Nguyễn Phương Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.