Nguyễn Phương Nhung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Nhung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Văn bản tập trung bàn về ý nghĩa của lòng kiên trì.

Câu 2: Câu văn nêu luận điểm ở đoạn (2): Kiên trì là cầu nối để thực hiện lí tưởng, là bến phà và là nấc thang dẫn đến thành công.

Câu 3:

a.

– Phép lặp: “Chúng ta”.

b. Phép liên tưởng: “Kiên trì”, “kiên nhẫn”, “nhẫn nại”, “chăm chỉ”, nỗ lực”

Câu 4:

– Cách mở đầu văn bản: Sử dụng phương pháp lập luận giải thích, làm rõ khái niệm của kiên trì và nêu ra ý nghĩa của sự kiên trì với cuộc sống của con người.

– Tác dụng của cách mở đầu văn bản:

+ Giúp người đọc hiểu được khái niệm của vấn đề trước khi bàn sâu rộng.

+ Giúp người đọc xác định được vấn đề bàn luận trong văn bản (ý nghĩa của sự kiên trì) từ đó dễ dàng theo dõi quan điểm, ý kiến của tác giả.

+ Giúp bài viết có tính hệ thống, mạch lạc, logic: Giải thích khái niệm rồi đi đến việc bàn luận về ý nghĩa của sự kiên trì.

Câu 5:

– Bằng chứng: Một nhân vật (nhà khoa học) có những phát minh giúp ích cho loài người.

– Nhận xét về bằng chứng:

+ Bằng chứng có tính xác thực, khách quan, thuyết phục.

+ Bằng chứng giúp làm sáng tỏ ý kiến: Kiên trì là cầu nối để thực hiện lí tưởng, là bến phà và là nấc thang dẫn đến thành công.

Câu 6:

Câu 1:  Thông tin cơ bản của văn bản: Sự hỗ trợ của AI và các công nghệ mới nổi trong việc cứu hộ cứu nạn

Câu 2: Một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản:

– Có sa pô, các đề mục trong văn bản.

– Có phương tiện phi ngôn ngữ.

– Sử dụng nhiều thuật ngữ.

Câu 3:

a) Phép lặp: "thông tin quan trọng", "hỗ trợ"

b)

Câu 4:

Tác dụng của 01 phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng ở phần (1):

– Số liệu: Khó có thể hình dung được quy mô tàn phá mà hai trận động đất mạnh 7,8 và 7,5 độ Richter đã gây ra cho khu vực này. Vào ngày 15/2, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) tuyên bố đây là thảm họa tồi tệ nhất ảnh hưởng đến khu vực 53 quốc gia châu Âu trong một thế kỷ qua.

– Tác dụng của số liệu: Giúp người đọc nhận biết chính xác về độ Richter của trận động đất và các quốc gia bị ảnh hưởng. Từ đó, thuyết phục người đọc về tác hại/ ảnh hưởng nghiêm trọng của động đất.

– Hình ảnh: Ảnh những ngôi nhà đã sụp đổ hoàn toàn sau động đất.

– Tác dụng của hình ảnh:

+ Hỗ trợ trong việc biểu đạt thông tin; thông tin trong văn bản trực quan, sinh động; giúp người đọc quan sát được hậu quả nghiêm trọng của động đất.

+ Tạo sự hứng thú cho người đọc.

Câu 5:


Hiệu quả của cách triển khai thông tin trong phần (2):

– Cách triển khai thông tin: Liên tiếp đưa ra những góc nhìn khác nhau/ Liệt kê những công nghệ được sử dụng trong công tác cứu hộ cứu nạn sau trận động đất.

– Tác dụng:

+ Giúp người đọc nhìn nhận vấn đề với nhiều góc nhìn khác; vấn đề được thể hiện vừa cụ thể, vừa toàn vẹn.

+ Giúp người đọc nhìn nhận rõ về vai trò của những công nghệ được sử dụng trong công tác cứu hộ cứu nạn.

