Nguyễn Phương Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những trang sử vẻ vang của đất nước, em ấn tượng nhất với câu chuyện về chị Võ Thị Sáu – người nữ anh hùng trẻ tuổi của vùng đất đỏ. Dù chị đã hy sinh từ lâu, nhưng lòng dũng cảm của chị vẫn luôn là tấm gương sáng cho chúng em noi theo.

Sự việc xúc động nhất chính là lúc chị bị giặc Pháp đưa ra bãi bắn tại nhà tù Côn Đảo. Giữa những họng súng đen ngòm của kẻ thù, chị Sáu vẫn cực kỳ bình tĩnh và hiên ngang. Khi tên đội trưởng muốn bịt mắt chị bằng một chiếc khăn đen, chị đã gạt phắt đi và nói rằng mình không cần bịt mắt vì muốn được nhìn thấy đất nước đến giây phút cuối cùng. Chị còn cài một bông hoa lên tóc và cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca" để át đi tiếng súng của kẻ thù. Hình ảnh chị đứng giữa pháp trường, ánh mắt sáng ngời và hô vang khẩu hiệu yêu nước đã khiến cả những tên lính áp giải cũng phải nể sợ.

Đọc lại câu chuyện này, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào về người con gái Việt Nam kiên cường ấy. Sự hy sinh của chị nhắc nhở em phải biết trân trọng nền hòa bình hôm nay và quyết tâm học tập thật tốt để góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.

Các vấn đề văn bản gợi ra:

Khám phá không gian: Khát vọng đưa con người đặt chân lên Sao Hỏa và biến nơi đây thành một "miền đất mới" để sinh sống.

Sự thấu hiểu và bao dung: Vấn đề tìm hiểu và chung sống hòa bình với các thực thể khác (ở đây là các "quả bóng lửa" có linh hồn) thay vì tiêu diệt hay xua đuổi họ.

Lòng tin và đạo đức: Con người phải tự mở lối đi riêng, đối mặt với những "tội lỗi mới" và giữ cho trái tim thanh khiết khi đến một thế giới xa lạ.

Thực tế đến năm 2022:

Vấn đề đã giải quyết được: Con người đã thành công trong việc đưa các thiết bị thăm dò, robot (như tàu Perseverance) lên bề mặt Sao Hỏa để nghiên cứu địa hình, khí hậu và tìm kiếm dấu vết của sự sống. Mặc dù con người chưa trực tiếp sinh sống tại đó như trong truyện, nhưng việc hiểu rõ về hành tinh này đã tiến một bước rất dài.

Quốc gia đi đầu: Mỹ (với NASA) và Trung Quốc là những quốc gia dẫn đầu trong việc nghiên cứu và đưa thiết bị đổ bộ lên Sao Hỏa.

Trong văn bản "Những quả bóng lửa", nhân vật Đức Cha Peregrine đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất bởi tấm lòng nhân hậu và niềm tin tôn giáo mãnh liệt. Thay vì chọn con đường bằng phẳng vào thành phố, Cha lại khao khát đi tìm và thấu hiểu những sinh vật lạ lùng trên Hỏa Tinh - những "quả cầu ánh sáng" - để mang tình thương đến cho họ. Em rất cảm động trước suy nghĩ vị tha của Cha khi cho rằng bất cứ sinh vật nào, dù có hình dáng khác biệt ra sao, cũng đều xứng đáng có một linh hồn và cần được cứu rỗi. Sự dấn thân vào "con đường cỏ dại, gai góc" của Cha không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn là một bài học quý giá về sự bao dung và tình yêu thương không biên giới.

Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.