đóng góp thầm lặng của mọi người xung quanh. Sự kiêu ngạo của Gà và Chó lúc đầu chỉ cho thấy cái nhìn hạn hẹp, khiến họ không thấy được giá trị thực sự của bạn mình. Khi biết sống khiêm tốn, chúng ta sẽ nhận ra rằng mọi công việc, dù là nhỏ nhất, đều có ích cho xã hội. Việc trân trọng sự đóng góp của người khác không chỉ giúp ta hoàn thiện bản thân mà còn làm tình bạn thêm bền chặt. Vì vậy, thay vì chê bai, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng và tôn trọng giá trị riêng của mỗi người.

Câu 1. Thuộc kiểu nhân vật là loài vật được nhân hoá.

Câu 2. Cuộc đối thoại giữa Gà, Chó và Heo về sự đóng góp của mình cho chủ nhà.

Câu 3. -Sử dụng các con vật được nhân hoá (gà, chó, heo).

-Ngắn gọn, xoay quanh một tình huống đối thoại để dẫn đến một triết lý sống.

-Đưa ra bài học về cách nhìn nhận giá trị của người khác.

Câu 4. Chủ đề của truyện là: Mọi cá nhân,sự vật đều có giá trị và chức năng riêng biệt; chúng ta không nên kiêu ngạo, coi thường người khác mà cần phải biết tôn trọng sự đóng góp của mọi người xung quanh. Căn cứ vào lời đối thoại của nhân vật, chi tiết kết thúc truyện và thể loại.

Câu 5. Câu chuyện về ba con vật đã để lại cho em bài học quý giá về lòng khiêm tốn và sự tôn trọng người khác. Trong cuộc sống, mỗi người đều có một thế mạnh và vai trò riêng giống như Gà, Chó hay Heo vậy. Chúng ta không nên kiêu ngạo, chỉ biết kể công của mình mà coi thường những đóng góp thầm lặng của mọi người xung quanh. Sự kiêu ngạo của Gà và Chó lúc đầu chỉ cho thấy cái nhìn hạn hẹp, khiến họ không thấy được giá trị thực sự của bạn mình. Khi biết sống khiêm tốn, chúng ta sẽ nhận ra rằng mọi công việc, dù là nhỏ nhất, đều có ích cho xã hội. Việc trân trọng sự đóng góp của người khác không chỉ giúp ta hoàn thiện bản thân mà còn làm tình bạn thêm bền chặt. Vì vậy, thay vì chê bai, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng và tôn trọng giá trị riêng của mỗi người.