Câu 6:

Coi AI là công cụ hỗ trợ: Chỉ nên dùng AI để gợi ý ý tưởng, giải thích bài khó hoặc tìm kiếm thông tin, tuyệt đối không được chép nguyên văn hay để AI làm hộ bài tập vì sẽ gây lười tư duy.

Biết chọn lọc thông tin: Không phải lúc nào AI cũng đúng, nên mình cần kiểm tra lại thông tin trong sách giáo khoa hoặc hỏi thầy cô cho chắc chắn.

Sử dụng trung thực: Dùng công nghệ để học tốt hơn chứ không phải để gian lận trong thi cử hay kiểm tra.

Câu 1:  Thông tin cơ bản của văn bản: Sự hỗ trợ của AI và các công nghệ mới nổi trong việc cứu hộ cứu nạn

Câu 2: Một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản:

– Có sa pô, các đề mục trong văn bản.

– Có phương tiện phi ngôn ngữ.

– Sử dụng nhiều thuật ngữ.

Câu 3:

a) Phép lặp: "thông tin quan trọng", "hỗ trợ"

b)

Câu 4:

Tác dụng của 01 phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng ở phần (1):

– Số liệu: Khó có thể hình dung được quy mô tàn phá mà hai trận động đất mạnh 7,8 và 7,5 độ Richter đã gây ra cho khu vực này. Vào ngày 15/2, Tổ chức Y tế thế giới (WHO) tuyên bố đây là thảm họa tồi tệ nhất ảnh hưởng đến khu vực 53 quốc gia châu Âu trong một thế kỷ qua.

– Tác dụng của số liệu: Giúp người đọc nhận biết chính xác về độ Richter của trận động đất và các quốc gia bị ảnh hưởng. Từ đó, thuyết phục người đọc về tác hại/ ảnh hưởng nghiêm trọng của động đất.

– Hình ảnh: Ảnh những ngôi nhà đã sụp đổ hoàn toàn sau động đất.

– Tác dụng của hình ảnh:

+ Hỗ trợ trong việc biểu đạt thông tin; thông tin trong văn bản trực quan, sinh động; giúp người đọc quan sát được hậu quả nghiêm trọng của động đất.

+ Tạo sự hứng thú cho người đọc.

Câu 5:


Hiệu quả của cách triển khai thông tin trong phần (2):

– Cách triển khai thông tin: Liên tiếp đưa ra những góc nhìn khác nhau/ Liệt kê những công nghệ được sử dụng trong công tác cứu hộ cứu nạn sau trận động đất.

– Tác dụng:

+ Giúp người đọc nhìn nhận vấn đề với nhiều góc nhìn khác; vấn đề được thể hiện vừa cụ thể, vừa toàn vẹn.

+ Giúp người đọc nhìn nhận rõ về vai trò của những công nghệ được sử dụng trong công tác cứu hộ cứu nạn.

Câu 6:

Coi AI là công cụ hỗ trợ: Chỉ nên dùng AI để gợi ý ý tưởng, giải thích bài khó hoặc tìm kiếm thông tin, tuyệt đối không được chép nguyên văn hay để AI làm hộ bài tập vì sẽ gây lười tư duy.

Biết chọn lọc thông tin: Không phải lúc nào AI cũng đúng, nên mình cần kiểm tra lại thông tin trong sách giáo khoa hoặc hỏi thầy cô cho chắc chắn.

Sử dụng trung thực: Dùng công nghệ để học tốt hơn chứ không phải để gian lận trong thi cử hay kiểm tra.

Câu 1:

Truyện ngụ ngôn "Hai vợ chồng người thầy bói" đã mang lại cho em tiếng cười sâu sắc về tính bảo thủ của con người qua hai nhân vật chính. Hai vợ chồng dù chịu thiệt thòi về thể xác khi người chồng mù, người vợ điếc, nhưng đáng trách hơn là họ lại có một "khoảng mù" trong nhận thức. Khi gặp đám ma, thay vì hỗ trợ nhau để hiểu đầy đủ sự việc, họ lại dùng phần hiểu biết ít ỏi của mình để bác bỏ người kia. Người vợ chỉ thấy cờ, người chồng chỉ nghe trống, và ai cũng cho rằng đối phương "nói láo". Sự tức giận và những lời lẽ gắt gỏng của họ cho thấy một cái tôi quá lớn, luôn coi mình là trung tâm. Qua hình ảnh hai vợ chồng, tác giả dân gian muốn nhắc nhở chúng ta rằng thế giới vô cùng rộng lớn, nếu chỉ nhìn cuộc đời qua lăng kính cá nhân chật hẹp và thiếu đi sự lắng nghe, chúng ta sẽ mãi là những người "mù quáng" trước sự thật toàn diện.

Câu 2:

Ngày nay, đi đâu chúng ta cũng thấy mọi người cầm trên tay chiếc điện thoại để lướt Facebook, TikTok hay xem YouTube. Mạng xã hội giúp kết nối mọi người ở khắp nơi lại với nhau, nhưng có một thực tế khá buồn là nhiều người lại cảm thấy cô đơn hơn khi sử dụng nó. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn."

Lý do đầu tiên là mạng xã hội đang dần thay thế những cuộc trò chuyện trực tiếp. Nhiều lúc em thấy trong quán cà phê hay ngay cả trong bữa cơm gia đình, mỗi người đều cầm một cái điện thoại riêng, chẳng ai nói với ai câu nào. Chúng ta có thể nhắn tin rất nhiều, thả tim cho nhau trên mạng nhưng lại cảm thấy ngại ngùng, xa cách khi đối diện ngoài đời. Sự kết nối qua màn hình dẫu nhanh đến đâu cũng không thể ấm áp bằng một cái nắm tay hay một nụ cười trực tiếp từ bạn bè, người thân.

Thứ hai, trên mạng xã hội, ai cũng muốn khoe ra những gì xinh đẹp và hạnh phúc nhất của mình. Khi lướt thấy bạn bè đi chơi chỗ này chỗ kia, hay có những món đồ mới, nhiều bạn sẽ cảm thấy tự ti, thấy mình thật kém cỏi và cô độc. Cảm giác "bị bỏ rơi" đó khiến chúng ta càng buồn bã và thu mình lại hơn thay vì mở lòng ra với mọi người xung quanh.

Tuy nhiên, mạng xã hội không hoàn toàn là xấu. Nếu chúng ta biết dùng nó để học tập, liên lạc với người thân ở xa hay chia sẻ những điều tích cực thì nó rất có ích. Sự cô đơn thực chất đến từ việc chúng ta quá lạm dụng thế giới ảo mà quên đi việc chăm sóc cho những mối quan hệ thật sự ở ngay bên cạnh mình.

Tóm lại, mạng xã hội chỉ nên là một công cụ giải trí chứ không phải là tất cả cuộc sống. Là học sinh, chúng ta nên dành thời gian để cùng bạn bè chơi thể thao, đọc sách hay trò chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Đừng để bản thân bị nhốt trong "chiếc lồng" của mạng xã hội để rồi thấy mình lẻ loi giữa thế giới rộng lớn này.

câu 1: Từ ngữ chỉ thời gian là "một hôm". Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn: Không xác định cụ thể.

Câu 2: Điểm chung của hai nhân vật chính: Bảo thủ với quan điểm của mình.

Câu 3: Sự kiện chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) tranh cãi về một đám tang trong khi người chồng chỉ nghe được âm thanh của trống kèn, còn người vợ chỉ thấy được cờ phướn.

Câu 4: – Đề tài: Bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống.

– Căn cứ xác định:

+ Nhân vật chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói.

+ Nội dung chính của văn bản: Hai vợ chồng người thầy bói – chồng thì đui, vợ thì điếc – cãi nhau vì mỗi người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (người chồng chỉ nghe thấy trống kèn, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn).

Câu 5:

Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác. "Mỗi người đều có hoàn cảnh và cách tiếp cận riêng, giống như hai vợ chồng thầy bói trong truyện, vì khiếm khuyết mà chỉ khăng khăng giữ cái tôi cá nhân, chúng ta sẽ trở nên phiến diện và dễ mắc sai lầm. Ví dụ, khi thảo luận nhóm, nếu mình chịu lắng nghe ý kiến của bạn bè thay vì chỉ làm theo ý mình, chắc chắn kết quả học tập sẽ tốt hơn và tình bạn cũng thêm gắn kết.

Trong những trang sử vẻ vang của đất nước, em ấn tượng nhất với câu chuyện về chị Võ Thị Sáu – người nữ anh hùng trẻ tuổi của vùng đất đỏ. Dù chị đã hy sinh từ lâu, nhưng lòng dũng cảm của chị vẫn luôn là tấm gương sáng cho chúng em noi theo.

Sự việc xúc động nhất chính là lúc chị bị giặc Pháp đưa ra bãi bắn tại nhà tù Côn Đảo. Giữa những họng súng đen ngòm của kẻ thù, chị Sáu vẫn cực kỳ bình tĩnh và hiên ngang. Khi tên đội trưởng muốn bịt mắt chị bằng một chiếc khăn đen, chị đã gạt phắt đi và nói rằng mình không cần bịt mắt vì muốn được nhìn thấy đất nước đến giây phút cuối cùng. Chị còn cài một bông hoa lên tóc và cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca" để át đi tiếng súng của kẻ thù. Hình ảnh chị đứng giữa pháp trường, ánh mắt sáng ngời và hô vang khẩu hiệu yêu nước đã khiến cả những tên lính áp giải cũng phải nể sợ.

Đọc lại câu chuyện này, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào về người con gái Việt Nam kiên cường ấy. Sự hy sinh của chị nhắc nhở em phải biết trân trọng nền hòa bình hôm nay và quyết tâm học tập thật tốt để góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp.

Các vấn đề văn bản gợi ra:

Khám phá không gian: Khát vọng đưa con người đặt chân lên Sao Hỏa và biến nơi đây thành một "miền đất mới" để sinh sống.

Sự thấu hiểu và bao dung: Vấn đề tìm hiểu và chung sống hòa bình với các thực thể khác (ở đây là các "quả bóng lửa" có linh hồn) thay vì tiêu diệt hay xua đuổi họ.

Lòng tin và đạo đức: Con người phải tự mở lối đi riêng, đối mặt với những "tội lỗi mới" và giữ cho trái tim thanh khiết khi đến một thế giới xa lạ.

Thực tế đến năm 2022:

Vấn đề đã giải quyết được: Con người đã thành công trong việc đưa các thiết bị thăm dò, robot (như tàu Perseverance) lên bề mặt Sao Hỏa để nghiên cứu địa hình, khí hậu và tìm kiếm dấu vết của sự sống. Mặc dù con người chưa trực tiếp sinh sống tại đó như trong truyện, nhưng việc hiểu rõ về hành tinh này đã tiến một bước rất dài.

Quốc gia đi đầu: Mỹ (với NASA) và Trung Quốc là những quốc gia dẫn đầu trong việc nghiên cứu và đưa thiết bị đổ bộ lên Sao Hỏa.

Trong văn bản "Những quả bóng lửa", nhân vật Đức Cha Peregrine đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất bởi tấm lòng nhân hậu và niềm tin tôn giáo mãnh liệt. Thay vì chọn con đường bằng phẳng vào thành phố, Cha lại khao khát đi tìm và thấu hiểu những sinh vật lạ lùng trên Hỏa Tinh - những "quả cầu ánh sáng" - để mang tình thương đến cho họ. Em rất cảm động trước suy nghĩ vị tha của Cha khi cho rằng bất cứ sinh vật nào, dù có hình dáng khác biệt ra sao, cũng đều xứng đáng có một linh hồn và cần được cứu rỗi. Sự dấn thân vào "con đường cỏ dại, gai góc" của Cha không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn là một bài học quý giá về sự bao dung và tình yêu thương không biên giới.

Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.


Câu 1:

Trong đoạn trích "Cuộc thám hiểm đi vào lòng đất", em rất ấn tượng với nhân vật Giáo sư Lidenbrock bởi sự bình tĩnh và trí tuệ siêu phàm. Khi đối mặt với tình huống cực kỳ nguy hiểm là núi lửa sắp phun trào, trong khi người cháu Axel vô cùng hoảng sợ và tuyệt vọng thì giáo sư lại rất điềm tĩnh. Ông không hề run sợ trước những tiếng nổ lớn hay dòng nham thạch nóng rực, mà ngược lại còn "tươi cười" bảo rằng họ đang "gặp may". Qua đó, em thấy giáo sư là một nhà khoa học có kiến thức uyên thâm, ông hiểu rằng chính sức đẩy của vụ phun trào sẽ là "chiếc thang máy" đưa họ trở lại mặt đất. Nhân vật giáo sư hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền cho người đọc bài học về lòng can đảm và tinh thần lạc quan, luôn tìm thấy cơ hội ngay trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất.

Câu 2:

Trong câu chuyện thám hiểm của giáo sư Lidenbrock, nếu ông cũng lo sợ và buông xuôi khi thấy núi lửa phun trào, có lẽ họ đã không bao giờ sống sót. Thế nhưng, nhìn vào thực tế đời sống hiện nay, em thấy có một điều đáng lo ngại là nhiều bạn trẻ lại rất dễ nản lòng và bỏ cuộc. Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng chính áp lực thành tích và những kỳ vọng quá lớn là nguyên nhân khiến chúng ta dễ gục ngã.

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu "áp lực thành tích" là gì? Đó là những gánh nặng về điểm số, là nỗi lo phải luôn đứng đầu lớp hay có những giải thưởng cao. Nhiều bậc cha mẹ vì quá thương con hoặc vì tâm lý "muốn con bằng bạn bằng bè" nên đã đặt lên vai con cái những kỳ vọng quá sức. Khi chúng em không đạt được mục tiêu đó, nỗi thất vọng từ cha mẹ và sự tự trách của bản thân tạo thành một bức tường ngăn cản chúng em tiếp tục cố gắng.

Bên cạnh đó, chính giới trẻ đôi khi cũng tự tạo áp lực cho mình. Khi nhìn thấy bạn bè trên mạng xã hội khoe những thành tích rực rỡ, chúng em dễ rơi vào mặc cảm, tự ti. Khi gặp một bài toán khó hay một thử thách nhỏ, thay vì tìm cách giải quyết, nhiều bạn lại chọn cách "bỏ cuộc" ngay lập tức vì sợ rằng mình không đủ giỏi, sợ thất bại sẽ làm mọi người thất vọng. Việc thiếu kỹ năng đối mặt với khó khăn khiến chúng em dễ bị "đứt dây đàn" ngay khi gặp chút sóng gió.

Tuy nhiên, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là chúng ta không dám đứng dậy. Nếu chúng ta cứ mãi sợ hãi áp lực, chúng ta sẽ không bao giờ thấy được "ánh sáng mặt đất" như những nhà thám hiểm trong truyện của Jules Verne. Gia đình nên là nơi tiếp thêm động lực chứ không phải là nơi tạo ra gánh nặng, và mỗi bạn trẻ cũng cần học cách kiên trì, chấp nhận rằng vấp ngã là một phần của sự trưởng thành.

Tóm lại, áp lực và kỳ vọng giống như một con dao hai lưỡi. Nếu biết cách đối mặt, nó sẽ là động lực, nhưng nếu quá nặng nề, nó sẽ khiến chúng ta bỏ cuộc. Em mong rằng mỗi bạn học sinh chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, dũng cảm vượt qua những áp lực để chạm tay tới ước mơ của mình.